

Trên bàn ăn, những lời làm tổn thương nhất thường không phải là những câu nguyền rủa độc địa, mà là lưỡi dao được bọc lớp đường mang tên “vì tốt cho con”.
Khi mẹ tôi bị mợ dùng những lời lẽ khó nghe nhất để sỉ nhục, cả bàn đầy họ hàng lại không một ai lên tiếng.
Bố tôi, người đàn ông bình thường thậm chí còn có phần nhu nhược ấy, im lặng suốt ba giây.
Ba giây đó dài như cả một thế kỷ.
Sau đó, ông không cãi vã, không biện minh, chỉ lặng lẽ lấy từ túi ra một chiếc chìa khóa xe, nhẹ nhàng đặt bên cạnh tay mẹ tôi. Giọng ông không lớn, nhưng từng chữ lại nện thẳng vào tim tất cả mọi người:
“Vợ à, họ hàng này mình không đi nữa, về nhà thôi.”