Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
01
【Bé cưng ơi, mây hôm nay đẹp quá, chụp cho em xem này.】
【Tan học chưa? Anh đặt trà sữa cho em nhé, hãng này mới món mới đấy~】
Vừa cầm điện thoại, tôi đã thấy hai mới từ Thương Quân. Anh ta canh thời gian tan học của tôi chuẩn không cần chỉnh.
Tôi chen chúc giữa đám đông tan trường, khó khăn trả lời: 【Vừa mới xong ạ.】
Thương Quân lại ngay lập tức: 【Vất vả quá, mua quà thưởng cho em mới được.】
Nói xong, anh ta gửi luôn ảnh chụp màn hình đơn hàng đã đặt trên qua. Chẳng thèm cho tôi cơ hội để từ chối.
Đến khi thoát khỏi đám đông, tôi mới trả lời: 【Đừng suốt ngày mua đồ cho em thế.】
Thương Quân thản nhiên đáp: 【Anh đã không ở bên cạnh chăm sóc bé cưng được rồi, mua chút đồ bù đắp không được sao? Nếu không thì anh trai em để ?】
Tôi: ……
Anh trai quý ơi, còn đối xử tốt với em hơn cả anh rồi đấy…
Tôi và Thương Quân cứ qua lại thế, khóe môi tôi chẳng biết từ lúc nào đã cong .
Mãi đến khi con thân Trần tiếng nhắc nhở: “Này Mân Kiến Tinh, thật đấy à?”
Tôi giật bừng tỉnh, nụ trên môi tắt ngúm. Trần khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn tôi.
“Dạo này tao quan sát kỹ lắm nhé.”
“Một ngày chạy trạm chuyển phát đến tám trăm lần, quà cáp nhận mỏi cả tay. Đến lúc còn hiện rõ cái bản ‘mê trai’ không đáng một xu.”
“Sao hả, sa lưới trước sự tấn công của Thương Quân thật đấy à?”
Tôi phản bác, nghĩ lại thì… gạt bỏ mâu thuẫn cá nhân sang một bên, Thương Quân thực sự là một anh điểm mười.
luôn trả lời trong vòng một nốt nhạc. Luôn dành thời gian, tâm sức và cả tiền bạc cho tôi. báo cáo, vấn đề là giải quyết thẳng thắn ngay.
Tôi bỗng đổ mồ hôi hột. Chết tiệt! Chẳng lẽ tôi lại thực sự Thương Quân rồi sao?
Đúng là không ai hiểu bằng thân.
tỏ vẻ thất vọng: “Vừa mới khỏi ‘vùng an toàn’ đã gặp ngay trùm thả thính, đứa chưa mảnh tình vắt vai không chống đỡ được thôi.”
“ may đây chỉ là qua , vẫn còn kịp.”
“Nhân lúc chưa lún quá sâu, cứ một cú ‘chia tay không báo trước’ đi, cho anh ta nếm mùi vị lòng hiểm ác!”
02
Nhắc đến chuyện tôi ghét Thương Quân thì quay ngược thời gian về rất lâu trước đây. Thương Quân và anh trai tôi là thân nối khố, thân đến mức mặc chung một cái quần được.
Vì thế, tôi đã quen anh ta từ hồi cấp hai. Lần gặp nhau là ở sân tennis. Tôi đi đưa nước cho anh trai không gặp anh, lại đụng ngay Thương Quân. Thấy tôi cứ thập thò dòm ngó, anh ta bật trêu:
“Haha, đâu cô bé da đen châu Phi thế này.”
Lúc đó tôi vừa đi biển về nên da cháy nắng, nghe xong là sụp đổ luôn, ngồi thụp xuống đất khóc tu tu.
Anh trai tôi đến muộn, Thương Quân thấy thế vội vàng dỗ dành ấn tượng ban cực xấu về anh ta đã hằn sâu trong tôi.
cấp ba, anh trai nhờ anh ta phụ đạo cho tôi. Kết quả là anh ta tịch thu sạch truyện tranh với tiểu thuyết ngôn tình của tôi rồi nộp cho bố mẹ. Thậm chí còn lập cho tôi một kế hoạch học tập “không còn tình ”.
