Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

4

Tôi không nhấn xác nhận bất kỳ tin nào.

thoại đầu rung điên cuồng.

Tin WeChat như nước lũ tràn vào, toàn bộ đều là Chu Chí Viễn .

đầu từ mười phút trước, tin sau gấp hơn tin trước.

“Lạc Niệm, em nhận được tin nhắn rồi đúng không? Mau xác nhận đi.”

“Hiểu Mạn đang ở sảnh đợi đấy. Hôm nay siêu âm dị tật lớn rồi, không đổi ngày được.”

“Em một cái thì sao chứ? Có em làm gì .”

“Anh nói em nghe, siêu âm dị tật lớn rất quan trọng, liên quan tới sức khỏe của đứa bé. Em không vì cảm xúc cá nhân mà làm lỡ chuyện này.”

“Lạc Niệm???”

“Sao em lại không nghe ?”

Phía sau là hơn mươi tin nhắn thoại. Tôi không nghe.

Lâm Triều Dương nhận ra vẻ mặt tôi không ổn:

“Sao vậy?”

“Không có gì. Có người đang mơ giữa ban ngày thôi.”

Anh cười một cái, không hỏi thêm.

Tôi chuyển thoại sang chế độ im lặng, nhét vào túi, tiếp tục đi dạo thủy cung.

Nửa tiếng sau, thoại lại rung.

Lần này là số bàn của Hòa Mỹ.

Tôi .

“Chào cô Lạc, đây là trung tâm khám thai của Hòa Mỹ. Có một vị họ Chu đang ở quầy lễ tân, nói anh ta là người nhà của cô.”

“Anh ta khám thai trọn gói lúc mười giờ sáng nay, người đi khám cùng là một cô họ Trần. Nhưng hệ thống hiển thị khoản thanh toán này cần cô xác nhận bằng tin nhắn mới có trừ tiền. Hiện chúng tôi vẫn chưa nhận được xác nhận của cô, nên muốn gọi xác minh.”

“Cô họ Trần này thông tin của tôi để ?”

“Vâng. Khi ký số thẻ của cô, nhưng thông tin người khám điền là ‘Trần Hiểu Mạn’.”

“Vậy là đúng rồi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Tôi không quen người này. Hôm nay bản thân tôi không có mặt ở viện, cũng không ủy quyền bất kỳ ai sử dụng thẻ của tôi. Những hẹn này không phải do tôi thao tác. đừng trừ tiền, và tôi cũng sẽ không nạp thêm.”

Đối phương khựng lại một giây.

“Vâng, chúng tôi hiểu rồi.”

thoại cúp .

Chưa đầy ba mươi giây sau, cuộc gọi của Chu Chí Viễn gọi tới.

Tôi thong thả . Tôi còn chưa mở miệng, giọng anh ta nổ tung.

“Lạc Niệm! Em có ý gì? Hiểu Mạn bụng to ngồi ở phòng hơn một tiếng rồi! Em không xác nhận một cái à? Có chuyện gì lớn !”

“Xác nhận gì?”

Tôi giả vờ ngơ ngác.

“Chính là tin nhắn Hòa Mỹ đó! Em đồng ý một cái, tiền sẽ trừ! Chẳng phải thẻ đó liên kết với em sao? Có đáng bao nhiêu tiền .”

“Ồ, cái đó à.”

Tôi kéo dài giọng.

“Tôi hỏi chăm sóc khách hàng rồi. Họ nói có người muốn thẻ của tôi để thanh toán. Tôi có tới viện, sao lại có người quẹt thẻ của tôi được? Chu Chí Viễn, không lẽ anh gặp lừa đảo rồi? Bây giờ lừa đảo tinh vi lắm, chuyên trộm quẹt thẻ tích tiền viện của người khác.”

Đầu dây bên kia im lặng giây.

Rồi truyền tới âm thanh ồn ào.

Có y tá gọi số, có sản phụ thấp giọng oán trách “sao vẫn chưa tới lượt”, giọng Trần Hiểu Mạn sắc nhọn chen vào:

“Rốt cuộc có được không vậy? Em đói bụng lắm rồi! Chẳng phải anh nói xong hết rồi sao?”

