Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

13

Nghe đến đây, mấy phụ huynh mới yên tâm gật gù:

tốt rồi, tốt rồi!”

Mẹ tôi nghe xong, tuyệt vọng ngồi sụp xuống đất.

À, mẹ à, không?

Có bằng tôi – người đã bao năm nay – không?

Nếu cứ việc chịu đi!

Giây tiếp theo, mẹ tôi đột ngột bật dậy, như phát điên lao thẳng vào phòng mạt chược.

Bà xông lên, hất tung cả bàn mạt chược chị họ.

Chị họ còn chưa kịp phản ứng, lời chửi vừa ra khỏi miệng nửa câu đã mắc :

“Cái bà điên ở đâu ra vậy…”

Mẹ tôi toàn thân run rẩy, chỉ tay vào chị ấy gào lên:

“Điên cái ? Mày định tao là bà điên hả?”

rồi! Tao điên! Tao mù, mới không nhìn ra là mày đang kiếm trên tao!”

“Mày là đồ vô ơn! Tao đối xử mày tệ lắm à?”

“Từ bé đến giờ, tao còn thương mày hơn con ruột tao!

Bố nó mua quần mới cho nó, tao để mày mặc trước.

Đồ dùng học tập, đồ chơi, tao toàn trộm cho mày!”

“Vậy mà mày trả ơn tao như này sao?”

“Mày rõ ràng cái máy đó có hại cho sức khỏe, vậy mà vẫn bắt tao ngày đêm!”

“Mày đang lấy mạng tao để đổi đấy!

Đồ súc sinh! Hôm nay tao đánh chết mày!”

đó, hai người lao vào nhau.

Mẹ tôi túm chặt tóc chị họ, giật qua giật .

đập vào mép bàn, va vào lưng ghế.

Chị họ bị vung đến mức gào khóc inh ỏi:

“Dì ơi… dì ơi con sai rồi, con sai rồi…

Đâu mình con kiếm trên lưng dì đâu…”

quá quá! Buông ra đi dì, con xin dì đấy!”

quẫn trí, chị họ đá mạnh một cú vào ngực mẹ tôi:

“Con dì cũng kiếm từ dì đấy, sao dì không đánh chị ta luôn đi!”

Ngay đó, mẹ tôi trợn mắt, ngã vật xuống đất.

Tôi lập tức tắt video đang quay, gửi thẳng cho anh trai:

【Nhìn đi, xem vợ anh chuyện tốt nào!

Nếu mẹ mà có mệnh hệ , hôm nay tôi chết hai người đấy!】

Rồi tôi khóc òa, lao vào phòng.

Bốp! Một cái tát nảy lửa quất thẳng vào chị họ.

“Mày định giết mẹ tao sao?

Bà ấy đối xử mày không tốt à?

Giữa ban ngày ban , mày định ra tay bà ấy à?!”

Tôi túm tóc chị ta, quất mấy cái bạt tai khiến mắt cô ta đảo vòng vòng.

“Gọi cấp cứu đi! … mọi người ơn, gọi xe cấp cứu giúp tôi !”

Mười lăm phút , tiếng còi hú “í u í u” vang khắp cả con phố.

Tôi đứng giữa âm thanh ấy, như tắm mình khúc nhạc êm dịu.

Khóe môi chậm rãi nhếch lên một nụ cười nhẹ.

14

Mẹ tôi chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối.

Có thể bệnh đã âm ỉ từ lâu, nguyên nhân thực ra cũng khó mà đổ hết lên cái máy .

Nhưng con người là , hễ xảy ra chuyện luôn cần một kẻ chịu tội thay.

Vậy nên, anh tôi và mẹ – một cách rất tự nhiên – đổ hết tội ung thư lên chị họ và chị .

Dù hai người có khóc lóc giãy giụa nào cũng chẳng thể rửa sạch cái “tội oan” này.

Cả kéo nhau ra mắng chửi họ thậm tệ.

Bảo rằng họ lừa cụ già, còn lấy cả mạng bà ra để đổi .

