Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
tắm, hơi mờ mịt.
Tôi kiên quyết để Thôi Minh Vũ cởi quần áo, còn mình đi điều chỉnh nhiệt độ .
Khi tôi lại, Thôi Minh Vũ đã đứng đó không mảnh vải che thân, vóc dáng hoàn mỹ hiện mắt — vai rộng, eo thon, bụng rắn chắc, đường nhân ngư kéo dài …
Tôi lập tức ngẩng nhìn trần nhà, cảm giác sống mũi nóng .
“Tây Tây, nhìn , chỗ của anh bị bầm.”
Thôi Minh Vũ chỉ vào đùi mình, ngây thơ.
mắt tôi không chủ được mà liếc , quả nhiên vết bầm mờ mờ.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh: “Sao bị vậy?”
“Hôm qua va vào góc bàn trà.”
Thôi Minh Vũ nói tủi thân.
“Đau lắm, Tây Tây thổi anh nhé?”
“ thổi đi!”
Tôi suýt cắn lưỡi, vội nhét vòi hoa sen vào tay anh.
“Tắm… tắm đi!”
Thôi Minh Vũ ngoan ngoãn đứng dưới vòi sen, dòng trượt dọc theo những đường nét thể anh.
Tôi luống cuống đổ sữa tắm bông tắm, mắt không biết nhìn vào đâu.
“… lưng lại, tôi lưng .”
Anh ngoan ngoãn người, lúc tôi mới dám thở bình thường.
Tôi máy móc lưng anh, cảm nhận bắp rắn chắc và ấm áp dưới lòng bàn tay.
Bất ngờ, Thôi Minh Vũ lại, bọt xà trượt lồng ngực anh.
“ ngực cũng .”
Anh nói ngây thơ vô tội.
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Cái … hơi … nhưng từ chối lại giống như mình có ý khác.
Tôi hít sâu, nhanh chóng vài cái trên ngực anh, cố ý tránh những chỗ nhạy cảm.
“Bên dưới cũng .”
Thôi Minh Vũ tiếp tục lấn tới.
“ tắm!”
Tôi ném bông tắm anh, lập tức bỏ chạy.
“Tôi đợi ở ngoài!”
Đóng cửa tắm, tôi dựa vào tường thở dốc.
Cúi nhìn chỗ mình vừa có phản ứng, tôi bực bội ôm .
Tội lỗi … Thôi Minh Vũ bây giờ chẳng khác nào đứa trẻ, sao mình lại…
tắm vang tiếng anh ngân nga hát cùng tiếng chảy.
Điều tôi không biết , lúc “ông chồng ngây thơ” của tôi soi gương cười đầy gian xảo, những ngón tay thon dài cố tình lướt chậm trên bụng, tưởng tượng đó tay tôi…
06
Hai mươi phút sau, Thôi Minh Vũ quấn khăn tắm bước , tóc còn ướt nhỏ tí tách.
Tôi cố giữ mắt ngay ngắn, đưa bộ đồ ngủ: “ mặc đi.”
“Tây Tây lau tóc anh.”
Anh nhét khăn vào tay tôi, ngồi bệt thảm, ngẩng nhìn tôi đôi mắt ướt long lanh.
Yêu cầu xem vẫn hợp lý.
Tôi quỳ phía sau anh, dùng khăn nhẹ nhàng xoa mái tóc đen dày.
Thôi Minh Vũ lim dim mắt, trông như con mèo lớn được vuốt lông.
“Tây Tây thật tốt.”
Anh bất ngờ ngả sau, gối đùi tôi.
“Thích Tây Tây nhất.”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, cúi chạm mắt veo của Thôi Minh Vũ.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng quên mất rằng mình người không hoàn toàn tỉnh táo, chỉ cảm tim đập nhanh hơn, cổ họng khô khốc.
“Đừng… đừng quậy nữa.”
Tôi khẽ đẩy anh .
“Tôi đi chuẩn bị bữa tối.”
Chạy vào bếp, tôi mở vòi , dùng lạnh vỗ gương nóng bừng.
Tôi ngày càng khó kiểm soát phản ứng của bản thân Thôi Minh Vũ.
thể anh có sức hút trí mạng đối tôi.
Nhưng đáng sợ hơn … tôi bắt thích chính con người Thôi Minh Vũ, thích nụ cười thuần khiết của anh, thích sự ỷ lại và gần gũi không hề che giấu ấy.
nguy hiểm … tôi lẩm bẩm.
Tôi lấy Thôi Minh Vũ chỉ mục đích giúp đỡ người cần được chăm sóc, đồng thời giải quyết vấn đề tài chính của gia đình mình.
Nhưng giờ, mọi chuyện dần vượt ngoài tầm kiểm soát.
Đặc biệt hôm nay, khi dáng tập trung, bình tĩnh của Thôi Minh Vũ lúc ghép hình… mắt ấy hoàn toàn khác ngốc nghếch thường ngày.
khoảnh khắc, tôi gần như nghĩ mình nhìn vị tổng tài Tập đoàn Thôi vụ tai nạn.
“Tây Tây, anh đói ~”
Giọng Thôi Minh Vũ từ khách vọng vào, âm điệu kéo dài như làm nũng.
Tôi lắc , gạt bỏ những suy nghĩ hoang đường ấy.
Chắc do tôi mệt mới có ảo giác đó thôi.
Giờ, Thôi Minh Vũ cần tôi, thế đủ.
“Xong ngay đây.”
Tôi đáp lại, lấy nguyên liệu từ tủ lạnh.
Tôi không nhìn , lúc Thôi Minh Vũ khách dõi mắt về phía bếp, nhìn sâu thẳm và dịu dàng, chẳng còn chút ngốc nghếch nào.
07
Sáng thứ bảy, tôi bị đánh thức bởi tiếng sột soạt.
Mở mắt , Thôi Minh Vũ đã ăn mặc chỉnh tề, chống tay bên giường, đôi mắt sáng long lanh nhìn tôi chằm chằm.
“Tây Tây, dậy đi! Đi công viên trò chơi!”
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào má tôi, trông chẳng khác nào đứa trẻ háo hức.
Tôi nheo mắt nhìn đồng hồ báo thức — mới bảy giờ sáng.
Sớm đó.
Nhưng nhìn mắt mong chờ của Thôi Minh Vũ, tôi không nỡ từ chối.
“Được được, đi công viên.”
Tôi ngáp cái ngồi dậy.