Chu Chí Viễn đè thấp giọng, nghiến răng:

“Lạc Niệm, em đừng giả vờ với anh. Thẻ là của em, anh . Anh cũng em cố tình đổi mật khẩu. Hiểu Mạn mang thai em trai hoặc em gái của con gái em, em có rộng lượng một chút được không?”

Tôi suýt bật cười.

“Em trai em gái? Con của anh với người yêu hiện tại thì liên quan gì tới con gái tôi? Phụ nữ của mình thì tự bỏ tiền ra. Anh quẹt thẻ của vợ là bản lĩnh gì?”

“Em—”

“Tôi làm sao? Thẻ của tôi, tiền của tôi, tôi không muốn xác nhận. Anh có tiền vòng bè khoe khoang mấy trăm nghìn tiền khám thai và phòng ở cữ, lại không có tiền hóa đơn à?”

Tôi đang định cúp thì đột nhiên nghe thấy giọng loa phát thanh từ đầu dây bên kia vang lên rất rõ.

Đó là loa gọi số ở quầy y tá.

người nhà của cô Lạc Niệm chú ý. Do chính chủ gọi xác nhận toàn bộ hẹn gần đây của thẻ này đều không phải do chính chủ thao tác, các yêu cầu thanh toán liên quan bị từ chối.”

người khám Trần Hiểu Mạn tới quầy lễ tân làm lại thủ tục ký tự phí. nhắc lại—”

Giọng phát thanh vang vọng khắp sảnh , rõ ràng rành mạch, không sót một chữ.

Không gian im phăng phắc như chết.

Sau đó tôi nghe thấy giọng Trần Hiểu Mạn:

“Chu Chí Viễn! Rốt cuộc chuyện này là sao?! Cái gì gọi là ‘không phải chính chủ thao tác’? Cái thẻ này rốt cuộc có phải của anh không? Chẳng phải anh nói đây là tiền anh nạp sao?!”

Giọng Chu Chí Viễn đầu run:

“Hiểu Mạn, em nghe anh giải thích—”

“Giải thích cái gì?! Anh lừa em! Anh căn bản chưa từng nạp một xu nào! Đây là thẻ của vợ anh!”

Xa hơn truyền tới tiếng xì xào của những sản phụ và người nhà khác:

“Trời ơi, thẻ của vợ đưa người yêu mới đi khám thai à?”

“Không xấu hổ quá vậy…”

“Bảo sao bày vẽ lớn thế, hóa ra tiêu tiền của người khác.”

An An chạy tới kéo tay tôi:

“Mẹ, mẹ cười gì vậy?”

“Không có gì.”

Tôi xoa tóc con.

“Mẹ vừa nghĩ tới một chuyện cực kỳ buồn cười.”

5

Khi ra khỏi thủy cung, thoại của tôi chất hơn một trăm tin nhắn chưa đọc.

WeChat của Chu Chí Viễn hoàn thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh: từ cầu , tới nổi giận, rồi lại cầu .

“Lạc Niệm, em làm vậy quá đáng lắm không?”

“Hiểu Mạn khóc trước mặt bao nhiêu người, em vừa lòng chưa?”

“Anh em, ngày mai anh đưa cô ấy đi lần nữa, em xác nhận một cái được không? Sau này anh tiền em.”

“Em cũng từng làm mẹ rồi, sao có đối xử với một phụ nữ mang thai như vậy? Em có lương tâm không?”

Tôi đọc hết mấy tin này rồi tắt màn hình.

Sau này ?

Lúc ly hôn anh ta nợ tôi bốn mươi nghìn tệ, tới giờ chưa một xu. Mỗi lần nhắc tới lại nói “tháng sau”, “tháng sau”. Cái “tháng sau” đó kéo dài tròn ba năm.

Không lâu sau, WeChat của Trần Hiểu Mạn cũng tới.

