Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

20

Tôi chưa thể tin nổi: “Anh… anh em thật á???”

Thương Quân mỉm cười gật đầu, rồi bỗng cau mày:

“Vốn dĩ anh không định tỏ tình vội vàng thế này , nhưng em trốn anh mãi rồi quên anh luôn mất.”

Tôi còn hơi mơ hồ, vô thức hỏi: “Anh em ở điểm gì chứ?”

Thương Quân khẽ cười: “Nói ra thì em đừng thấy sến nhé.”

Tim tôi hẫng một nhịp, nhưng cố tỏ ra bình tĩnh gật đầu.

Thương Quân chống cằm, nhìn tôi chăm chú không rời mắt:

“Bắt đầu từ lúc nhỉ? Tuế Tuế, em biết không, có những loại tình cảm thế lên men theo thời gian, không thể vạch ra ranh giới rõ ràng được. Chỉ là khi anh ra, thì tim đong đầy một thứ cảm xúc gọi là yêu rồi.”

Được rồi, công là sến thật.

Tôi xoa xoa vành tai nóng bừng lên.

Tôi hỏi: “Anh phát hiện ra em từ khi ?”

Thương Quân thản nhiên: “Ngay từ đầu biết rồi.”

Tôi sốc nặng: “Em chỉnh ảnh thành cái bộ dạng mặt rắn thế rồi cơ mà!”

Thương Quân bận tâm: “ phải trông cũng rất đáng yêu ?”

Tôi: …… là bái phục. Thế mà cũng ra được.

Thương Quân hơi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, hơi thở quấn quýt.

Bàn ấm áp của anh nắm lấy tôi từ lúc không hay.

“Tuế Tuế, có thể cho anh một cơ hội không? Không phải là bạn trai qua mạng, cũng không phải là bạn của anh trai em. Hãy cho anh một cơ hội được  theo đuổi em, yêu em ở bên em, được không?”

Anh nắm chặt tôi, mắt kiên định nhưng cũng đầy thấp thỏm chờ đợi sự “phán quyết” của tôi.

Tôi bất giác mỉm cười rồi gật đầu với anh.

Hóa ra, trăng bao giờ chiếu rọi nơi khác, luôn âm thầm theo tôi suốt bấy lâu nay.

21

Tôi Thương Quân chính thức thành một đôi.

À không, chính xác là chưa hoàn toàn, vì anh khăng khăng đòi phải theo đuổi tôi cho quy trình.

Khi tôi kể chuyện này cho Trần , chỉ muốn đâm mù đôi mắt :

“Cút ngay , Mân Kiến Tinh, mày là tổ tông của tao mà.”

Tôi xin giữ kín chuyện này, tuyệt đối không được nói cho anh trai tôi biết.

Đồng thời tôi cũng yêu cầu Thương Quân phải giữ mối quan hệ vòng bí mật.

Anh đồng ý rất sảng nhanh.

Nhưng tôi không ngờ, khi anh tôi mời anh nhà ăn cơm, anh lại mặc ngay chiếc áo sơ mi tôi tặng.

Anh tôi liếc mắt một cái rồi cười hố hố: “Hê, em tao mấy hôm trước cũng mua cho tao một cái y hệt, mà trùng hợp thế không biết.”

Vâng, trùng hợp ghê cơ.

Tôi không dám nói cái của anh trai tôi là hàng tặng kèm. Thế là nhân lúc anh tôi không chú ý, tôi kéo Thương Quân vào phòng vệ sinh.

“Thương Quân! Anh muốn chết à! lại mặc cái áo này!”

Thương Quân im lặng một lúc, rồi nhìn tôi bằng mắt đầy vẻ vô tội:

“Tuế Tuế, đây là món quà đầu tiên em tặng anh, anh trân trọng lắm nên muốn mặc cho em xem. Không , nếu em không anh thế thì sau này anh sẽ không mặc nữa. Là do anh nóng vội, đắc ý nên quên mất bây giờ chỉ là người theo đuổi thôi. Xin lỗi em, anh sẽ không thế nữa , Tuế Tuế đừng giận anh nhé.”

Tôi: …… lúc này tôi mới hiểu thấu lời của Trần .

Thương Quân! Anh là một tên trà xanh chính hiệu!

Tôi cũng không đành lòng thấy anh tỏ vẻ khép nép trước mặt , bèn nhỏ giọng bỏ qua:

“Được rồi, không có lần sau đấy.”

Thương Quân gật đầu, hỏi: “Thế ôm một cái được không?”

Tôi đỏ mặt, ngại ngùng chui tọt vào lòng anh.

định nói mấy câu sến súa thì “cạch” một tiếng, cửa mở ra.

Anh trai tôi đứng hình ngay cửa, trân trân nhìn cảnh tôi Thương Quân ôm nhau thắm thiết.

Anh ấy gào lên:

“Đ*T MẸ!!!!!”

Tôi đứng hình, nhưng Thương Quân thì không.

Anh ung dung nắm lấy tôi, thản nhiên thừa :

lỡ bị anh phát hiện rồi, thì chúng tôi thú vậy.”

Tôi: ?

lúc bị anh trai mặt hầm hầm lôi ra ngoài, não tôi còn nhảy số:

là “lỡ bị phát hiện” không đấy?

22

Ngoài phòng khách, anh tôi phát điên:

“Mẹ kiếp, mày em gái tao á? Đồ thú vật! mới bao nhiêu tuổi, thỏ không ăn cỏ gần hang nhé! Uổng công tao tưởng mày là thằng vô tính, hóa ra mày lại tính kế lên đầu em gái tao! Tao thà rằng mày nhắm vào cái mông của tao còn hơn!”

Tôi thầm nhủ lòng: Thôi anh ơi, mông anh là của chị dâu rồi!

