Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi theo ánh cô ta, rơi xuống chiếc nhẫn ấy.
ý thở dài một tiếng.
“Sao thế chị? Có chuyện gì à?”
cá c.ắ.n câu, tôi bắt đầu giăng lưới: “Haizz, lần công tác về, chị cảm giác chị có gì đó không ổn, là đang cặp kè ai đó bên ngoài.”
Hồng khẽ run : “Không thể , chị suy nghĩ nhiều quá thôi.”
Tôi lắc đầu: “Dạo ấy chăm sóc chị thái quá luôn. là đưa ăn nhà hàng Michelin, rồi nhẫn kim cương… nghĩ xem, không có gì khuất tất thì sao tự dưng tốt đột ngột vậy?”
Thực ra chiếc nhẫn là món quà cưới kỷ niệm 7 năm ngày cưới của tôi và Thẩm An, ta từng nói sẽ tặng cho tôi thứ tốt nhất trên đời, lúc đó tôi còn xúc động rơi nước .
Vì chiếc nhẫn quá nổi bật, nên tôi chỉ đeo vài ngày rồi cất , không còn đeo nữa.
Lần để diễn kịch, tôi đào tung cả tủ lên mới tìm ra.
Hồng làm ra vẻ đang tập trung sửa móng tay cho tôi, tôi rõ tâm trí cô ta trôi nơi khác rồi.
Tôi ý hạ giọng, cô ta nói: “Chị nghi ngờ, tiểu tam ngay đối diện nhà chị.”
“Hả?” – nghe đây, Hồng thở phào nhẹ nhõm, vì tôi không nói cô ta, còn tình giả bộ ngạc nhiên: “ vậy luôn á? Không thể chị, chị nhầm rồi!”
“Nhầm cái gì mà nhầm? Lần chị về sớm, tận con bé nhà đối diện. Nó y đúc chị! Còn cô gái kia thì chị bằng ánh mê trai rõ mồn một… Chị nghi hộ 200 mét vuông đó là do chị ! Một bà mẹ đơn thân thì lấy ra tiền chứ?”
“Cái gì?” – Hồng bật thốt lên.
Phát hiện bản thân lỡ lời, cô ta vội cười gượng: “Xin lỗi chị, hơi xúc động quá.”
“Không sao.” Tôi mỉm cười xua tay.
Nếu cô ta không xúc động thì mới là lạ.
Làm tiểu tam mà phát hiện ra còn có ‘tiểu tam khác’, thử hỏi phụ nữ mà không ức?
“Tôi còn phát hiện tôi bỗng dưng đứng tên một nhà trường tiểu học tốt nhất thành phố. Chúng tôi có con, ta nhà làm gì? Không cho con bé kia thì là cho ai?”
“Nhà trường?” – mặt Hồng cứng .
“Đúng đó. khu Tiểu học Lâm Giang. từng nói chị là con trai cũng muốn học đó không đủ điều kiện không? Không có hộ khẩu, không có nhà đó nên không đăng ký được?”
“Dạ… đúng ạ.” – cô ta gật đầu nhẹ, trong thoáng qua tia cay đắng.
Tôi thầm cười lạnh, xem ra hôm nay tôi thả mồi câu không uổng công.
“Con bé đó cũng ba bốn tuổi rồi, nghĩ chuyện hai họ vụng trộm sau lưng tôi ba bốn năm, tôi tức nghẹn cả n.g.ự.c luôn…”
Hồng im bặt, ánh đầy ghen tị của cô ta, tôi lòng dạ cô ta đang không yên.
Tiệm spa tuy là do Thẩm An mở cho cô ta, thực ra chỉ là cửa tiệm thuê .
So một hộ trung tâm thành phố thì chẳng đáng gì.
Cô ta ngày ngày vất vả làm nail, làm mặt, cười gượng khách; còn kia thì chẳng cần làm gì có ngay hộ 7–8 triệu tệ.
nhà trường đó, tôi bịa ra thôi, thái độ của cô ta thì có thể đoán , Thẩm An chưa từng nhà cho con cô ta.
Nếu không, tôi chẳng gặp thằng bé hoài tiệm rồi.
Cô ta cứ tưởng Thẩm An cho hai mẹ con đôi giày AJ là tốt lắm rồi, có ngờ ta đối xử ‘con gái’ còn chu đáo hơn nhiều.
Quả nhiên, sau khi nghe tôi dốc bầu tâm sự, Hồng như bị đả kích mạnh, nỗi còn sơn lem cả ra ngoài móng tay, miệng luôn miệng xin lỗi.
Tôi vội vàng bảo “Không sao”, rồi thuận đà thả một miếng mồi nữa: “ gái à, giả sử chị thật sự có khác thì sao? ta sinh cho ảnh một đứa con gái, chị mà có con trai thì chị có sợ…”
gương mặt cô ta từ trắng bệch sang đỏ gay rồi dần trở bình thường, tôi – thành công rồi.
Muốn g.i.ế.c lợn, đầu tiên vỗ béo nó .
Tôi bây giờ chính là đang nuôi béo lòng tham của cô ta.
Trước khi , tôi tình “quên” hộp phấn Chanel tiệm.
Cái hộp , tôi từng cô ta liếc trộm mấy lần rồi.
chắn, cô ta thích nó lắm.
Tôi đào sẵn cái hố cho lòng tham của cô ta, hôm sau tôi công ty của Thẩm An.
Thẩm An họp ban lãnh đạo vào mỗi thứ Hai, tôi ý chọn đúng thời điểm ta đang họp để mang đồ ăn ấy thích, lấy cớ là đưa cơm, thật ra là để xem con hồ ly tinh kia.
tiếp tôi là thư ký riêng của Thẩm An – Trương Hiểu Nhã.
khuôn mặt trẻ trung, tinh tế của cô ta, tôi không khỏi nhớ cảnh tượng đêm đó, mất một lúc tôi mới đè nén được cảm giác buồn nôn ghê tởm.
Trương Hiểu Nhã tôi thì cực kỳ nhiệt tình, liên tục gọi tôi là “bà Thẩm”.
là khen tôi khí chất, da trắng đẹp, là khen tôi có gu thời trang.
Nếu tôi không cô ta lén lút qua Thẩm An sau lưng mình, thì có lẽ tôi bị những lời nịnh nọt đó làm cho choáng váng thật rồi.
“Bà Thẩm, chị ngồi đây chờ chút, báo tổng giám đốc Thẩm.” – Trương Hiểu Nhã tỏ ra rất lịch sự, hoàn toàn không còn vẻ quyến rũ táo bạo khi trong xe hôm nọ.