Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm đó, Thẩm Đình An vừa gặp đã yêu tôi.

Mà anh cũng hoàn toàn phù hợp với mọi tưởng tượng của tôi về bạn đời thời thiếu nữ.

Vai rộng, eo thon, m.ô.n.g vểnh, thế hiển hách. Góc nghiêng dưới ánh nắng sớm giống như tác phẩm hoàn mỹ của tạo hóa.

Đêm tân hôn, Thẩm Đình An đang trong cảm đè tôi xuống .

Đầu óc tôi tức trống rỗng, không còn biết trời đất là .

sập, chân mềm nhũn là chuyện bình thường.

Sau khi m.a.n.g t.h.a.i Thẩm Mộ Chu, ánh mắt anh nhìn tôi càng ngày càng nóng bỏng.

Tôi luôn cảm thấy mình giống như con mồi âm thầm theo dõi.

Tôi biết anh đang cố kiềm chế.

Sau đó, vào một đêm trăng tròn, tôi nhìn thấy Thẩm Đình An lộ ra nguyên hình báo đen.

Anh trong cảm không được xoa dịu làm cho mắt đỏ ngầu, xé nát cả ga .

Tôi sợ đến tối sầm mắt, ngất xỉu.

dọa quá mức, tôi sinh non Thẩm Mộ Chu.

Thẩm Đình An đau nắm tay tôi.

“Không sinh nữa, sau này tuyệt đối không sinh nữa. Anh sẽ yêu và con gấp đôi.”

Tôi quay đi, không đáp.

Vì tôi đã bắt đầu tính chuyện rời khỏi anh.

Hình dạng đáng sợ kia, tôi không thể quên được.

lúc anh ngủ, tôi lén xuống , đi vào phòng trẻ sơ sinh, định bế Thẩm Mộ Chu rời đi.

ngay khoảnh khắc nhìn vào nôi…

Tôi c.h.ế.t lặng.

Đứa con đang ngủ trong nôi…

Là một con báo đen lông xù.

Trời đất của tôi như sụp đổ.

Tôi vừa định chạy thì có một cánh tay mạnh mẽ từ sau ôm lấy eo tôi.

Cằm anh tựa lên vai tôi.

biết rồi à.”

Tôi nuốt nước bọt:

“Đừng… đừng g.i.ế.c …”

Cảm nhận được cơ thể tôi cứng đờ, Thẩm Đình An nhẹ nhàng hôn lên má tôi.

“Đừng sợ. Chúng chỉ khác loài thôi.”

bọn anh, cả đời chỉ yêu một người.”

“Anh sao nỡ làm hại ?”

Lúc này, trong nôi lên tiếng khóc của trẻ con.

Tôi đầu nhìn.

Con báo đã biến thành một bé đáng yêu đang đạp chân khóc.

“Lam Y, con của chúng cần .”

Tim tôi mềm nhũn.

Tôi bế Thẩm Mộ Chu lên.

Đồng thời âm thầm thề trong đợi nó cai sữa xong, tôi sẽ rời đi.

tôi vẫn đ.á.n.h giá quá cao bản thân mình.

con ở dạng đáng sợ, hàm răng nhọn của nó suýt nữa tiễn tôi gặp tổ tiên.

Thẩm Đình An tức giận bế Thẩm Mộ Chu đi.

“Cho uống sữa bột là được, nó không yếu đuối vậy đâu. nghỉ ngơi đi.”

Cánh cửa đóng lại.

Tôi nghe thấy bên ngoài lên tiếng gầm trầm thấp của báo đen.

Thẩm Mộ Chu đang trong giai đoạn b.ú sữa, Thẩm Đình An thì trong cảm…

con báo đen suýt nữa phá tan cả căn nhà.

Tôi nắm c.h.ặ.t góc chăn, sợ đến mức không dám thở mạnh.

Khi tôi đặt bản thỏa thuận hôn trước Thẩm Đình An, ánh sáng trong mắt anh tối đi.

“Nhất định phải hôn sao?”

Tôi đầu:

“…Xin anh.”

“Được.”

Thẩm Đình An cuối vẫn ký tên.

Sau khi hôn, tôi chuyển ra khỏi trang viên nhà họ Thẩm.

Thẩm Mộ Chu được giao cho Thẩm Đình An.

Thực ra, những năm này tôi vẫn lén đi gặp Thẩm Mộ Chu.

Từ lúc nó học mẫu giáo cho đến tiểu học, tôi chưa từng vắng ở bất kì cột mốc quan trọng của nó.

Giáo viên của nó phát hiện tôi đứng ngoài cửa lớp.

“Chị là ai?”

“Tôi là mẹ của Thẩm Mộ Chu.”

