Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi cho cùng lớp thuê hộ ở trung tâm phố với giá 1.000 một . Không ngờ vài ngày sau, thuê nhà — Oánh Oánh — lại ngang nhiên réo tên tôi giữa nhóm chat lớp:
“@Lâm Linh, chúng ta thỏa thuận tiền thuê nhà là 1.000 /. Nhưng thực tế tôi ở trong nhà cậu chưa tới tám tiếng một ngày, thời gian còn lại toàn ở ngoài. Tính 24 tiếng thì tôi nên trả hơn 300 thôi, tôi vừa chuyển cho cậu nhé.”
“@Lâm Linh, tôi đâu có không trả tiền thuê nhà! qua trễ có một hai tuần thôi. Lần sau đừng có bám dai như đỉa đòi tiền nữa, ai không lại tưởng cậu đói rách sắp c.h.ế.t nơi! Tôi còn tưởng mình mấy nhà tư bản Trung Quốc bóc lột cơ, ai dè lại là cậu! Chúc mừng nhé, ‘tư bản hút máu’ vừa lên sàn!”
Nhìn số 300 vừa nhảy vào tài khoản, tôi há hốc mồm.
hộ tôi cho thuê nằm ở vành đai 1 trung tâm phố, giá thị trường ít nhất 2.000 một . Tôi vì nể tình học, hạ xuống một nửa cho cô ta.
Kết quả là cô ta trả tôi có 300 , lại còn vênh váo như đang ban ơn!
Không muốn thuê thì biến mẹ đi, ai cần ở kiểu đó?
Chuyện Oánh Oánh thuê nhà tôi, cả lớp đều .
Mười trước, bố mẹ tôi ham rẻ mua nhà ở Đông Sơn. Không ngờ sau đó khu này được quy hoạch cải tạo, trở vùng giải tỏa tiên phố.
Hai nhà cũ gia đình tôi đổi bảy hộ cùng hàng triệu tiền bồi thường.
Bố tôi kinh doanh công ty , mẹ tôi thì chuyên cho thuê nhà, thu nhập ổn định, thiếu thốn .
Tôi từ được cưng như trứng, muốn có nấy, chưa từng ai dám nặng lời.
Ấy vậy , ngoại lệ duy nhất lại là Oánh Oánh c.h.ế.t tiệt đó.
Nói thẳng , mối “nghiệp chướng” này là do tôi tự rước vào người.
nhất đại học, cô ta cãi nhau với cùng phòng — một tiểu thư nhà giàu — đuổi khỏi ký túc xá, đồ đạc quăng ngoài.
Giáo viên chủ nhiệm hòa giải mấy lần không ăn thua. Còn cô tiểu thư kia lại hay quyên góp cho trường nên ai làm ngơ.
Nói cách khác, không ai thèm Oánh Oánh.
Lúc tuyệt vọng, nghe ai mách, cô ta tìm tôi, năn nỉ thuê hộ gần trường nhà tôi đang bỏ trống.
Giọng điệu thì nghe như tội nghiệp lắm — “mong cậu thương tình đỡ, tôi sẽ cố gắng trả tiền đầy đủ.”
Tôi vốn mềm lòng, cô ta năn nỉ suốt một tuần, tôi đành gật .
Bố mẹ tôi sợ tôi vì chuyện mất lòng người khác, vui vẻ đồng ý.
Nhà trống thì cho thuê, coi như làm phúc.
Thế là chúng tôi ký hợp đồng đàng hoàng, ghi rõ điều khoản.
Nhưng kể từ lúc chuyển vào, cô ta đúng nghĩa là tai họa đội lốt người.
Từ chuyện to như sửa đồ, thay ống nước, mấy chuyện vặt như tắc bồn cầu, hỏng ổ cắm — chuyện lôi tôi vào.
Tôi vừa tan học là cô ta réo đi , có lúc bận mức muốn mọc ba sáu tay.
Tính sơ sơ, tiền sửa nhà suốt thời gian đó đủ cho cô ta thuê nửa .
Vì mềm lòng, tôi giảm tiền thuê, lấy đặt cọc một , trả trước ba .
Nhưng cô ta làm đúng một .
hai, cô ta than “chỗ làm nợ lương”, xin tôi cho trả theo .
Ban tôi không đồng ý, nhưng cô ta khóc lóc, yếu ớt, thậm chí còn quỳ sụp trước mặt tôi, khiến tôi đành chịu thua.
cùng phòng tôi tức thay, châm chọc không tiếc lời:
“Ê, cậu là chủ nhà hay osin thế? Tốt bụng quá đáng đó!”
“Không hiểu kiếp trước cậu mắc nợ đó, nó nói sao cậu nghe y chang. Cái nhà đó là nó chắc?”
Tôi nghĩ “ một chuyện không bằng bớt một chuyện”, nên c.ắ.n răng chịu đựng.
Không ngờ, càng nhường, nó càng leo cưỡi cổ.
Giờ thì tốt — réo tên tôi giữa nhóm chat, trả 300 bày đặt sỉ nhục.
thiếu nước dẫm lên mặt tôi tè bậy nữa là đủ bộ.
Tôi tự hỏi, có phải tôi quá hiền nên nó được nước làm tới như vậy không?
Tôi lướt qua tin nhắn, thèm chấp, coi như ch.ó sủa giữa chợ.
Tôi nhắn lại:
“@ Oánh Oánh, có chuyện thì nhắn riêng, đừng bôi bẩn nhóm.
Với lại, ai đồng ý cho thuê 300 / thì cậu sang đó thuê. Cậu còn nợ tôi 760 , hạn cuối tuần này phải chuyển, không thì hợp đồng coi như chấm dứt.”
đó được thể làm già, gửi liền cái sticker trợn mắt:
“Tại sao phải nhắn riêng? Cậu sợ mất mặt hả? Tôi thì không! Tôi muốn cho mọi người thấy bản mặt tư bản bẩn thỉu cậu!”
“Cậu đừng giả vờ ngây thơ nữa! nay tôi đi làm suốt, hầu như ở nhà. Dựa vào đâu phải trả tiền đầy đủ? Nếu không cho tôi thuê, nhà đó bỏ trống thôi, tôi đang cậu kiếm tiền đấy!”
“Tôi nể tình học nói t.ử tế, chứ cậu cứ làm căng là tôi không nhịn đâu!”
Tôi tức bật cười, dừng luôn cả game, tay lướt vù trên bàn phím:
“Ồ, hóa cậu còn tôi từng cậu à? Thế giờ lại c.ắ.n ngược, báo ân kiểu ch.ó thế à?”
“Cậu không ở nhà là do cậu, đi làm là tự nguyện, đâu ai ép. Cậu ở không đủ 24 tiếng thì liên quan tôi? Tôi có đuổi cậu khỏi nhà chắc?”
Oánh Oánh vẫn không ngượng, cãi cố: