Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

2

“Cũng xin đặc biệt ơn cô dì không rõ danh tính này.”
“Từ nay, ba cháu – xác sống ấy – giao hết cho cô chăm sóc luôn nha.”

Một câu nói, như sét đánh ngang tai.

“Xác sống”?

Cả hội trường lập tức vỡ òa.

Khách khứa đưa mắt nhau, vẻ mặt từ hả hê hóng chuyển sang kinh ngạc và hoang mang tột độ.

Gương mặt Lục từ đắc ý rạng rỡ chuyển sang tím tái như gan lợn.

Anh chỉ Hồi, môi run rẩy, một chữ cũng không thốt ra nổi.

Mặt mẹ cũng đổi sắc liên tục – từ đỏ sang xanh, rồi trắng bệch, trông vô cùng đặc sắc.

Nụ trên mặt Trương cũng cứng đờ , như vừa bị tát một đau điếng.

Hồi như chẳng thấy gì, vẫn dùng trẻ con non nớt của mình, chậm rãi nói tiếp.

“Ba con bận công việc, sức khỏe không tốt, thường xuyên cần người chăm sóc.”

“Mẹ con đã chăm sóc ông ấy suốt mười năm, cũng nên nghỉ ngơi rồi.”

“Cô này trông rất tháo vát, chắc chắn sau này rót trà bưng nước, giặt giũ nấu ăn, đưa thuốc cho ba con đều không thành vấn đề.”

“Cả con xin ơn cô.”

Cậu bé đặt micro xuống, hướng về phía Trương , cúi đầu thật sâu.

Tư thế đó, vô cùng chân thành.

lời nói, như từng nhát dao bén ngọt, đâm thẳng tim gan.

Xé toạc lớp vỏ bọc “người đàn ông thành đạt” mà Lục dựng nên.

Đâm thủng giấc mộng làm “vợ hào môn” của Trương thành từng mảnh vụn.

Buổi tiệc sinh nhật, hoàn toàn biến thành một trò hề lố bịch.

Tôi đứa con trai mười tuổi của mình – đứa bé từng nũng nịu trong vòng tôi, luôn cần mẹ che chở.

Vậy mà giây phút này, như một chiến binh không biết sợ hãi, dùng cách ngây thơ nhất, chắn hết mọi nhục nhã và tổn thương cho tôi.

Mắt tôi lập tức nhòe đi.

Không phải vì tủi thân, mà là vì trái tim tôi – thứ tưởng như đã chết – bỗng được sưởi ấm bởi thân hình bé nhỏ ấy.

Tôi hiểu rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Và tôi, không đơn độc nữa.

3

Tiệc mừng thọ kết thúc trong một bầu không khí kỳ dị và ngột ngạt.

Khách khứa vội vã rời đi, mang theo đầy đầu những câu để bàn tán. Hội trường rộng lớn chỉ vài người Lục, thêm đó là Trương với vẻ mặt lúng túng và đứa bé đang hoang mang không biết làm gì.

Không gian im lặng đáng sợ.

Lồng ngực mẹ phập phồng dữ dội, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng cho sinh nhật lúc này trở nên méo mó, gần như đáng sợ.

Bà đập mạnh xuống bàn, khiến ly chén va nhau loảng xoảng.

Hồi! đây cho bà!”

Hồi đứng cạnh tôi, nhỏ nắm chặt vạt váy tôi, thân người căng cứng không nhúc nhích.

Tôi nhận được sự căng thẳng trong , cũng nhận rõ hơn sự kiên cường.

Tôi đưa nắm lấy bàn lạnh ngắt của con, kéo ra phía sau mình.

“Mẹ, nếu mẹ muốn nổi giận thì cứ trút con, này không liên quan thằng bé.” tôi bình tĩnh lạ.

“Trút con? Tất nhiên là trút con!” mẹ như pháo nổ, xé tan bầu không khí u ám.

Thanh, xem con dạy ra thằng con gì kìa! Trước mặt bao nhiêu người mà dám ăn nói linh tinh! Mặt mũi Lục bị bôi tro trát trấu hết rồi!”

Lục cuối cùng cũng tìm được chỗ trút giận. Anh đỏ bừng mặt, chỉ mặt tôi mà gào .

“Con đàn bà độc ác! Cô biết tôi định công khai mọi đúng không? Nên cô mới xúi con nói vậy! Cô muốn hủy hoại tôi, muốn làm tôi mất mặt trước tất cả mọi người!”

Tôi bộ dạng tức tối của anh , chỉ thấy nực .

Một gã đàn ông ngoại tình, ép vợ ly hôn, mà ngẩng cao đầu như người lý. Bây quay sang đổ lỗi tôi làm mất danh dự của anh ?

Thật là nực nhất trần đời.

“Tôi xúi ?” Tôi bật khẩy, thẳng mắt anh . “Lục , anh tự hỏi lương tâm mình xem, câu nào thằng bé nói là sai không?”

“Anh dắt bồ nhí với con riêng tới tiệc sinh nhật mẹ anh, ép vợ ly hôn trước mặt hàng, mà dám nói diện?”

“Khi anh giẫm nát lòng tự trọng của mẹ con tôi dưới chân, anh từng nghĩ mặt mũi mà anh đang kêu gào giữ gìn không?”

tôi không to, từng chữ như những chiếc đinh, đóng thẳng tim hắn.

Sắc mặt Lục lúc xanh lúc trắng, môi run rẩy, không phản bác được một lời nào.

Chị – Lục Hồng – từ nãy vẫn ngồi bên cạnh xem kịch, mới mở miệng, điệu đầy vẻ kẻ cả.

Thanh, không nói vậy được. Em trai tôi đúng là lỗi, cũng vì dòng dõi Lục mà thôi. Cô lấy mười năm, chỉ đẻ được một đứa, bụng không tranh khí, trách ai được?”

liếc Lục Viễn – đứa bé đang được Trương dắt – môi nhếch đắc ý.

“Bây bé Viễn rồi, là cháu đích tôn Lục. Là người lớn, cô nên rộng lượng một chút, nhường chỗ cho người .”

Nhường chỗ cho sao?

Nói nghe nhẹ nhàng thật.

Cứ như cuộc hôn nhân mười năm của tôi chỉ là một áo cũ, muốn vứt thì vứt.

Mẹ tôi cũng như tìm được người hậu thuẫn, lập tức phụ họa:

“Chị con nói đúng đấy! Lục không để cô cắt đứt hương hỏa! Vì hạnh phúc của , vì huyết thống của này, cô bắt buộc phải nhường chỗ!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương