Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Chủ bài viết trả lời:

“Số căn cước thì tôi biết rồi. Trước đây từng giúp nó làm thẻ ngân hàng. Nhưng xác thì kiểu gì? Điện thoại nó cũng kè kè bên .”

“Chờ nó đi tắm hoặc ngủ rồi lén xem tin nhắn. xác chỉ cần vài giây đủ.”

Chủ bài viết gửi kèm một sticker “ý hay”.

Đọc xong đoạn đối thoại đó, ngón tôi run ngay trên màn hình.

Chị ta nắm được số căn cước của tôi.

Chỉ thiếu mỗi xác gửi về điện thoại.

Tôi lập tức làm liền việc.

Thứ nhất, tắt hiển thị dung tin nhắn trên màn hình khóa. Từ giờ trở đi, mỗi khi có tin nhắn đến chỉ “Bạn có một tin nhắn ”, hoàn toàn không lộ dung.

Thứ , thiết lập khóa SIM riêng số điện thoại liên kết với hệ thống đăng ký.

Làm xong bước đó, tôi tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng trong tôi hiểu rõ, sẽ không dễ dàng dừng lại.

Chị ta giống như một con rắn đ.á.n.h hơi được mùi m.á.u. Một không thành thì , không được thì ba , kiểu gì cũng sẽ tìm đủ mọi để quấn c.h.ặ.t tôi.

Quả nhiên, tối hôm đó vào khoảng tám giờ, gọi điện mẹ tôi.

Tôi đứng ngay cạnh, mẹ bật loa ngoài.

“Cô cả, hôm nay ở nhà bà , thái độ của Tiểu Hòa thật sự không ổn. Con đúng tốt coi như gan phổi lừa.”

Trong điện thoại, cố nghẹn lại một tiếng, nghe đầy tủi thân.

“Con biết nó điểm cao nên có chút coi thường đứa chị chỉ học trường trọng điểm bình thường như con. Nhưng con thật muốn giúp nó. Con không muốn nó đi vào vết xe đổ của con năm đó.”

Mẹ tôi liếc nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu mang theo chút trách móc.

“Cô cả, hay cô khuyên nó giúp con đi. Bảo nó đưa mật khẩu con. Con chỉ cần một đêm có thể giúp nó sắp xếp xong nguyện vọng. Điền hay không cuối cùng vẫn do nó quyết định. Con chỉ tham khảo giúp thôi.”

Giọng yếu ớt, như thể thật sự tổn thương. Mẹ tôi nghe vậy cũng mềm .

“Được, để cô với nó.”

Cúp điện thoại, mẹ tôi quay sang nhìn tôi.

“Tiểu Hòa, chị con cũng có lý. Nó chỉ giúp con tham khảo thôi, đâu có thay con quyết định. Con chị xem thì có sao đâu?”

“Mẹ, con không cần chị ấy giúp.”

“Sao con bướng thế? ta nhiệt tình như vậy mà con không biết cảm kích. Con để mặt mũi chị con ở đâu?”

“Mẹ, nguyện vọng của con, con tự điền.”

Mẹ tôi bực bội ném mạnh chiếc khăn lau xuống bàn.

“Được, giỏi thì tự làm. Đến điền sai thì đừng tìm mẹ.”

Tôi đóng cửa phòng, ngồi giường rồi mở lại bài đăng kia.

Phản hồi của chủ bài viết ngay trước mắt:

tiếp tục đột phá qua đường mẹ nó. Ngày mai sẽ nghĩ xác điện thoại.”

Ngày mai.

Ngày mai chị ta sẽ thật.

Tôi hít sâu một hơi, quyết định không thể tiếp tục ngồi yên động nữa.

Tôi lập một tài khoản , đổi ảnh đại diện thành avatar mặc định giống hệt kiểu chị ta đang dùng, rồi để lại một bình luận dưới bài đăng:

“Chị em ơi, trước đây tôi cũng từng gặp tình huống tương tự. Tôi có một chắc chắn không sai sót, đảm bảo nó không phát gì. riêng nhé?”

Đăng xong, tôi đợi ba phút rồi làm trang.

Chủ bài viết theo dõi tôi.

Tin nhắn riêng bật .

Tin nhắn của tới cực nhanh, tốc độ chữ gần như không nghỉ.

“Chị em, bạn thật sự có à? Tôi sắp chuyện này ép phát điên rồi.”

Tôi giữ nhịp thở ổn định, cố tình chậm lại để cuộc trò chuyện trông tự nhiên hơn.

“Tất nhiên có. Nhưng cô rõ tình hình trước đi. Bên em họ cô giờ thế rồi?”

Chỉ vài giây sau, bên kia bắt đầu nhập liên tục.

“Nó đề phòng quá mức. Tôi tới nhà nó, rồi ở nhà bà bày hẳn một đống tài liệu phân tích nó. Vậy mà nó vẫn không chịu đưa mật khẩu. lớn trong nhà tôi đều tiếng giúp tôi cũng vô dụng. Nó cứng đầu không chịu nghe.”

Tôi nhìn đoạn tin nhắn đó, móng vô thức bấm sâu vào bàn .

Thì trong mắt chị ta, việc cả nhà cùng nhau gây áp lực với tôi lại được gọi lớn đều giúp tôi cũng vô dụng”.

Tôi nuốt khan, tiếp tục .

“Có phải đầu cô vội quá không? Trực tiếp đòi mật khẩu thì lộ mục đích quá rõ rồi. tinh ý nhìn qua biết ngay cô có ý khác.”

Bên kia im lặng vài giây.

“Cũng đúng. Hôm nay ở nhà bà nó, nó suýt hỏi thẳng tôi có phải muốn hại nó không. Làm tôi suýt không biết trả lời thế .”

Tôi nghĩ thầm, bởi vì tôi chỉ thiếu mỗi câu đó chưa thôi.

“Vậy giờ cô định làm thế ?”

nhanh ch.óng gửi tới một đoạn tin nhắn dài.

“Tôi có số căn cước của nó rồi. Tôi định tranh thủ nó đi tắm xác điện thoại, sau đó dùng chức năng lại mật khẩu để đăng nhập vào hệ thống đăng ký của nó. Rồi tôi sẽ đổi nguyện vọng một sang một ngành lạnh ở Tây Bắc, các nguyện vọng an toàn cũng đẩy cao, khiến nó không trúng tuyển được trường .”

“Chờ đến khi hết hạn chỉnh sửa, dù nó có phát cũng không kịp nữa. đó C9 coi như mất sạch. Dù nó có muốn ôn thi lại thì cũng phải tốn thêm một năm, mà nhà nó thì chưa chắc đủ điều kiện nó thi lại.”

Chị ta thậm chí tính đến cả chuyện này: điều kiện kinh tế nhà tôi kém hơn nhà chị ta, không đủ để tôi “làm lại từ đầu”.

tôi run khi cầm điện thoại, phải đi lại ba thành được một câu hoàn chỉnh.

này rủi ro cao quá. Nếu phát , hệ thống sẽ lưu IP, ta sẽ biết cô dùng điện thoại của mình đăng nhập tài khoản của nó.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.