Chị Gái Bị Ruồng Bỏ Là Chủ Tịch

Chị Gái Bị Ruồng Bỏ Là Chủ Tịch

Hoàn thành
4 Chương
3

Giới thiệu truyện

Tin nhắn em trai gửi cho mẹ, lại vô tình chuyển nhầm sang máy tôi.

“Mẹ, con xin lỗi.”
“Hồi nhỏ con trộm 100 tệ không dám nhận, đổ oan cho chị. Bây giờ con trả lại cho mẹ gấp trăm lần.”
“Chuyển khoản: 10.000 nhân dân tệ.”

Ngực tôi bỗng chốc nghẹn lại, hô hấp trở nên khó khăn.

Hai mươi năm trước, cũng chỉ vì một trăm tệ đó.

Cha tôi xông thẳng đến trường, t/át tôi h/ộc m/áu, m/áu mồm m/áu mũi ngay trước mặt thầy cô và bạn học. Mẹ tôi cầm móc áo, vừa qu/ất vừa l/ôi tôi đi d/iễu phố, miệng không ngừng mắng chửi tôi là đồ ăn cắp.

M/ười tu/ổi, tôi bị ép nghỉ học, bị n/ém vào nhà hàng rửa bát để trả nợ. Một đêm khuya trở về, tôi mới phát hiện căn nhà trống trơn—họ đã không còn cần tôi nữa.

Thì ra, tất cả những đau khổ ấy, đều là để tôi gánh tội thay cho đứa em trai mà họ yêu thương nhất.

Tin nhắn nhanh chóng bị thu hồi.

Ngay giây sau, em trai gửi tới một nhãn dán tinh nghịch:

“Ngại quá Trần tổng, tôi gửi nhầm tin nhắn! Lại tưởng sếp là chị gái tôi rồi!”
“Sắp được thăng chức nên vui quá, hi hi.”

Quả nhiên, nó vẫn chưa nhận ra tôi.
Chưa nhận ra rằng vị Chủ tịch tập đoàn trẻ nhất thành phố này… chính là người chị ruột từng bị cả gia đình vứt bỏ năm xưa.