Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15. Rút kiếm
Tôi chủ động liên lạc với đài truyền hình thành phố.
Tôi chỉ có một yêu cầu.
trực tiếp, không cắt dựng cả.
Phía đài truyền hình mừng còn không kịp, tức đồng ý.
Dù sao cũng là chủ đề nóng nhất , bảo chứng rating.
Họ nhanh chóng sắp xếp một chương trình phỏng vấn đặc biệt, tên là “Sự thật những quả anh đào”.
Người dẫn chương trình là MC kỳ cựu nổi tiếng nhất đài.
Hơn nữa, đài còn quảng bá buổi này thành “ đại hòa giải thế kỷ của gia đình họ Thẩm.”
Tin vừa tung ra, cả thành phố tức chấn động.
Ai nấy đều canh trước hình tivi và điện thoại, chờ xem hồi kết của vở kịch này.
Gia đình cha tôi bên kia cũng nhanh chóng nhận được tin.
Họ mừng như điên.
Trong mắt họ, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi áp lực, sắp phải nhượng bộ.
Chỉ cần tôi gật trong buổi trực tiếp, họ thành công tẩy trắng, quay về cuộc sống bình thường.
Ngày trực tiếp hôm đó.
Tôi mặc một bộ vest nữ màu be rất nhã nhặn, trang điểm nhẹ, trông bình tĩnh và sắc sảo.
Mẹ chồng tôi, Lý Đức Cầm, đi cùng tôi tới đài truyền hình.
Ở hậu trường, tôi chạm mặt cả nhà cha tôi.
Đúng kiểu oan gia ngõ hẹp.
Vừa nhìn thấy tôi, mẹ tôi tức muốn lao tới nắm .
“Mạn Mạn, con gái ngoan của mẹ, cuối cùng con cũng chịu gặp chúng ta rồi…”
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bà ta.
mắt tôi lạnh ngắt, lướt qua bốn gương mặt trước mặt.
Sự lúng túng của cha tôi.
Vẻ lòng của mẹ tôi.
mắt lảng tránh của Thẩm .
Và tia đắc ý không giấu được nơi đáy mắt Tào .
“Có thì lên sân khấu hẵng nói.”
Nói xong, tôi xoay người đi thẳng vào trường quay.
Buổi bắt .
MC trước tiên giới thiệu sơ lược bối cảnh sự việc, đó mời gia đình cha tôi lên sân khấu.
Bốn người họ lại ra toàn bộ kỹ năng diễn xuất mấy hôm trước, đối diện ống kính, đối diện tôi, bắt một sám hối mới.
Nước mắt giàn giụa.
Lời lẽ chân thành.
Không khí trong trường quay bị họ đẩy lên đến mức vô cùng cảm động.
Rất nhiều khán giả tại hiện trường đỏ hoe mắt, cảm thấy gia đình này thật sự đã biết sai.
MC cũng đúng lúc đưa micro cho tôi.
“Cô Thẩm Mạn, cô đã nhìn thấy lời xin lỗi của người nhà, cũng đã nghe thấy sự hối hận của họ.”
“Bây giờ, khán giả cả nước đều muốn biết…”
“Cô có sẵn lòng tha thứ cho họ không?”
cả mắt đều dồn lên người tôi.
Cả nhà cha tôi càng nín thở, trên mặt là vẻ chờ mong khó giấu.
Dường như họ đã nhìn thấy trước cảnh tôi gật , đó cả nhà ôm nhau khóc, kịch kết thúc viên mãn.
Tôi cầm micro, im lặng vài giây.
Tôi không nhìn người nhà .
Mà nhìn thẳng vào ống kính.
Nhìn về phía ngàn vạn khán giả đang ngồi trước hình.
“Tôi bằng lòng tha thứ cho họ.”
Tôi nói.
chữ ấy vừa thốt ra, trên mặt cả nhà cha tôi tức nở rộ vẻ mừng như điên.
Hiện trường cũng vang lên một tràng pháo .
Ngay cả MC cũng thở phào, chuẩn bị nói vài câu hòa giải.
Nhưng—
Giọng tôi lại vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ.
“Nhưng, tha thứ không có nghĩa là quay lại quá khứ.”
“Tha thứ cho họ là để buông tha cho chính tôi, để tôi không còn bị những con người mục ruỗng và những chuyện mục ruỗng này tiếp tục lôi kéo nữa.”
“Còn không quay về quá khứ…”
“Là vì tôi không muốn sống tiếp cái kiểu đời bị xem như máy rút tiền và bao cát trút giận.”
Câu nói ấy vừa rơi xuống, tiếng vỗ trong trường quay tức tắt ngấm.
Nụ cười trên mặt cả nhà cha tôi đông cứng lại.
MC cũng sững người.
Ý này là sao?
Tôi không quan tâm phản ứng của họ, chỉ tiếp tục nói.
“Thưa MC, thưa quý vị khán giả.”
“Hôm tôi không đến để diễn cảnh gia đình hòa giải.”
“Tôi đến …”
“Là để tính sổ.”
Nói rồi, tôi trong túi ra một xấp tài liệu dày, đưa cho MC.
“ là toàn bộ ghi chép thu nhập làm thêm của tôi suốt bốn đại học.”
“Tổng cộng là 32.700 .”
“Trong đó, có 28.000 được tôi chuyển cho em trai tôi, Thẩm , dưới danh nghĩa tiền sinh hoạt.”
Tôi lại ra tập giấy thứ hai.
“ là sao kê tiền lương của tôi trong đi làm.”
“Cùng với toàn bộ lịch sử chuyển khoản tôi gửi về nhà mẹ đẻ.”
“Tiền mừng lễ tết. Tiền thuốc khi mẹ tôi ốm. Tiền đổi điện thoại cho em trai. Thậm chí còn có cả tiền túi hiệu cho cô Tào .”
“Tổng cộng cộng lại…”
“Không nhiều lắm, chỉ khoảng 156.000 .”
Tôi quay sang nhìn Thẩm và Tào , lúc này mặt đã trắng bệch.
“À đúng rồi, còn nữa.”
“Lúc cậu kết hôn, bố mẹ nói trong nhà không có tiền.”
“Tôi luôn 100.000 tiền hồi môn của đưa cho cậu xe.”
“Khoản đó, xem như là tôi cho cậu mượn, đúng không?”
“Em trai.”
Môi Thẩm bắt run lên, nhưng không thốt nổi một lời.
Toàn trường quay xôn xao dữ dội.
Không ai ngờ chuyện này còn có nội chấn động đến vậy.
Giọng tôi vẫn rất bình tĩnh.
“Những qua, tôi đã bỏ ra bao nhiêu cho cái nhà đó…”
“Tôi nghĩ sổ sách là thứ rõ ràng nhất.”
“Tôi từng cho rằng là một phần của gia đình ấy, nên tôi cam tâm nguyện.”
“Cho đến ngày hôm đó…”
“Tôi bỏ 400 , thứ anh đào mà họ chê là ‘vừa chua vừa chát’.”
“Họ đuổi tôi ra khỏi nhà.”
“Lúc ấy tôi mới hiểu…”
“Thì ra trong mắt họ, cả những tôi bỏ ra suốt bao …”
“Còn không bằng một quả anh đào nhỏ.”
“Giá trị của tôi, có thể bị họ chà đạp, vứt bỏ bất cứ lúc .”
Tôi đứng dậy, bước ra giữa sân khấu.
Đối diện ống kính, nói từng chữ một thật rõ.
“Cho nên hôm tôi đến …”
“Là để trước mặt cả khán giả cả nước, chấm dứt mọi chuyện.”
“100.000 tiền xe kia, tôi không đòi nữa.”