“Lạc Niệm, có phải chị có ý kiến với tôi không? Bất kể giữa chị và Chí Viễn có ân oán gì, chị cũng không nên trút giận lên một phụ nữ mang thai. Hôm nay ở viện nhiều người nhìn như vậy, chị bảo tôi để mặt mũi ở ?”

Tôi đọc xong thấy buồn cười.

Mặt mũi của cô?

Khi cô tiền của tôi đi khám thai, cô có nghĩ tới mặt mũi của tôi không?

Cô ta tiếp tục một đoạn tin thoại rất dài, đại ý là:

Chí Viễn nói cái thẻ đó là tiền anh ta nạp. Bọn họ là đời hợp pháp, sắp đi ký kết hôn rồi. thẻ do người đàn ông của mình nạp để đi khám thai là chuyện đương nhiên. Là tôi nhỏ nhen, cay nghiệt, không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt.

đời hợp pháp?

Giấy ký còn chưa “hợp pháp” rồi?

Tôi gõ một câu lời:

“Cô Trần, cái thẻ tích tiền này là tôi lương cá nhân nạp trong thời kỳ hôn nhân. Tên là tên tôi. Sao kê ngân hàng tôi đều còn giữ. Chu Chí Viễn chưa nạp một xu nào. Nếu cô không tin, có bảo anh ta chứng từ nạp tiền ra đối chiếu.”

Tin nhắn đi, đầu bên kia im lặng.

Tôi đoán cô ta đi tìm Chu Chí Viễn đối chất rồi.

Nhưng kết quả thế nào cũng không liên quan tới tôi nữa.

Tối thứ Bảy, chị Phương tin thoại tôi, cười đến không thở nổi.

“Em không? Hôm nay Chu Chí Viễn mất mặt lớn ở Hòa Mỹ! Một người của chị vừa hay đang làm tái khám sau sinh ở khu , chứng kiến toàn bộ quá trình.”

“Cô ấy nói sau khi loa phát thanh xong, cả sảnh im phăng phắc. Trần Hiểu Mạn nổi điên tại chỗ, chỉ vào mũi Chu Chí Viễn mà mắng. Chu Chí Viễn mồ hôi đầy đầu đứng ở quầy, y tá bảo anh ta ký lại số tự phí, anh ta lục hết túi cũng không gom đủ tiền.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó Trần Hiểu Mạn tự thẻ tín dụng ra quẹt một gói khám thai cơ bản nhất, ngay cả ADN không xâm lấn cũng không làm. Lúc đi ra mặt đen như đáy nồi. Nghe nói người cãi nhau nửa tiếng ở bãi xe, Trần Hiểu Mạn khóc lóc gọi mẹ cô ta tới.”

Tôi cười, lắc đầu.

Chiều Chủ nhật, bài khoe khám thai trên vòng bè của Chu Chí Viễn lặng lẽ bị xóa.

Nhưng Internet có trí nhớ.

Trong vòng đồng nghiệp của anh ta, chuyện này lan truyền.

Thứ đi làm, tôi nhận được mấy tin nhắn riêng.

“Chị Lạc, nghe nói chồng chị thẻ tích tiền viện của chị đưa tiểu tam đi khám thai, thật không?”

“Vợ đồng nghiệp tôi quen Trần Hiểu Mạn, nói Chu Chí Viễn không chỉ thẻ của chị, còn trước phòng ở cữ hoàng gia mươi tám ngày. Chị không? Một ngày chín nghìn tám đó!”

“Chuyện này cũng quá vô lý rồi, lương anh ta đủ không?”

Một người quen làm ở Hòa Mỹ trực tiếp tôi một đoạn:

“Chị Lạc, chuyện cái thẻ của chị trong viện tụi em truyền khắp rồi. Chị làm đúng lắm, đừng mềm lòng. Loại đàn ông tiền vợ tiêu người mới này, nuôi không bao giờ khôn . Sau này chị tới viện tụi em, cái gì cũng giảm giá chị.”

Tôi cười khổ, nhắn lại “cảm ơn”.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.