Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

5

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt. Quay lại trường quay, một ly trà sữa được dúi vào tay tôi.

Đồng nghiệp nói: “Tô Chu Nhiên lại đến thăm đoàn, mua trà sữa cho tất cả mọi người đấy. Nhìn kìa! Đại tiểu thư nhà giàu đứng cạnh Ảnh đế, đúng là trời sinh một cặp!”

Tôi nhìn về xa. Tô Chu Nhiên nũng nịu, còn Bùi Giác thì nghiêng đầu kiên nhẫn lắng . Giống như mọi người, tôi cũng không thể rời mắt khỏi khung cảnh tươi đẹp ấy.

Bất chợt, như có linh tính, Bùi Giác quay đầu nhìn về tôi.

Tôi lập cúi gầm mặt. Đến khi ngẩng lên lại, anh đã không còn nhìn về này . Có lúc nãy chỉ là ảo giác của tôi thôi.

Tô Chu Nhiên vẫn làm nũng: “Anh Bùi, sau khi đóng máy anh đưa em sang Paris xem show thời trang nhé.” Giọng điệu ấy y hệt bảy về trước.

Tôi không kìm được mà chìm vào ký ức. Thời cấp ba, tôi và Bùi Giác vẫn giữ mối quan hệ bạn sáng. Mãi đến khi kỳ thi đại kết thúc, vào kỳ nghỉ hè ấy, lớp chúng tôi tụ tập đến tận nửa đêm.

Khi tan tiệc, tôi bị mấy tên say rượu bám đuôi. Bùi Giác từ trên trời rơi xuống, dùng nắm đ.ấ.m đuổi sạch bọn chúng. Có vì đã trút bỏ được gánh nặng thi cử, lại đã đủ tuổi trưởng thành, tôi bỗng Bùi Giác trông thật thuận mắt. Tôi lấy hết can đảm để tỏ tình.

Sau đó, chúng tôi nắm tay, ôm nhau, trao nhau nụ hôn đầu… Bùi Giác không nhiệt tình nhưng cũng không từ chối. Anh vẫn như một tảng đá cứng nhắc, nói nổi một câu dịu dàng nào. Nhưng về phương diện khác, anh lại là một người bạn trai khá chuẩn: Gọi là có mặt, và hào phóng với tôi.

Bùi Giác từng đưa tôi đi gặp bạn bè anh. Có lần tôi đến câu lạc bộ bida anh để gây bất ngờ, anh lại sa sầm mặt, bực bội nói: “Sau này em đừng đến đây.” Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, cứ ngỡ tính cách anh là vậy.

Cho đến khi Tô Chu Nhiên xuất hiện. Cô ấy mặc chiếc váy hiệu đắt tiền, trang điểm tinh xảo, rực rỡ như một tia sáng bước vào thế giới của tôi. Cô ấy nũng nịu gọi anh là anh trai:

“Anh Bùi, anh lại chạy đến chỗ này?” “Anh Bùi, xe Ferrari anh mua đâu rồi? Chở em đi một vòng đi!”

Ba chữ “xe Ferrari” suýt khiến tôi đứng không vững. Tô Chu Nhiên nhìn tôi, chớp đôi mắt ngây thơ: “Anh Bùi, chị này là ai vậy?”

“Chào em, chị là bạn gái của Bùi Giác.”

“Hả? Chị đùa thế? Anh Bùi có thể nhìn trúng chị được? Em là bạn gái tương lai của anh ấy, hai đình em đã có hôn ước rồi.”

“Nói nhảm.” Bùi Giác mặt tối sầm, đẩy Tô Chu Nhiên ra . “Đừng , hôn ước đó tôi từng đồng ý.”

Lời giải thích của anh thật nhạt nhẽo. Sau này, khi mẹ Bùi Giác đến tôi, tôi biết anh là thiếu nhà tài phiệt, đình anh nắm quyền sinh sát của nửa giới giải trí. Anh vì mâu thuẫn với mẹ mà cố tình chuyển từ trường quý tộc sang trường thường, rồi bỏ nhà đi bụi. mẹ anh mải mê công việc nên cũng hay biết con trai làm mỗi .

Cuối buổi trò chuyện hôm đó, anh đã nói với tôi:

“Cháu này, có thể cháu không biết, Bùi Giác phản nghịch. Nó ở bên cháu là để chọc chúng tôi thôi, chứ phải thật lòng thích cháu đâu. Thằng bé đó trước đây làm chuyện này suốt. Cháu cứ quan sát cách nó đối xử với Nhiên Nhiên mà xem. Nó thích Nhiên Nhiên, chỉ là hai đứa lớn lên cùng nhau nên nó nhận ra tình cảm của thôi. Cháu và đình bác vốn không cùng một đẳng cấp đâu.”

Từng lời nói như sét đ.á.n.h ngang tai. Và sau đó, tôi phát hiện ra anh không hề nói dối. Dù miệng luôn bảo phiền phức, nhưng Bùi Giác luôn cực kỳ kiên nhẫn với Tô Chu Nhiên.

Anh sẽ dung túng cho những cơn giận dỗi của cô ấy, chiều chuộng mọi sự tùy hứng nhỏ nhặt từ cô ấy.

Lần nghiêm trọng nhất là khi Tô Chu Nhiên vừa giây trước còn cười nhạo tôi nghèo kiết xác, giây sau Bùi Giác xuất hiện, cô đã lập biến sắc, bày ra vẻ mặt ấm ức vô cùng:

“Anh Bùi, vừa rồi Trình Á Nam cố ý đẩy em vào mấy tên du côn đó! Làm em sợ c.h.ế.t khiếp đi được!”

Bùi Giác đột nhiên trở nên gấp gáp: “Tuế Tuế, anh đã nói với em rồi, đừng có chọc vào cô ấy.”

Tô Chu Nhiên đứng sau lưng anh, đắc ý làm mặt quỷ trêu tôi.

Giây phút đó, tôi hiểu ra tất cả. Bùi Giác không phải là gỗ đá, chỉ là chân tình của anh không dành cho tôi mà thôi.

Cuối tháng Tám, tôi chấp nhận đề nghị của mẹ Bùi Giác. Dưới sự tài trợ của họ, tôi ra nước du . Với điều kiện của lúc đó, đây có là cơ hội duy duy nhất đời tôi.

rời đi, tôi bảo với Bùi Giác rằng muốn đi mua chocolate.

Bùi Giác thói quen lấy ví ra: “Mua loại đắt nhất ấy, anh cũng muốn ăn.”

Tôi không nhận tiền: “Không cần tiền của anh đâu, em… đi một lát rồi về ngay.”

“Ừ, anh đợi em.”

Và rồi, tôi đã không bao giờ quay lại .

6

Theo yêu cầu của mẹ Bùi Giác, tôi để lại một bức thư chia tay tuyệt tình, c.h.ặ.t đứt hoàn toàn tâm niệm của anh. Mối tình đầu ngắn ngủi kéo dài ba tháng ấy đã lặng kết thúc khi mùa thu chạm ngõ.

Tôi đổi tên, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bạn bè cũ. trước tôi vốn là kẻ mờ nhạt, thường xuyên bị bắt nạt nên việc tôi biến mất cũng ai bận lòng. Tôi trân trọng cơ hội tập khó khăn có được, bắt đầu cách tập gym và chăm chút ngoại hình. Tên và vẻ đều thay đổi, lại thêm sự che giấu có chủ ý từ đình anh, Bùi Giác hoàn toàn không thể tôi. mắt anh, tôi của đó có khác đã ch/ết.

Thế nhưng tin về anh thì tôi vẫn mỗi . Sau khi tôi đi, anh quyết định ôn thi lại và đỗ vào viện Điện ảnh. Vừa ra mắt đã thành công, con đường nghệ thuật rực rỡ. Trước ống kính, anh xuất hiện là một nam thần thanh lịch, dịu dàng, hoàn toàn không còn dáng vẻ của tên “ác khuyển” nào.

Tôi tự nhủ, ai rồi cũng sẽ khác, và tôi cũng vậy.

Một làm việc kết thúc, tôi mệt mỏi rã rời, nhưng đồng nghiệp thì như được tiêm m.á.u gà: “Trời ơi! Tấm hình này đẹp trai đến nghẹt thở luôn!”

thế?”

“Ảnh hậu trường của Bùi Giác! leo top kiếm rồi kìa!”

Tôi ghé mắt nhìn. Một tấm ảnh chụp trộm gây bão. “Cảnh này Bùi Giác đóng vai tình cờ gặp lại người yêu cũ, nhìn ánh mắt của anh ấy kìa! Đúng là thần sầu!”

“Bùi Giác diễn vai nam chính sống động quá mức rồi!!”

ảnh, Bùi Giác tĩnh lặng nhìn về trước, cử chỉ mực nho nhã. Thế nhưng sâu đáy mắt anh lại như thiêu đốt một ngọn lửa đen tối, vừa cuồng nhiệt vừa điên dại. Điều khiến tôi rợn người chính là ở mép tấm ảnh, nơi tiêu điểm ánh mắt anh hướng tới — dù hậu cảnh đã bị làm mờ — nhưng đó chính là tôi.

7

hôm sau, việc quay phim vẫn tiếp tục. Nữ chính gặp sự cố phải vào bệnh viện, mà đây lại là cảnh đối đầu quan trọng của nam nữ chính, không thể trì hoãn. diễn cuống quýt, cuối cùng quyết định người đóng thế để quay trước các góc máy của Bùi Giác.

Bùi Giác muốn đích thân chọn người đóng thế. Tôi đứng ở vòng cùng của đám đông, vậy mà ánh mắt anh lại dừng đúng trên người tôi: “Là cô ấy đi.”

Tôi ngây người. diễn không có ý kiến , còn thúc giục tôi mau đi thay trang phục của nữ chính. Dù chỉ lấy bóng lưng nhưng chuyên trang điểm vẫn dặm lại mặt cho tôi. Lúc đứng trước mặt Bùi Giác, anh có một khoảnh khắc thẫn thờ.

Bùi Giác hỏi: “Cô căng thẳng ?”

“Tôi từng đóng phim bao giờ.”

“Không cần diễn, chỉ cần là được.” Anh dừng một chút rồi nói tiếp: “Thả lỏng đi, cô căng thẳng thì cơ thể sẽ cứng nhắc, lên hình không tự nhiên đâu.”

“Vâng.”

“Có thể hít thở sâu để điều chỉnh lại.”

“Cảm ơn thầy Bùi.”

“Ừ, lát ống kính hướng về tôi, cô cứ tôi đọc thoại là được. Còn —”

Anh bỗng im lặng.

“Còn không ạ?” Tôi ngước nhìn anh.

“Còn … chocolate của tôi đâu?”

Bùi Giác gằn từng chữ một, đáy mắt lộ ra vẻ điên cuồng khác xưa. Anh từ từ đưa tay ra: “Tuế Tuế, bảy rồi, chắc là em đã mua xong rồi chứ?”

8

Lộ tẩy rồi. Đó là phản ứng đầu tiên của tôi. Bùi Giác có đã nhận ra tôi từ sớm.

Khéo làm , cảnh này cũng chính là đoạn nam chính tỏ tình thâm tình với nữ chính sau bao xa cách. Tôi bàng hoàng ngỡ rằng những lời đó là anh dành cho . Nhưng làm có thể chứ? Bùi Giác đời thực bao giờ nói với tôi một câu tình tứ nào…

Sau khi quay xong, diễn giơ ngón tay cái với tôi: “Tiểu Trình, cô có thiên phú đóng phim đấy, ánh mắt vừa rồi chân thực.”

nào vì cả hai chúng tôi đều diễn chính cuộc đời ?

Mấy cảnh quay tiếp theo, Bùi Giác đều chỉ đích danh tôi phối hợp. Tôi từ trợ lý bị ép lên làm phó diễn chuyên trách của riêng anh. Một mười tám tiếng tôi đều phải xoay quanh anh. Nhưng việc chuyên môn, tôi còn phải làm đủ thứ việc lặt vặt. Ví dụ như đoàn phim cần bê vác cụ, anh liền túm tôi lại: “Đi mua cho tôi ly trà sữa.”

Không chỉ trà sữa, anh còn gọi đủ thứ đồ ăn vặt. Rõ ràng có thể đặt giao hàng nhưng nhất định bắt tôi phải tự đi mua. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đồng nghiệp đều ghen tị với tôi vì được vừa đi chơi vừa tính lương. Mua đồ về rồi, Bùi Giác lại không ăn: “Không muốn ăn , cô cầm đi.”

Cứ thế, làm việc dưới trướng anh một tuần, tôi cư nhiên lại béo lên. Đồng nghiệp tò mò: “Có phải anh ấy cố ý mua đồ ăn cho cô không?”

“Không đời nào.”

“Nhưng anh ấy thực sự dung túng cho cô đấy.”

Đồng nghiệp nói: “Bùi Giác nổi tiếng nghiêm khắc, phó diễn trước đều bị mắng té tát, vậy mà bao giờ anh ấy nặng lời với cô.”

“Làm có chuyện đó.” Tôi chối. Anh không hành hạ tôi là may rồi.

Tin đồn đoàn phim bay đến tai Tô Chu Nhiên. Cô vội vàng chạy tới: “Cô là trợ lý của anh Bùi ?”

Tôi nhẫn nại đính chính: “Là phó diễn ạ.”

“Trẻ thế này mà làm được việc ? Cô nhìn hơi giống bạn gái cũ của anh Bùi đấy.”

Tô Chu Nhiên chờ đợi phản ứng đau khổ của tôi vì bị coi là kẻ thế thân. Nhưng tôi chỉ nhìn cô đầy thắc mắc: “Thế thì ạ?”

“Anh ấy trọng dụng cô chỉ vì coi cô là vật thế thân thôi! Anh Bùi hận người đó thấu xương, cô cũng đừng có đắc ý quá sớm!”

Tôi mỉm cười nhìn cô : “Đã hận đến thế, tại còn phải thế thân? Cô Tô, nó mâu thuẫn lắm.” Tô Chu Nhiên cứng họng, giận giậm chân bỏ đi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.