Cô Trần hơi sững lại, lấy điện thoại ra.

“Vậy chúng thêm phương thức liên lạc nhé.”

“Tôi có chuyện nói, dù phụ huynh có hô thì cũng đừng bỏ qua khỏe tâm lý của trẻ.”

Sau đó, cô Trần thỉnh thoảng gửi video của Thẩm Mộ Chu cho tôi.

Quả nó khác những đứa trẻ khác.

Người vui vẻ chơi đùa, còn nó thì luôn trốn ở góc.

Theo tâm lý học, đó là biểu hiện của thiếu tình yêu thương.

Tôi lại nhận được tin nhắn của cô Trần.

“Ngữ văn 11, toán 9.”

“Cô Trần ơi đây là tiền mua vở bài tập à?”

“Đây là điểm thi của Thẩm Mộ Chu.”

“…… Vất vả cho cô rồi.”

Tôi tức đau đầu.

Giao con cho Thẩm Đình An… có lẽ cũng không phải quyết định tốt.

Chuông cửa lên.

Mở cửa ra, Thẩm Mộ Chu xách một đống đồ đứng ngoài.

“Chu Lam Y, không có mẹ con ăn không ngon, uống không nổi, học cũng không vào. Mẹ hôn với ba rồi thì đến nhìn con một cái cũng không sao? Mẹ chỉ sinh mà không nuôi à?”

Tôi giật mình, vội kéo nó vào phòng.

“Ba con không biết mẹ ở đây chứ?”

Sau khi hôn, cứ đến cảm là Thẩm Đình An lại tìm đến tôi.

Mỗi lần đến, cái trong nhà đều… sập.

Tỉnh dậy, anh rút ra một chiếc thẻ vàng đưa cho tôi.

“Đi mua cái tốt hơn đi, đừng tiếc tiền.”

Nhìn vẻ lạnh tanh của anh, tôi tức mà không dám nói.

“Chúng như vậy là sao? Chúng đã hôn rồi, anh không thể buông tha cho được sao?”

Thẩm Đình An xuống, hôn lên môi tôi.

“Lý trí nói anh nên buông tay .”

cảm xúc của anh… không cho phép.”

Anh nắm tay tôi, ấn lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của mình.

“Chỉ cần tim còn đập, anh sẽ không thể quên .”

Sau khi anh rời đi, tôi nghe thấy anh gọi điện.

“Tôi với cô ấy có độ phù hợp gen 100% thì sao? Tôi không yêu cô ấy.”

Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Cũng hoàn toàn nhận ra sự .

Anh sẽ không g.i.ế.c tôi.

tôi… cũng chỉ là một món đồ của anh mà thôi.

Có lẽ vì tôi và anh phù hợp gen, có thể xoa dịu anh trong cảm nên anh mới cưới tôi.

Chỉ có đồ ngu như tôi lại tưởng anh yêu mình.

Vì vậy, tôi bán nhà, chuyển sang thành phố khác sinh sống.

Cuối cũng thoát khỏi Thẩm Đình An.

Không ngờ… Thẩm Mộ Chu lại tự mình tìm đến.

“Mẹ đang hỏi con đấy, ba con có biết mẹ ở đây không?”

Thằng bé kéo mũ xuống, lộ ra đôi tai báo đen lông xù.

“Biết chứ, bọn con mũi thính lắm.”

“Ngoài ra… ba con sắp đến cảm rồi.”

Hô hấp của tôi chững lại, kéo tay Thẩm Mộ Chu định đưa nó ra ngoài.

“Con không thể ở đây, về tìm ba con đi.”

“Ba con đang cảm, con không dám chọc vào đâu.”

Thẩm Mộ Chu ngẩng đầu, đôi tai lông xù cụp xuống:

“Con không phải con của mẹ sao? Mẹ không có chút tình cảm nào với con à? Lúc này lại đuổi con đi?”

Tôi cứng họng.

Nghĩ đến lời khuyên của cô Trần, tôi buông tay.

nói trước, con phải nghe lời.”

“Con ngoan mà, con sẽ tự làm bài tập.”

Thẩm Mộ Chu chớp chớp đôi mắt to nhìn tôi.

Nhìn cái vẻ lanh lợi đó, tôi suýt quên mất nó thi được có mấy điểm.

Thẩm Mộ Chu mở vở bài tập, bắt đầu suy nghĩ.

Tôi liếc đề bài, hỏi:

“Sao thế? 1 + 1 bằng mấy?”

“Bằng 3.”

Tôi tối sầm mắt:

“1 + 1 bằng 3? Ai dạy con thế?”

“Ba với mẹ ở nhau sinh ra con, chẳng phải 1 + 1 bằng 3 sao?”

Tôi ôm trán, kiên nhẫn giải thích:

“Cái đó là sinh học. Toán không giống vậy, toán thì 1 + 1 bằng 2…”

Thấy nó nửa hiểu nửa không, tôi đổi cách hỏi:

“Vậy con nói xem, cô giáo dạy thế nào?”

“…Không biết.”

“Con ký thỏa thuận bảo mật với trường rồi à? Hỏi cũng không biết.”

Không ngờ hồi đã khổ vì học hành.

Làm mẹ rồi thì phải khổ vì kèm bài.

Thấy tôi bó tay, Thẩm Mộ Chu bỗng cong môi cười.

Nụ cười giống hệt ba nó.

“Hay là gọi điện cho ba nha? Trước giờ đều là ba dạy con làm bài.”

Tôi đập bàn đứng dậy:

“Tuyệt đối không được!”

Thẩm Đình An mà tới, cuộc sống tự do của tôi coi như xong.

“Để mẹ dạy, con viết tiếp đi.”

Sau khi kèm xong bài tập, tôi gần như kiệt .

Chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc… tôi vậy mà đã trải qua lần.

Làm mẹ đến mức này, đúng là lực bất tòng tâm.

Ding dong…

Chuông cửa đột nhiên lên.

Toàn thân tôi cứng lại.

Thẩm Mộ Chu ngẩng đầu:

“Con vừa gọi gà rán, đói rồi.”

Tôi thở phào:

“Con làm bài đi, mẹ ra lấy.”

Vừa mở cửa ra thì đã có một luồng khí lạnh quen thuộc thổi tung tóc tôi.

Tôi ngẩng lên.

Bây giờ đóng cửa đã không kịp.

Cánh tay rắn chắc của Thẩm Đình An chống lên cửa.

Đôi mắt sâu thẳm hút hồn người nhìn cứ chằm chằm vào tôi.

không cần trốn anh. Anh chỉ đến tìm Thẩm Mộ Chu.”

Đã một thời gian không gặp.

áp lực từ anh… vẫn mạnh như vậy.

Tôi vừa định nói , viên giao hàng từ thang máy bước ra.

“1904, đồ ăn.”

Người giao hàng đi rồi.

Thẩm Đình An liếc túi gà rán trong tay tôi, cau mày.

cho con ăn cái này à?”

“Nó tự gọi.”

Tôi né người, để anh vào.

“Con ở phòng làm việc. Anh đến rồi thì đưa nó về luôn đi.”

Thẩm Đình An đứng ở cửa chưa đầy một giây, rồi đi thẳng vào.

“Thẩm Mộ Chu, về nhà.”

Thẩm Mộ Chu bám c.h.ặ.t mép bàn, nhất quyết không chịu đi.

“Con không về! Con ở với mẹ!”

“Nghe lời, đừng làm phiền mẹ. Mẹ con có cuộc sống riêng.”

con không có mẹ ở bên thì không học được, cũng không ăn nổi.”

“Đó là vấn đề của con. Mẹ con sắp bắt đầu cuộc sống mới rồi, chúng không thể trở thành vật cản khiến mẹ không thể hạnh phúc.”

Khoan đã…

Sao càng nói càng sai thế này?

Sao nghe cứ như tôi là loại phụ nữ độc ác bỏ chồng bỏ con vậy?!

“Con không đi! Ba buông con ra!”

Tiếng khóc của Thẩm Mộ Chu lên trong phòng.

Thẩm Đình An không nói nhiều, trực tiếp bế nó lên đi.

“Xin lỗi vì đã làm phiền . Anh đưa nó đi ngay. Sau này cũng sẽ không làm phiền nữa.”

Thẩm Mộ Chu khóc đến mức hiện nguyên hình.

Một con báo đen lông xù giương nanh múa vuốt trong anh.

Nói

Cũng hơi đáng yêu.

Tim tôi như mềm nhũn.

Tôi chặn Thẩm Đình An lại.

“Thôi… để nó ở chỗ một thời gian đi.”

Thẩm Đình An tức nhét Thẩm Mộ Chu vào tay tôi.

“Vậy quyết định vậy nhé.”

Tôi đầu nhìn con báo đang nhe răng cười với mình.

Trong bỗng dâng lên một cảm giác… muộn màng nhận ra.

Khoan đã.

Tôi… gài bẫy rồi à? 

Tôi chỉ cần một ngày là đã hối hận vì quyết định mềm của mình.

Sáng hôm sau, tôi không chỉ phải đi làm mà còn phải dậy sớm đưa Thẩm Mộ Chu đi học.

