Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Chương 6

Nhưng tôi thật sự cảm thấy rất may mắn vì đã có thể kết bạn với Tô Yểu Yểu.

Từ cô bé, tôi học được rất nhiều thứ.

Tôi dần buông bỏ cảnh giác với mọi người.

Không còn nhìn gì cũng cân đo tính toán.

Khi không còn lúc nào cũng so đo được mất, thì bản thân cũng trở nên bình tĩnh và thong thả hơn.

khiến tôi nhận ra: chân thành vì bạn bè thật ra là một điều rất hạnh phúc.

Một hôm, khi tôi viết luận túc thì nhận được cuộc gọi Tô Yểu Yểu.

Giọng cô bé mang theo tiếng khóc:

“Chị Tố Tố, ủy viên thể thao đăng cho thi chạy 800m, mà không được vận động …”

Tô Yểu Yểu bị tim bẩm sinh từ nhỏ, chạy vài cũng khó thở, nói gì 800 mét.

ở đâu?” – tôi luống cuống hỏi.

Cô bé báo số phòng họp lớp, tôi lập tức lao .

“Đừng khóc, chị ngay!”

Trước đây Tô Yểu Yểu từng kể, lớp có một cô rất ghét cô bé, luôn châm chọc bên cạnh, bảo rằng Yểu Yểu giả vờ yếu đuối.

Nguyên nhân?

Cậu bạn mà cô ta thích từng theo đuổi Yểu Yểu.

Sau đó cô còn trở thành ủy viên thể thao và lần này cuối cô ta tìm được cơ hội trả đũa.

Khi tôi , những người lớp đã giải tán gần hết.

Chỉ còn vài người tranh cãi ở cuối phòng.

số đó, cô cầm quyển sổ đứng ở giữa, dáng vẻ ngạo nghễ rõ ràng chính là ủy viên thể thao.

Phía sau cô ta còn đứa con , nhìn sơ là biết đám phe.

Còn Tô Yểu Yểu thì đứng một đối mặt với người, cô bị dồn mức nói năng cũng lắp bắp.

“Đăng cái này không có sự đồng ý tôi, không tính!” – Cô bé nắm c.h.ặ.t t.a.y, quát lên.

Nhìn là biết tỏ ra mẽ, nhưng thực chất run bần bật.

Ủy viên thể thao khoanh tay:

“Danh sách đã nộp lên khoa rồi. Không từ chối được.”

“Yểu Yểu!” – Tôi tới, nắm lấy tay cô bé.

Thấy tôi , mắt cô lóe sáng, có khí thế hơn hẳn.

ta gặp giáo viên vấn, nói rõ tình trạng sức khỏe, rồi hủy đăng .”

Tôi kéo cô rời .

“Dạ!” – Cô bé gật .

“Đứng lại!” – Ủy viên thể thao chắn đường.

người phía sau cô ta cũng tới, vây c.h.ặ.t lấy tôi.

“Các người định gì?” – tôi hỏi.

“Không .”

Ủy viên thể thao nhếch môi:

“Chỉ muốn nói với người, Tô Yểu Yểu chắc chắn phải chạy 800 mét!”

Tôi quay hỏi:

này đã báo cho chưa?”

Yểu Yểu gật :

“Rồi. tới trường.”

Tôi thở phào, bình tĩnh trở lại.

Ủy viên thể thao bật cười khẩy:

“Lớn tồng ngồng rồi mà còn chơi mách phụ huynh?”

mày tới thì được gì? Can thiệp được trường chắc?”

Đám phía sau nhao nhao cười hùa.

Tôi nói thẳng:

“Yểu Yểu bị bệnh tim. Cô ép con bé chạy dài vậy là gián tiếp g.i.ế.c người.”

Ủy viên thể thao nhún vai, bộ khoa trương:

“Ui daaa, g.i.ế.c người cơ đấy? Tao sợ quá trời!”