Chị không chịu nổi áp lực, dứt khoát ra phường ký đơn ly hôn anh tôi.

Còn chị họ – không trốn nổi.

Mỗi ngày tới chăm sóc mẹ tôi: lau bãi nôn, lau phân, lau tiểu.

còn nghe mẹ tôi lải nhải mắng nhiếc không dứt.

Bác sĩ mẹ tôi không lâu nữa, cùng lắm ba tháng.

giờ , tôi ghé qua thăm.

Bà như già đi cả chục tuổi chỉ một đêm.

Thấy tôi, bà vui mừng rạng rỡ.

Hai tay nâng một chiếc túi nilon, run run đưa cho tôi:

“Nhìn xem, mẹ đan cho con cái len… Đỗ Nhiễm à, mặc thử cho mẹ coi không…”

Tôi mở túi ra – bên là chiếc len màu hồng phấn mà tôi từng mơ ước bao năm.

Tôi mỉm cười gật , rồi từ ngăn kéo giường lấy ra một chiếc kéo.

Ngay trước bà, tôi cắt nát chiếc thành từng mảnh vụn!

“Mẹ từng mà, con mặc vào xấu lắm, không có khí chất, chẳng hiện đại như chị .”

Tôi ghé sát vào bà, khẽ :

“Mẹ có cái là thứ con thích nhất không?

Cái len lòi cả bụng ấy – phía dưới còn vá thêm một mẩu vải ga giường rách.

Hahaha, xấu chết ! Mặc vào như con ăn mày!”

mắt mẹ tôi đọng đầy mắt, môi run bần bật.

Tất cả tội lỗi, tất cả nỗi ân hận tích tụ cả đời – dường như dồn về khoảnh khắc này.

Tôi vẫn cười, nhẹ nhàng lau mắt cho bà:

“Mẹ ơi, đến chết rồi mà còn nhỏ vài giọt mắt cá sấu ?”

“À quên, mẹ tin chưa?

Con thăng chức rồi đấy – Giám đốc chi nhánh.

Lương tháng mười mấy triệu, cộng thêm hoa hồng, mỗi tháng thu nhập gần ba chục.”

“Giờ con rất hạnh phúc.

Nhưng mẹ đừng lo, khi mẹ chết, con sẽ bán cái này đi ngay lập tức.”

“Con , bố mất, ông để cho một mình con, vì ông hiểu mẹ thiên vị cỡ nào, nên mới muốn bù đắp tất cả một lần cho con.”

Tôi vỗ nhẹ lên đôi vai gầy gò bà:

“Mẹ yên tâm, con tuyệt đối sẽ không cho anh con lấy một xu, để ảnh lang thang đường xó chợ mà !”

mắt mẹ tôi tuôn trào như chuỗi ngọc bị đứt, rơi xuống không dừng nổi.

Trước khi chết, tôi không quay thăm bà lần nào nữa.

Nghe , hấp hối bà cứ liên tục gọi tên tôi:

“Đỗ Nhiễm ơi… Đỗ Nhiễm… Nhiễm Nhiễm… Mẹ sai rồi… Mẹ nhớ con… Nhiễm Nhiễm…”

15

Mẹ tôi chết rồi.

Tôi thuê người lễ mã cho bà.

Một lần đốt hẳn mười cái máy giấy – năm cái trắng, năm cái đen.

là đủ dùng dưới đó rồi nhỉ?

Tất nhiên, tôi cũng không buông tha những kẻ còn .

Ngày tôi đuổi anh tôi và đứa cháu trai ra khỏi , tôi tung đoạn video quay sòng mạt chược lên mạng.

Chị họ và chị bị cư dân mạng lôi ra mổ xẻ, trở thành hai con chuột bị người người truy đuổi.

Hai người họ quỳ xuống cầu xin tôi xóa video.

Nhưng… không ai tìm ra tôi cả.

Tôi đã bán .

Đồng thời chuyển công tác sang thành phố bên cạnh.

Nhắc đến hai chữ “người thân” à?

Ha.

Thứ đó…

Tôi chưa từng có.

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương