Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
riêng áo thun này trị giá tám trăm ngàn, là do nhà thiết kế hàng đầu châu Âu may đo riêng tôi.
Chất liệu độc nhất vô nhị, đông ấm hè mát.
Tôi khẽ khinh: “ tầm mắt cậu, tất nhiên không nhận tôi đang mặc . Riêng áo này của tôi đủ mua mười cái mạng của cậu rồi.”
Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá sắc bén, sắc Vạn lập tức sầm .
Lữ Tình đành đứng giảng hòa: “Thôi thôi, đều là học nhau, sắp cùng nhau chơi rồi, cãi nhau .”
“Mọi người mau vào trong lấy đi, tối nay tiêu xài không giới hạn, tôi bao hết!”
Cả đám học lập tức hoan hô vang trời: “ Tình vạn tuế!”
“Không ai kia, nghèo kiết xác mà còn thích màu, nhìn mà phát tởm!”
Tôi đương nhiên biết họ đang mắng ai, nhưng khi nhìn bóng lưng họ ùa vào hội sở, tôi mỉm .
Vở kịch hay, bắt đầu rồi.
Tôi thật sự muốn xem, không có tiền của tôi, Lữ Tình cô định kết thúc thế nào.
3
Vạn dính chặt sau lưng Lữ Tình, nịnh nọt hỏi: “Tiểu Tình, cậu tốt mọi người vậy, có việc tôi có thể cậu không?”
Lữ Tình ngẩn một chút, rồi lập tức tỏ vẻ ám muội: “Cậu ở bên cạnh tôi, chính là sự báo đáp tốt nhất rồi.”
xong, cô ta liền tự nhiên nắm lấy tay Vạn , trong tiếng xu nịnh của đám người xung quanh, đỏ bừng e lệ.
Thấy tôi còn đứng phía sau, Lữ Tình lập tức gọi lớn: “Chúc Tinh, mau đeo đi, sáo!”
Sự nhiệt tình rộng lượng của cô ta lập tức hình thành đối lập rõ ràng vẻ lạnh nhạt của tôi.
Ngay tức có đứa tay chân nhảy bất bình thay cô ta: “Chúc Tinh! Nếu không muốn nhận quà cút đi!”
“ Tình đối cậu thế mà cậu còn bày lạnh, đúng là mà không biết điều!”
“ tưởng ngồi xe sang là tiểu thư nhà giàu, không có mệnh công chúa phát bệnh công chúa!”
Thấy đám người vây công càng lúc càng nhiều, tôi khựng chân , bộ muốn quay người rời đi.
Lữ Tình lập tức cuống , vội kéo tay tôi: “Mấy cậu Chúc Tinh vậy! Cô ấy là tốt nhất của tôi đấy.”
Lúc câu đó, giọng cô ta còn run run, rõ ràng là chột dạ.
Cô ta sợ tôi mà bỏ đi thật, không tìm được kẻ ngốc nào chịu trả tiền giúp .
Có điều, tôi vốn dĩ đâu định rời đi.
Bỏ đi rồi còn xem kịch được sao?
“Lữ Tình, vậy tôi không sáo nhé.”
Lữ Tình lau mồ hôi trên trán, gượng: “Mau đeo vào đi, tối nay muốn chơi cứ thoải mái, cứ bung hết cỡ! Nhất định sáo!”
Tôi thuận theo lời cô ta, lấy một trong hộp.
Dưới sự “nhiệt tình” của Lữ Tình, tôi đeo nó cổ tay, cảm biến dưới phát sáng nhè nhẹ, bắt đầu quét dữ liệu sinh trắc của tôi.
Phần lớn học chọn xong hạng mục giải trí, còn Vạn dưới sự cổ vũ của Lữ Tình, đặt một vỏ nạm đầy kim cương riêng mình.
Những viên kim cương nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn, rực rỡ chói mắt, đẹp ngây ngất.
Tôi nhận đó là mẫu thiết kế mới nhất của Cartier, riêng vỏ đó trị giá một vạn rưỡi.
Lữ Tình chẳng chớp mắt, vung tay hào phóng : “Đổi! cần Vạn thích, đổi mười cái được!”
Vạn cảm động hôn nhẹ trán cô ta.
Các học xung quanh lập tức reo hò ầm ĩ.
Ngay cả quản lý hàng của hội sở nịnh nọt: “Cô Lữ thật là hào phóng, món quà hơn một trăm vạn mà tặng là tặng ngay.”
Lập tức có người phụ họa: “Còn ! Nghe có người theo đuổi Vạn nhà ta suốt ba năm, mà một món quà hồn chưa từng tặng, thật là keo kiệt.”
“Đồ nghèo kiết xác mơ tưởng ăn thịt thiên nga, xách giày Tình còn chưa xứng!”
Vạn liếc tôi một cái, ánh mắt đầy thách thức và khinh thường, tôi nhún vai, chẳng mảy may để tâm.
Lúc này, không khí buổi tiệc cao trào, màn cuồng hoan sắp hồi kết.
Quản lý hàng cầm hóa đơn tiến , Lữ Tình “vô tình” lướt qua tôi, cố ý va nhẹ cổ tay mình vào cổ tay tôi.
Gương cô ta lập tức nở nụ rạng rỡ ánh trời.
4
Tôi nhìn cô ta nụ có không, tiếng: “Lữ Tình, va trúng người ta rồi mà không biết xin lỗi à?”
Cô ta lúng túng vuốt tóc, lấp liếm: “Không cẩn thận va phải, sorry nha.”
“Mọi người chơi gần đủ rồi, chúng ta chuẩn bị thanh toán rồi về thôi.”
Thấy Lữ Tình chắc mẩm phần thắng trong tay, mấy đứa tay chân của cô ta lập tức hùa theo:
“Chúc Tinh, Lữ vô tình đụng một chút thôi mà, cậu nhỏ mọn quá đấy.”
“Đúng rồi, va nhẹ một cái thôi mà, cậu phản ứng lớn vậy, chẳng lẽ Tình đi hack tài khoản của cậu chắc?”
Ba chữ “hack tài khoản” khiến sắc Lữ Tình khẽ thay đổi.
Cô ta vội vàng tiếng: “Được rồi, cãi nhau , quản lý, thanh toán đi.”