Đi theo tôi thì đương nhiên không có xe riêng đưa đón như khi ở với ba nó.

khi ngồi sau chiếc xe điện của tôi, thằng bé lại khá vui vẻ, líu ríu nói suốt đường.

“Ngày mai trường con có hội thao đình, mẹ có đến không?”

“Để ba con đi đi, mẹ còn phải đi làm.”

Thẩm Mộ Chu đầu:

cô giáo nói ba mẹ đều phải đến… thôi không sao, mẹ bận thì thôi. Con các bạn cười là không có mẹ cũng không sao đâu…”

Thái dương tôi giật giật.

Tôi ghét nhất cái dáng vẻ đáng thương đó của nó.

Tôi hít sâu một hơi:

“Ngày mai mấy giờ?”

Thẩm Mộ Chu tức ngẩng đầu, mắt sáng rực, lộ ra chiếc răng nanh đáng yêu.

“Chín giờ sáng! Con sẽ bảo ba đến đón mình đi !”

Đây là lần đầu tiên đình ba người chúng tôi tham hoạt động.

Thẩm Đình An mặc một bộ đồ thể thao trắng đơn giản, dáng người săn chắc cao ráo được tôn lên vừa vặn.

Khi đứng giữa đám phụ huynh, anh giống như một con báo săn tao nhã lạc vào bữa tiệc của bầy cừu, nổi bật đến mức không thể rời mắt.

Thẩm Mộ Chu nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi và Thẩm Đình An, vừa xuất hiện đã nhảy cẫng lên.

Cuộc thi chạy tiếp theo đình, Thẩm Mộ Chu là người chạy đầu tiên.

Quả không hổ là , bùng nổ mạnh hơn hẳn những đứa trẻ bình thường.

Ngay khi bắt đầu, nó đã dẫn đầu.

Thẩm Mộ Chu đưa gậy tiếp cho tôi:

“Mẹ! Cố lên!”

Tôi được cổ vũ, cầm lấy gậy, dốc chạy về Thẩm Đình An.

Lâu rồi không vận động, chưa chạy được bao lâu tôi đã người sau vượt lên.

Tôi nhìn về trước.

Thẩm Đình An bình tĩnh gật đầu với tôi, hành động đó cứ như một liều t.h.u.ố.c trợ tim.

Cuối cũng trao được gậy cho anh, tôi chống tay lên đầu gối, thở hổn hển.

Ngoài sân lên tiếng reo hò.

Ngẩng lên đã thấy Thẩm Đình An như một con báo săn, vượt qua tất cả, nhẹ nhàng nhảy qua chướng ngại, về đích đầu tiên.

Thẩm Mộ Chu tròn mắt:

“Wow~ ba giỏi quá!”

Nhìn nụ cười hồn nhiên rực rỡ của nó, tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Cô Trần đứng bên cạnh cũng vui thay chúng tôi.

“Lâu rồi mới thấy Thẩm Mộ Chu cười vui như vậy.”

“Một đình hòa thuận, lành mạnh sự rất quan trọng.”

Tôi không nói .

Thẩm Đình An gật đầu:

“Cô Trần nói đúng, chúng tôi sẽ làm gương tốt.”

Không xa, Thẩm Mộ Chu đứng trên bục nhận thưởng.

Nó vẫy tay về chúng tôi:

“Ba! Mẹ! Quán quân là của đình mình!”

Trong bữa ăn, Thẩm Mộ Chu nhìn chúng tôi đầy mong chờ.

“Ba, mẹ… người làm lành rồi à? Con không nằm mơ đấy chứ?”

Tôi còn chưa kịp nói , Thẩm Đình An đã vòng tay qua vai tôi.

“Đúng vậy, ba mẹ làm lành rồi.”

Tôi vừa định tránh ra, lại nhớ đến lời cô Trần, đành để mặc anh.

Thẩm Mộ Chu không dễ lừa, nó tức mở chuỗi tấn công.

không? người không lừa con chứ?”

“Vậy thì hôn một cái đi.”

“Đừng giả vờ không nghe.”

Ngón tay tôi siết đến trắng bệch, có chút lúng túng.

Thẩm Đình An kéo tôi lại, đầu hôn lên môi tôi.

Tôi hơi sững người, tức đẩy anh ra.

Anh cười:

“Trước con, có phải ngại.”

Thẩm Mộ Chu nhảy cẫng lên:

“Hôm nay là ngày vui nhất từ khi con sinh ra!”

Hôm nay vì nó vui, nên bữa tối còn ăn thêm một bát cơm.

Thẩm Đình An đưa chúng tôi về nhà, nhẹ nhàng đặt Thẩm Mộ Chu đã ngủ say lên .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.