“Coi như dùng nó để đứt công sinh thành dưỡng dục.”
“Kể hôm …”
“Tôi, Thẩm Mạn…”
“Không còn bất kỳ ràng buộc kinh tế cảm với gia đình ấy nữa.”
“Họ sống chết, nghèo giàu…”
“Đều không còn liên quan tới tôi.”
“Còn khoản tiền thưởng 100.000 kia.”
Tôi khẽ mỉm cười, nhìn về ghế nơi mẹ chồng tôi đang ngồi.
“Tôi dùng số tiền đó, danh nghĩa của mẹ chồng tôi, bà Lý Đức Cầm, thành một quỹ học bổng.”
“Chuyên giúp đỡ những học sinh yêu khoa học nhưng có hoàn cảnh khó khăn.”
“Bởi vì mẹ chồng tôi đã dạy cho tôi một đạo lý.”
“Đồ tốt…”
“Phải trao cho người biết quý.”
“Chân …”
“Cũng phải trao cho người xứng đáng.”
Nói xong, tôi đặt micro xuống bàn.
Cúi người thật sâu trước toàn bộ khán giả.
đó, giữa vô vàn mắt kinh hãi, tôi xoay người bước xuống sân khấu.
Không hề ngoảnh lại.
Để lại phía là sự im lặng chết chóc trong trường quay.
Và bốn gương mặt của gia đình cha tôi…
Mất sạch huyết sắc.
Xám ngoét như tro tàn.
Họ thắng được dư luận.
Nhưng lại thua sạch phần cốt lõi, thua sạch tương lai, thua đến không còn để thua nữa.
Đó…
Mới là cú rút kiếm thật sự của tôi.
Rút củi đáy nồi.
Một đòn trí mạng.
16. Dư âm lan rộng
Bóng tôi khuất dần ở cuối sân khấu.
Trong trường quay, không gian rơi vào im lặng tuyệt đối.
MC lúc này mới hoàn hồn. Anh nhìn gia đình cha tôi đang ngồi chết lặng trên ghế, mắt mang theo đủ loại cảm xúc phức tạp.
Anh hiểu rõ, vừa chứng kiến một bi kịch gia đình chưa từng có.
Máy quay vẫn đang chạy, trung thực ghi lại toàn bộ cảnh tượng.
Cả nhà cha tôi ngồi đờ ra tại chỗ.
cả những họ dày công sắp đặt, trước mặt tôi, bỗng trở nên yếu ớt và nực cười.
Sự “ăn năn”.
Những “giọt nước mắt”.
Cả cái “tư thế hạ ”.
Giờ phút này, cả đều biến thành một sự châm biếm cay nghiệt.
Hai câu nói của tôi…
“Tôi tha thứ cho họ.”
“Nhưng tôi không quay về.”
Giống như hai lưỡi dao, đâm thẳng vào tim họ.
Đặc biệt là câu:
“ hôm , tôi – Thẩm Mạn – không còn bất cứ ràng buộc kinh tế cảm với gia đình này nữa.”
Câu nói đó, chẳng khác trước mặt triệu khán giả cả nước, tôi tự vạch ra một ranh giới dứt khoát.
Hơn nữa, chính tôi là người chủ động vạch ra.
Điều đó có nghĩa là về , họ không thể tiếp tục dùng hai chữ thân để trói buộc tôi.
Không thể tiếp tục bòn rút bất cứ thứ tôi nữa.
Nước mắt của mẹ tôi lúc này cuối cùng cũng không còn là diễn nữa.
Bà ta ngã phịch xuống ghế, gào khóc thảm thiết.
Tiếng khóc ấy không còn là ăn năn.
Mà là tuyệt vọng.
Thẩm cũng ngơ ngác.
Anh ta nhìn chằm chằm vào máy quay, mắt trống rỗng.
Trước đó anh ta luôn cho rằng, chỉ cần tôi gật , mọi thứ quay lại như cũ.
Anh ta thậm chí còn tính toán…
Chờ mọi chuyện lắng xuống, nhờ tôi tìm giúp một công việc mới.
Nhưng bây giờ, cả đều tan thành bọt nước.
Sắc mặt Tào xanh mét.
Cái “kế ” mà cô ta từng đắc ý, cuối cùng lại trở thành mồi lửa khiến gia đình này sụp đổ nhanh hơn.
Mọi toan tính của cô ta đều bị tôi xé toạc không thương tiếc.
Phơi bày hoàn toàn trước sáng.
Hơn nữa, tôi còn nhắc đến chuyện cô ta dùng tiền túi hiệu.
Dù tôi không nói thẳng tên.
Nhưng ai cũng biết tôi đang nói đến ai.
Điều đó khiến Tào chỉ muốn tìm cái lỗ đó chui xuống.
MC khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí nặng nề.
“Thưa quý vị khán giả.”
Anh cố gắng kéo lại cục diện.
“Hôm chúng ta đã thấy được sự giằng xé trong lòng cô Thẩm Mạn.”
“Quyết định của cô ấy tuy khiến người ta đau lòng, nhưng cũng cho thấy một người trưởng thành đang bảo vệ giá trị của chính .”
“Gia đình không nên chỉ là nơi một bên cho đi, một bên chỉ biết nhận.”
“Nó cần sự tôn trọng và thấu hiểu cả hai phía.”
Anh nhìn sang gia đình cha tôi.
“Tôi nghĩ buổi trò chuyện hôm là một bài học sâu sắc cho cả mọi người.”
Buổi trực tiếp nhanh chóng kết thúc.
Gia đình cha tôi bị nhân viên “mời” ra khỏi đài truyền hình.
Trên đường về, họ lại bị phóng viên vây kín.
Nhưng lần này, câu hỏi của phóng viên không còn là:
“Các vị có thật sự hối hận không?”
Mà là:
“Các vị có chấp nhận quyết định của cô Thẩm Mạn không?”
“Những khoản tiền mà cô Thẩm Mạn vừa nhắc đến, các vị giải thích thế ?”
“Các vị có nghĩ chính lòng tham của đã phá hủy gia đình này không?”
Những câu hỏi ấy giống như từng lưỡi dao sắc.
Đâm vào họ hết nhát này đến nhát khác.
Lần này, họ không thể tiếp tục “diễn” nữa.
Bởi vì tôi đã bóc trần toàn bộ kịch của họ.
Mẹ tôi, Thẩm và Tào đều cứng họng.
Không ai trả lời nổi một câu.
Chỉ có cha tôi…
Lầm lũi bước đi như một cái xác không hồn.
Cái “gia đình” mà ông từng cố gắng cứu vãn…
Giờ đã vỡ vụn hoàn toàn.
Hơn nữa, chính đứa con gái mà ông thương nhất…
Đã tự đập nát nó.
Ông không biết gia đình này còn có thể quay lại như trước không.
Cũng không biết cái gia đình tan nát ấy rốt cuộc đi về đâu.
Trước hình tivi, vô số khán giả vỗ tán thưởng sự dứt khoát của tôi.
Cũng có người thở dài cảm khái.
Vở “bi kịch gia đình” này đã thổi bùng lên một cuộc tranh luận trên khắp cả nước về ranh giới của thân.
Sự quyết liệt của tôi khiến nhiều người nhìn thấy dũng khí bảo vệ lòng tự trọng.
Cũng khiến những người trong gia đình luôn âm thầm hy sinh nhưng lại bị bóc lột không thương tiếc…
Tìm thấy sự đồng cảm.
Câu chuyện của tôi, lâu đã không còn là mâu thuẫn nhỏ trong một gia đình nữa.
Nó trở thành một lát cắt của thời đại.
Một câu hỏi thẳng thừng về bản chất con người.