Một đứa phía sau chen vô:

“Nó bệnh tim thì đã sao? Tao đây còn u.n.g t.h.ư này! Tao có nói gì không? Vẫn đăng thi vì lớp đấy thôi!”

Ủy viên thể thao:

“Chắc mắc bệnh lười mãn tính thì có!”

“Ê sao biết hay vậy?”

“Hợp ghê, tao cũng bị!”

“HAHAHAHA!”

đứa đó cười nghiêng ngả.

Tôi thì không có hứng phí thời gian với nó.

Thầy vấn sắp tan , tôi phải đưa Tô Yểu Yểu ngay.

Nhưng mới được hai , thì có một lực cực từ sau lưng ập tới.

bọn tôi.

“Tao cho tụi mày chưa!?”

tôi đứng ngay ở bậc thang nên không kịp giữ thăng bằng, hai té nhào.

Tôi thấy Tô Yểu Yểu sắp đập vào mép cầu thang, tôi liền lao người phủ lên, lót lưng cho cô bé.

Hai đứa ôm nhau lăn xuống dãy bậc thang.

Tô Yểu Yểu ngất lịm.

Bệnh viện – ngoài phòng cấp cứu

Tôi tựa vào tường, lặng lẽ cầu nguyện.

Chỉ mong Tô Yểu Yểu bình an tỉnh lại.

Một luồng khí lạnh quét qua hành lang.

Trước mặt tôi xuất hiện một người, Tô lúc này mặt mũi u ám cơn bão.

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì một cú đá trời giáng lao thẳng tới.

Với thân hình nhỏ bé tôi, cú đá đó đủ khiến tôi bay thẳng ra sau.

Lưng tôi đập vào tường, rồi rơi thẳng xuống đất.

người tôi đau âm ỉ bị xé ra từng mảnh.

Tôi ôm n.g.ự.c, co người lại.

Nhưng Tô vẫn chưa dừng lại.

ta tới, túm c.h.ặ.t cổ tôi.

Tôi bị buộc phải ngẩng , nhìn vào đôi mắt đầy thù hằn .

“Tôi đối xử với cô quá tốt rồi phải không? mức cô quên là ai rồi à?”

“Thỏa thuận ban nói gì? Cô phải bảo vệ Yểu Yểu. Nhận tiền xong rồi không việc hả?”

“Yểu Yểu giành lại mạng mà còn cô còn có mặt mũi để thở hả.?”

hất tôi sang bên.

Tôi ngã nhào xuống đất.

Một ngụm m.á.u trào thẳng ra từ miệng.

“Xin lỗi…” – Tôi nằm trên sàn, thở gấp, gắng nói.

Tôi đã nhận tiền ta, nhưng lại không bảo vệ được Tô Yểu Yểu.

này đúng là có lỗi tôi.

Tôi thừa nhận.

“Nếu Yểu Yểu xảy ra gì…” – giọng ta lưỡi d.a.o – “…tôi sẽ khiến cô hối hận vì đã xuất hiện trên đời này.”

Tôi đã không còn sức để giải thích nữa.

Toàn thân tôi đau mức bị xe cán qua, lục phủ ngũ tạng vỡ vụn, người không nhúc nhích được.

không mở miệng, nên không ai dám đỡ tôi.

Thời gian trôi từng giây.

Cuối cửa phòng cấp cứu bật mở.

lao tới:

“Bác sĩ! tôi sao rồi!?”

“Ca phẫu thuật rất thành công.”

Bác sĩ nói.

“Đợi hết t.h.u.ố.c mê, bệnh nhân sẽ tỉnh.”

theo giường bệnh Tô Yểu Yểu khu hồi sức.

Những người khác cũng nối đuôi theo.

Hành lang bệnh viện yên tĩnh trở lại, chỉ còn tôi nằm gục trên sàn.

“Cô , sao vậy? Cô ổn chứ? Sao lại nằm đây?” – Giọng một người lạ vang lên phía trên .

Tùy chỉnh
Danh sách chương