Anh tôi chỉ vào mặt Thương Quân:

“Từ hôm nay, tao với mày không anh em gì hết.”

Thương Quân có phản ứng gì, cái vẻ nhơn nhơn:

“Tao nhắm vào mông mày gì? rồi, không phải anh em, phải gọi là anh rể chứ.”

Sắc mặt anh trai tôi tái mét lại, bộ mặt lầm lì đó kéo dài mãi tận bữa ăn.

Mẹ tôi không nhịn được mắng:

cái mặt cái mặt lừa cho ai xem đấy! Cười lên cho bà!”

Anh tôi nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc.

Thương Quân thì lặng lẽ gắp thức ăn, đưa nước cho tôi.

Mẹ tôi nhìn phát là hiểu ngay, bèn thử lòng:

“Tiểu Quân này, với Tuế Tuế…”

Chưa đợi tôi kịp mở miệng, Thương Quân đáp ngay:

“Vâng thưa dì, chúng quen nhau ạ.”

Tôi: ? Anh trai: ? Mẹ tôi: ?

Bố tôi thì điềm đạm, quay sang bảo mẹ:

“Thấy chưa, tôi thắng rồi nhé! Trả lại tiền quỹ đen cho tôi mau!”

Mẹ không thèm để ý bố, hỏi tiếp:

“Thế Tiểu Quân này, hai đứa tính rồi?”

Thương Quân nghiêm chỉnh, cung kính đáp:

“Chúng quen nhau cũng được một thời gian rồi, tình cảm rất ổn định. có ý định kết hôn, còn cụ thể thế thì phải tùy vào ý kiến của Tuế Tuế ạ.”

Anh trai tôi tức mức đập đũa xuống bàn:

“Mày đáng vừa thôi nhé! Tao mới vừa chấp mày bạn trai , mà mày định dắt đăng ký kết hôn rồi à?”

Mẹ tôi mắng át :

“Đấy là do khả năng tiếp của anh kém , tự mà điều chỉnh lấy.”

Những lời sau đó tôi không còn nghe kỹ nữa.

Tóm lại là bố mẹ tôi cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ hài lòng về Thương Quân.

Thậm chí từ lâu có ý định nhắm anh rể rồi.

Tôi sốc toàn tập.

Chuyện này bắt đầu từ khi mà tôi hay biết gì hết vậy!

Ăn xong, anh trai tôi trông người mất hồn.

Tôi định bụng ra an ủi một câu, thì nghe anh tự nhủ: “Không , đời mà, cái biểu đồ tim mạch ấy, phẳng lặng thì coi xong đời rồi.”

Tôi: ……

Hóa ra anh ấy cần tôi an ủi.

23

Lúc Thương Quân ra về, mẹ bảo tôi xuống tiễn anh.

Dọc đường không ai nói gì.

Thương Quân nắm tôi, ngón cái khẽ mơn trớn mu bàn tôi.

Anh đột nhiên lên tiếng:

“Lạ nhỉ, lại gặp ma thế này?”

Tôi giật nảy : “ ? Ma ?”

Chỉ nghe thấy anh cười khẽ, nâng mặt tôi lên, chạm khẽ vào chóp mũi tôi rồi thì thầm:

“Đồ… nhát… chết.”

Mặt tôi nóng bừng.

Nhưng Thương Quân nói không sai, tôi có chút hãi.

rằng tất cả chỉ là ảo giác do tôi anh mà thành.

rằng Thương Quân chỉ là chơi bời qua đường.

Càng rằng bây giờ yêu nhau thắm thiết, sau này lại chán ghét nhau.

Thương Quân cười, anh nói bằng giọng khiến người ta cực kỳ an tâm:

“Mân Kiến Tinh, em nghe cho rõ đây.”

“Tất cả các kế hoạch tương lai của anh, từ rất lâu về trước, chỉ viết duy nhất tên của một em thôi.”

“Yêu đương qua mạng là ngoài ý muốn, nhưng yêu em, là âm mưu dài nhất của đời anh.”

“Nhưng mà…” Tôi lý nhí, nỗi về sự lâu dài nhàm chán nghẹn lại ở cổ họng.

“Không có nhưng nhị gì hết.” Anh ngắt lời tôi, đặt một nụ hôn đầy kiềm chế lên trán tôi.

“Mấy câu anh nói với anh trai em lúc trước chỉ là để gây rối cho thôi, để lo mà chăm sóc bạn gái , đừng có ngày cũng nghĩ chuyện mai mối cho anh nữa.”

À rồi, tôi nhớ ra rồi. Hồi đó Thương Quân nói: Phụ nữ không phải đồ thiết yếu, không cần thiết phải dính lấy nhau mỗi ngày.

Thế mà lúc anh yêu thật, anh lại hận không thể dính lấy tôi 24/24.

Thương Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, bảo:

“Em là món đồ thiết yếu mà anh cam tâm tình nguyện có được. Dính lấy nhau là bản năng của anh. Còn tương lai…”

Anh dừng lại một chút, đôi mắt đào hoa phản chiếu trời đèn đường, cùng hình bóng nhỏ bé của tôi đó.

“Anh sẽ dùng cả đời này để từ từ chứng minh cho em thấy.”

Gió đêm thổi nhẹ.

Phía xa vang lên tiếng anh trai tôi gào thét:

“Mân Kiến Tinh! Tiễn người ta thôi mà tiễn lâu thế hả!”

Thương Quân thèm để ý, chỉ mỉm cười, rồi hôn nhẹ lên môi tôi cam kết.

Lúc này, trăng dịu dàng chiếu xuống, soi sáng tình yêu veo không chút tạp chất mắt của em anh.

(HẾT)

Tùy chỉnh
Danh sách chương