Đáng ghét nhất là ngọn lửa tình mới nhú của tôi chính tay anh ta dập tắt. Thương Quân đã thấy hết những lúc tôi thảm hại nhất: tập đi xe đạp ngã xuống hố bùn, chó đuổi leo cây, khóc lóc thảm thiết cái ấm nước sôi trong đám cưới… những cảnh tượng giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy xấu hổ muốn chết.
Đặc biệt là vào năm ngoái, anh trai tôi bảo Thương Quân vẻ sắp rồi. Lúc đó tôi còn thầm mỉa mai không biết đứa con gái nào mù mắt mới đâm vào anh ta. Thế rồi xoay một cái, tôi thấy anh ta lạnh lùng nói với một cô gái đang khóc lóc tỏ tình: “Xin lỗi, việc cô tôi chẳng liên quan đến tôi cả.”
Giây trước còn nói, giây sau đã lật vô tình. Cái thói hai này khiến tôi khẳng anh ta là một cao thủ chuyên dùng ngoại hình để đùa giỡn tình cảm.
Tôi khuyên anh trai nên tránh xa Thương Quân , anh tôi không thèm để ý, còn xoa bảo tôi đừng lo chuyện của lớn.
Tôi tức đến bật .
Thế là tôi đăng ký một tài khoản ảo, sẽ vạch trần sự giả tạo và xấu xa của anh ta cho anh trai tôi sáng mắt .
03
Chuyện qua với Thương Quân lắm gian truân. Khó khăn lắm tôi mới dò hỏi được một trò chơi điện tử anh ta hay chơi.
Tôi dùng tài khoản ảo kết rồi giả vờ là lạ chơi cùng anh ta.
Sau khi khiến anh ta thua liền mười ván, Thương Quân đuổi tôi khỏi phòng. Tôi dày gửi mấy câu nũng nịu tìm trên , nào là “anh ơi”, “ông xã ơi”, “đại thần ơi”… cái sến súa nhất là tôi gọi hết.
Chơi vậy được nửa tháng, tôi thử đề nghị xin thông liên lạc. Thật bất ngờ là Thương Quân lại đồng ý. Lúc đó tôi khẩy: Bề ngoài thì tỏ vẻ doanh nhân thành đạt, nghiêm túc, thực chất lại là một gã tra nam không chịu nổi cô đơn.
Tôi càng thêm hăng máu, thề lột bằng được lớp da thú này của anh ta để trả thù cho thời thanh xuân anh ta bắt nạt. Tôi còn lân la hỏi anh trai: “Thương Quân kiểu con gái thế nào hả anh?”
Anh trai tôi nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp: “Anh từng nghi nó không phụ nữ, anh lo cho cái mông suốt mấy tháng trời. sau này mới biết nó kiểu ‘vô tính’ (không hứng thú với tình dục/ đương).”
Tôi không , nhõng nhẽo bắt anh trai đi dò hỏi bằng được. Anh trai tôi nheo mắt đe dọa: “Đừng bảo nó rồi đấy nhé?”
Tôi trợn mắt nhìn trời, thề thốt: “Nếu em anh ta, em thề đi thi sẽ trượt.”
Anh tôi lúc này mới chịu đi giúp.
Vài ngày sau, anh mang thông về. Anh ném cho tôi một tấm ảnh của một hot girl : “Đây, nó bảo nó kiểu này.”
Tôi nhìn tấm ảnh câm nín.
rắn, mắt to oạch, mũi cao vút. Không ngờ Thương Quân trông sành điệu thế gu thẩm mỹ lại “cạn lời” vậy.
Mục tiêu đã đạt được, tôi không phiền anh trai nữa. Lúc tôi rời đi, còn nghe thấy anh tôi lầm bầm: “Lạ nhỉ, lúc nó còn đấm một phát, vừa nghe thấy là đi hỏi hộ em gái thì nó lại đổi ý ngay…”