Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Tên cẩu đế.

Ai mà ngờ được thánh chỉ ban lại đuổi đến tận biên quan cơ chứ.

Nói cái gì mà phụ nữ không thua kém đàn ông, anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Một đống lý do vớ vẩn, tóm lại là chữ “ban ”.”

Tuyên Vương cười rạng rỡ:

“Vẫn là phụ hiểu ý ta.”

Nội thị nịnh nọt đưa cho ta và Tuyên Vương mỗi một phong thư.

Thư là do đế đích thân viết.

Là một tờ giấy nợ.

Lần đó Tuyên Vương mang vật tư đến, suýt nữa vét sạch thu-ốc Kim trong cung.

đế râu ria dựng ngược chuẩn bị cho chàng.

Lão nhân gia giở quẻ, nếu ta không với con út của lão, lão sẽ bắt ta trả tiền bạc.

Một xe Kim ngự ban, thứ đó quý hơn vàng, có băm ta ra đem bán cũng không trả nổi.

Không trả được tiền thì thôi chứ biết làm sao?

“Đời , ta có một đứa con.”

“Được… có thể… nhưng nàng không được chia sẻ yêu dành cho ta cho đứa bé.”

giao!”

“Bản vương nói , nàng thầm thương ta mà!”

Ngoại truyện 1

Bản vương không thừa nhận lần đầu tự giải quyết là đối diện với bức họa Vương phi đâu.

Bản vương cũng không thừa nhận cứ thấy Vương phi là chân không bước nổi.

Sư phụ nói “nhất nhãn vạn niên” (một cái nhìn bằng vạn năm).

Bản vương thấy Vương phi, đúng là một năm bằng vạn năm.

Hận không thể tan nàng ra hòa xương m-áu .

Vương phi mềm mại đáng yêu thế làm sao không yêu cho được.

Chỉ có điều Vương phi cứ thích bắt ta nạp thiếp.

Bản vương thấy lạ, tại sao ta nạp thiếp chứ?

Trong ta chỉ có Vương phi, chỉ cần Vương phi thôi.

Sư phụ nhận nuôi một đống trẻ bỏ rơi, nói đó đều là những được Phật chọn.

Bản vương hỏi tại sao.

Sư phụ nói trong thế gian họ là điềm xấu, vừa sinh ra khắc ch-ết thân.

cứ lải nhải bảo nữ nhân sinh nở không dễ dàng gì.

Hồi bản vương không hiểu.

Nghe nhiều quá bản vương sợ .

Tuyệt đối không để Vương phi chịu cái khổ .

Bản vương uống thu-ốc, chỉ sợ Vương phi trúng chiêu.

Một đống thúc giục bản vương đòi con cái.

Bản vương một là không Vương phi chịu khổ, là không có đứa làm Vương phi phân tâm.

Nói bản vương ích kỷ cũng được, nói bản vương cố chấp cũng xong.

Dù sao Vương phi chỉ có thể yêu ta.

thân khóc lóc om sòm bảo “không có con là tội lớn nhất”.

Ta uống thu-ốc nhiều năm, sớm không duyên con cái .

Thái y bị ta phong tỏa miệng lưỡi, nói với thân đây là bẩm sinh.

thân lần tràng hạt sám hối, hối hận năm xưa đưa ta chùa làm tuyệt đường con cái của ta.

Từ khi bản vương phát hiện hễ khóc là Vương phi sẽ mềm , bản vương nào cũng bôi nước gừng ống tay áo.

Đừng nói nha, chỉ cần dụi nhẹ khóe là nước tuôn như mưa.

Trăm phát trăm trúng.

Lúc Vương phi thổ huyết bảo kiếp sau không gặp lại ta, ta rõ ràng không dùng tay áo dụi mà, tại sao khóc đến mức nhìn không rõ Vương phi?

Bản vương đem những kẻ hạ độc Vương phi thiên đao vạn quả đến chùa chuộc tội.

Đều tại bản vương.

Vị sư thúc xưa nay không giữ quy củ gõ đầu ta:

“Kẻ si kia, theo ta tới đây.

nhan bạc mệnh gặp trường mệnh bách tuế, là kiếp nạn không thể tránh khỏi.

Nể ngươi si như vậy, bần tăng dùng cả đời tu vi chúc ngươi viên mộng, nhưng lấy ba mươi năm tuổi thọ của ngươi để cứu cần cứu, ngươi có nguyện không?”

“Nguyện, nhưng bản vương chỉ nàng nhớ những chuyện vui, quên những đau khổ.”

Đầu óc ta hỗn loạn, điên cuồng gật đầu.

Một luồng hơi nóng xộc não, ta trở về Xuân Nhật Yến năm ấy.

Chính là hôm nay, ta tìm một cái cớ bắt phụ ban , hôm nay ta cũng làm thế.

Vương phi đâu?

Tại sao ngâm thơ lại là kẻ hại ch-ết Vương phi.

Chẳng lẽ cô ta cũng?

Vậy Vương phi cũng có ký ức tiền kiếp sao?

Hỏng , Vương phi định chạy.

Đuổi theo!

thoát khỏi bản vương, nằm mơ nhé.

Ngoại truyện 2

Sau khi , Hoài Ngọc dắt ta du ngoạn bốn phương.

Danh lam thắng cảnh, sông dài biển rộng đều qua sạch.

năm sau, ta sinh ra một phiên bản thu của .

Tuyên Vương yêu không nỡ rời tay, suốt bế trong không buông.

Lớn một chút, Hoài An trông giống ta nhưng tính cách lại y hệt cha nó.

Hơi tí là làm nũng khóc lóc.

Tấm từ phụ của Tuyên Vương đến khi Hoài An năm tuổi là cạn sạch.

Chàng không chịu nổi cái thằng ranh con tranh sủng với .

Hoài An chân ngắn cũn cỡn đạp liên hồi, cứ nhất quyết đòi rúc ta.

Tuyên Vương xách cổ nó , ném cho Thanh Tùng.

và Thanh Tùng thân năm ngoái.

vừa m.a.n.g t.h.a.i không lâu, Thanh Tùng đang tràn trề phụ t.ử, Vương gia bảo anh ta hãy trải nghiệm trước niềm vui làm cha.

Hoài An là do ba nha hoàn nuôi lớn, không có ta nó cô cô, thế nên nó rất sảng khoái nhà .

Thằng bé bám lấy không buông, l.à.m t.ì.n.h phụ t.ử chớm nở của Thanh Tùng suýt nữa bị nó bám cho tan biến.

Thanh Tùng cười hì hì dỗ dành Hoài An nhà Thanh Liễu.

Hoài An sợ kim bạc của Thanh Liễu nên không dám lại gần.

Lục La chỗ Thanh Liễu chơi, liền dụ dỗ Hoài An về nhà .

Nhà cô ấy có đứa “khỉ con” chưa đầy tuổi, đang lúc quậy tưng bừng.

Hoài An vốn chẳng hạng làm anh gì cho cam.

Vừa thấy đứa khóc, nó khóc to hơn cả chúng.

Lục La dỗ đứa lại dỗ đứa kia.

Khó khăn lắm dỗ yên, Hoài An lại bứt tóc đứa , véo má đứa kia, đứa lại bắt đầu gào khóc.

Lục La đành đưa Hoài An về.

Hoài An ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ta không buông, đôi to chớp chớp:

thân, Hoài An ngủ với thân!”

Tuyên Vương vừa tắm xong định chuẩn bị “rán bánh” liền gầm trong phòng:

“Không được, có nó thì không có ta!”

Ta mệt mỏi ứng phó, ném Hoài An cho Tuyên Vương:

“Dỗ nó ngủ xong được giường.”

Tuyên Vương ngậm ngùi dỗ con.

Cuối cùng Hoài An dỗ chàng ngủ mất tiêu.

Tiểu Hoài An tung tăng tự t.h.o.á.t y nhảy giường ta:

thân, ôm ôm!”

Hồ ly đều biết thăng cấp cả mà.

Sóng sau đè sóng trước.

Một chén trà thơm hơn chén trà kia.

Hoài Ngọc à, chén trà của chàng pha lại thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn