Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Nguyệt Dao, nàng có hối hận không?”

Bên tai bỗng vang lên nam thấp.

Tiết Tiêu chưa rời đi.

Chàng vươn phủi mảnh giấy màu vai ta, cùng ta nhìn về hướng hoàng thành.

“Nếu không có bất ngờ, vị trưởng kia của nàng sẽ là Hoàng hậu tương lai của Đại Lương.”

“Mà vị trí ấy, vốn nên là của nàng.”

cơ?

Ta kinh ngạc nhìn chàng.

Nam nhân rũ mày mắt, .

Chậm rãi ra.

“Ta thấy. Hôm đó… người cầm được diều là nàng.”

Thì ra, ấy Tiết Tiêu ở phía bên kia sườn núi.

Chàng thấy ban đầu diều rơi ta, đó mới bị trưởng cướp đi.

Nhưng chàng có tư tâm với ta.

Nên vẫn luôn không .

Cho đến hôm nay, nhìn ta ngóng theo xe cưới rời đi, dáng vẻ mất hồn.

Cuối cùng mới nhịn không được, mở miệng hỏi ta.

“Nếu Thái tử chuyện , lấy đó làm cớ cầu cưới nàng… dù sao chàng là Thái tử, thân phận tôn quý, tiền đồ vô lượng, nàng đáp ứng chàng không có đáng trách…”

Lúc ta mới phát hiện.

Lông mi của Tiết Tiêu rất dài.

Khi rũ xuống, chẳng hiểu sao lại trông ấm ức.

Đuôi mắt có nốt ruồi .

Thấm chút nước nhàn nhạt.

Lay động lòng người.

Mắt ta nóng.

Ta nghiêng đầu đi.

Không nhìn chàng.

“Chàng rõ ràng người trong lòng ta là ai, còn ở đây bậy.”

“Phú quý với ta chỉ là mây khói thoảng qua.”

“Ta khóc là vì không nỡ xa trưởng thôi.”

“Máu mủ tình thâm, ta cùng nhau lớn lên nhỏ. Lần biệt, không bao lâu mới có thể gặp lại.”

Nghe vậy, đôi mày tuấn tú cuối cùng giãn ra.

đóa sen lạnh trong ao trong nở rộ.

“Thì ra là vậy.”

“Là ta xem nhẹ cô nương .”

Chàng khẽ chắp với ta.

Tình ý lưu luyến, hương thầm đưa qua.

Mặt ta lên.

Bỏ mặc chàng, tự mình quay về phủ.

15

Hôn sự của ta và Tiết Tiêu đơn giản hơn nhiều.

Hôn lễ của trưởng quá lớn, trong thành có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm Khương gia, không thích hợp phô trương.

Ta và Tiết Tiêu đều không phải người thích náo nhiệt.

Tiết Tiêu , khoảng thời gian muốn dẫn ta đi dạo kinh thành.

Phụ mẫu đồng ý.

Ta vui vẻ đáp ứng.

Dù sao ta chỉ cần lộ diện trưởng hồi môn ba , thời gian còn lại đều có thể tự do sắp xếp.

Sáng hôm , Tiết Tiêu đánh xe, chờ trước cửa phủ.

đào ở chùa núi phía bắc thành nở.

ta hẹn nhau đi ngắm.

Giữa núi.

Những đóa buổi còn đọng sương.

Kiều diễm đáng yêu.

Cầu tấm mộc bài cầu phúc.

Tiết Tiêu cẩn thận treo lên.

Chàng khẩu vị của ta.

Ta ôm bát hạnh lạc chàng mang đến, chậm rãi từng chút, vị ngọt tan đầu lưỡi.

Gió nhẹ .

đào đầy trời.

bay tán loạn áng mây hồng, rơi người ta.

Ta bận nhặt rơi trong bát.

Tiết Tiêu bận phủi những hồng bay người ta.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sắc lan tràn.

“À… chàng có muốn nếm thử không?”

Ta lắp bắp.

Bỗng nhớ ra mình chỉ mải , chưa hỏi Tiết Tiêu chưa.

Chàng sáng đến đón ta, hẳn vẫn còn đói.

Ta cúi đầu múc hạnh lạc trong bát.

Bên tai vang lên mang ý cười.

“Không vội.”

“Nàng cứ đi.”

“Mười , ta lại .”

Chàng đột nhiên cúi người, cách ta rất gần, thở nóng rực phả bên tai ta.

Tiết Tiêu ổn, xưa nay chưa từng đường đột vậy.

Ta ngạc nhiên thoáng.

mặt lùi lại.

Chân chẳng giẫm phải thứ mềm mại .

Suýt ngã xuống.

Bàn lớn của chàng đặt lên eo ta, vững vàng đỡ lấy ta.

Mặt ta nhất định thấu .

May mà gió xuân tri kỷ, mang đến chút mát lành.

Vừa chống eo chàng đứng vững.

Phía truyền đến tiếng động rất lớn.

người đến lạnh thấu xương.

hàn băng chôn giấu nhiều năm, lộ ra lạnh âm u.

“Các ngươi đang làm ?”

16

Ta quay đầu.

khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cả người sững lại.

Bùi Nhuận Chi đứng cách mấy bậc đá.

Hai mắt ngầu, ánh mắt âm , nhìn ta không chớp.

mu bàn có vết máu.

Dường vừa là do đấm quyền thân cây.

Cách đó không xa.

Trưởng nhấc váy, thở gấp nhẹ.

Trong đáy mắt nàng có tia máu mờ mờ.

Chỉ đêm.

Người đẹp ấy hiện ra vài phần tiều tụy.

“Tham kiến điện hạ.”

“Người không dẫn tân phụ bái kiến quan gia và nương nương, sao lại chạy đến ngôi chùa núi xa xôi ?”

Tiết Tiêu bằng phẳng.

Không né không tránh.

Bùi Nhuận Chi lại không để ý đến chàng.

Chàng đi thẳng đến trước mặt ta, giơ chỉnh lại y bào.

Khóe môi cong lên.

Nở với ta nụ cười cháy bỏng.

“Nghe trưởng nàng , nàng tên Khương Nguyệt Dao.”

“Đúng . Ta thật sự là kẻ ngu xuẩn nhất thiên hạ. Trưởng nàng và nàng giống nhau đến thế, ta đáng lẽ phải nghĩ ra .”

Chàng nâng cổ ta lên.

Trong mắt có tình.

nghẹn ngào.

lý tầm tha thiên bách độ, mộ nhiên hồi thủ, na nhân khước tại đăng hỏa lan san xứ.”

“Nguyệt Dao, theo ta cung, bái kiến phụ hoàng mẫu hậu đi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.