Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ chị. Em đang kiểm tra lại .”
Tôi đưa chắn ngang màn hình máy tính.
Ánh Phương Mẫn vượt qua vai tôi, cố len vào màn hình. Tôi khẽ nghiêng người, chặn lại gọn gàng.
“ chị em đi. Nhỡ có chỗ sai, nộp rồi là không sửa được nữa .”
“Không cần chị, em tự được.”
Sắc mặt chị ta thoáng chốc đổi khác.
Không vẻ dịu dàng được “đóng gói” mấy ngày qua, cũng chẳng chút nôn nóng giả vờ kiềm chế. Thay vào đó là một sự bực bội âm ỉ, nặng nề, không giấu nổi.
Đúng lúc ấy, mẹ tôi đẩy cửa bước vào.
“ , chị con thì có sao ? Người trong nhà cả, con cần đề phòng chị thế à?”
Phương Mẫn tiếp , giọng nghèn nghẹn như sắp khóc:
“Cô cả, cô nó kìa. Con có lòng tốt tới nó, vậy mà nó coi con là người gì? Con chỉ sợ nó điền sai rồi hối hận cả đời. học của con năm đó đủ sao?”
Chị ta vừa dứt , đỏ hoe. Mặt mẹ tôi sầm xuống.
“ , con rốt cuộc sao vậy? Từ nhỏ lớn chị con hại con bao giờ ? Con đừng ích kỷ như thế được không?”
Ngón tôi khựng lại trên bàn phím.
Sau lưng mẹ, Phương Mẫn tranh thủ liếc nhanh vào màn hình máy tính của tôi. Ánh chị ta rơi đúng vào bảng nguyện vọng.
Động tác chỉ diễn ra trong tích tắc, vẫn không thoát khỏi tầm của tôi.
“Mẹ, mẹ ra ngoài trước đi. Con riêng với chị mấy .”
Mẹ tôi định thêm, ánh tôi chặn lại.
Cửa đóng. Trong phòng chỉ tôi và Phương Mẫn.
Chị ta thu lại giọng khóc, biểu cảm trở nên lạnh lùng, thậm chí mang chút soi xét từ trên cao xuống.
“ , có phải em đổi mật khẩu rồi không?”
Chị ta đi thẳng vào vấn đề.
tôi rời khỏi bàn phím.
“Chị, sao chị biết em đổi mật khẩu?”
Đồng t.ử Phương Mẫn co rút lại.
Chị ta nhận ra mình lỡ . Nếu từng thử nhập hệ thống của tôi, chị ta không thể biết chuyện này.
phản ứng của chị ta rất nhanh.
“Chị đoán thôi. Em đề phòng chị mức này, không đổi mật khẩu mới lạ.”
Tôi chị ta, không đáp lại.
“ , chị . Em cho chị phương án một . Chị kiểm tra có vấn đề không. Xong rồi em tự nộp, chị không động vào hệ thống của em. Được không?”
Tôi đứng dậy, bước tới cửa, mở ra.
“Chị, nguyện vọng của em… sáng nay nộp rồi.”
Phương Mẫn đứng sững.
“Em gì? Sáng nay em nộp rồi?”
“Đúng. Em tự điền, tự nộp, tự xác nhận. khóa rồi.”
Gương mặt chị ta từ trắng bệch chuyển sang xanh tái, môi run lên rõ rệt.
“Em… em điền những gì?”
“Em điền gì… liên quan gì chị?”
Tôi bình tĩnh thẳng vào chị ta.
Ngực Phương Mẫn phập phồng mạnh hai nhịp. Móng siết c.h.ặ.t vào lòng bàn trắng bệch. Chị ta há miệng như muốn gì đó, cùng chỉ nghiến răng, không thốt ra được .
Chị ta chộp lấy túi xách, quay người bước nhanh ra ngoài.
Khi đi ngang qua mẹ tôi, chị ta vẫn cố nặn ra một :
“Cô cả, tự nộp rồi. Con không được nữa.”
Mẹ tôi vội vàng chạy theo tiễn. Phương Mẫn không quay đầu, đi thẳng xuống lầu.
Tiếng giày cao gót của chị ta vang lên trên cầu thang, mỗi lúc một gấp gáp, mỗi lúc một nặng nề.
đầy hai mươi phút sau khi chị ta rời đi, kia có cập nhật mới.
“Thất bại rồi. Nó nộp nguyện vọng trước mất. Tôi kịp làm gì cả. c.h.ế.t tôi!!! Dựa vào mà nó lại may mắn như vậy! Dựa vào mà kế hoạch của tôi cũng chỉ thiếu một bước!”
Bên dưới , một vài người bắt đầu lên tiếng:
“Chị em, cô tha cho bản thân đi. Hà tất phải chấp nhặt với một đứa nhỏ.”
“Cô làm thế sớm muộn cũng phát hiện. lúc đó người nhà sẽ cô thế ?”
Phương Mẫn không trả bất kỳ . Thay vào đó, chị ta ngay một mới.
Tiêu đề: “Em họ tôi hủy hoại cuộc đời tôi.”
Nội dung dài, kể lể: năm đó chị ta chỉ thiếu vài điểm vào 985. Mấy năm nay, họ hàng luôn đem chị ra so sánh. Giờ em họ thi được 680 điểm, cả nhà đều khen em họ, chẳng ai nhớ nỗ lực của chị ta. Cuộc đời chị ta, theo chị, như em họ giẫm nát dưới chân.
Bên dưới nhanh ch.óng xuất hiện nhiều bình luận:
“Tôi hiểu nỗi đau của cô, đó không phải lỗi của em họ cô.”
“Bản thân thi không tốt lại trách người khác làm gì? Tâm lý này đáng sợ quá.”
“Khuyên thật, đi gặp bác sĩ tâm lý đi.”
Cũng có vài tiếng khác:
“Họ hàng cứ đem ra so sánh thật ngột ngạt. Người so sánh là khổ nhất.”
“Hiểu tâm trạng của cô, hại người thì không được. Đó là phạm pháp.”
Phương Mẫn trả bình luận cùng:
“Tôi không hại nó. Tôi chỉ muốn cho nó nếm thử cảm giác không được như ý thôi.”
Tôi chằm chằm chữ ấy rất lâu.
Trong logic của chị ta, việc kéo tôi từ C9 xuống trường hạng hai, khiến tôi phải ôn thi lại một năm, thậm chí có thể không trường học… tất cả chỉ được gọi là “cho tôi nếm thử cảm giác không được như ý”.
Giống như tiền đồ và cả cuộc đời tôi chỉ là miếng giẻ chị ta trút cảm xúc.
Tôi chụp màn hình này, thêm vào thư mục chứng cứ.
Rồi tôi làm một việc mà mình do dự lâu nay mới quyết:
Tôi sắp xếp toàn bộ chứng cứ thành một tài liệu duy nhất: ảnh chụp , ảnh chụp bình luận, lịch sử tin nhắn riêng, phương án nguyện vọng giả chị ta gửi, lịch sử chị ta lén dùng điện thoại ở nhà tôi lấy mã xác minh. Tất cả được sắp xếp theo đúng trình tự thời gian.