Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tối nay đoàn văn công có buổi biểu diễn nghệ thuật, chị Trương đang tất bật lo liệu, sắp xếp mọi thứ một khẩn trương.
Nhưng nhìn thấy tôi đến, chị chỉ khẽ thở dài một tiếng, rốt cuộc không nỡ buông lời đuổi tôi đi.
Tôi đi theo sau chị vào hậu trường, nhìn người trưởng bối đã đối xử với tôi ân nặng như núi, vừa khóc vừa kể cho chị tất cả những bi kịch đã xảy ra với mình.
Ngay hai chúng tôi gỡ bỏ hiểu lầm, lưu luyến nói lời tạm biệt, bên ngoài đột nhiên vang một trận ồn ào.
Vừa thấy giọng của Diêu Hạnh Nhi, chị Trương tức đưa mắt ra hiệu cho tôi, bảo tôi tạm thời đừng bước ra.
Tôi nấp sau tấm màn dày, lặng im tiếng ầm ĩ ngoài kia.
“ , tôi biết cô căm ghét việc tôi thay thế vị trí của cô để vào đoàn văn công, những trước đây cô với tôi, tôi đều có thể không chấp nhặt.”
“Nhưng buổi biểu diễn tối nay là lần tiên tôi thức sân khấu sau vào đoàn, tại sao cô lại phá đạo cụ? Cô thế chẳng phải là muốn dồn tôi vào đường cùng sao?”
Diêu Hạnh Nhi khóc đến đứt từng khúc ruột, bên cạnh cô ta là một chiếc quạt đã bị bẻ gãy, đó là đạo cụ lát nữa sẽ dùng trong tiết mục biểu diễn.
đứng bên cạnh cô ta, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, ánh mắt không ngừng đảo quanh dưới sân khấu như đang tìm kiếm gì đó.
“Hoàng , trước đây là do một tay tôi , không liên quan đến Hạnh Nhi dù chỉ một chút. Nếu cô oán hận thì cứ nhằm vào tôi, đừng động vào cô ấy.”
Ngay cả chồng tôi khăng khăng cho rằng lỗi là tôi, vậy nên những người khác trong đoàn văn công càng không nhịn oán trách.
Buổi biểu diễn nghệ thuật hôm nay sẽ có rất nhiều lãnh đạo tới xem, mọi người đã chuẩn bị suốt bao lâu nay, vậy giờ phút ch.ót lại bị phá , trong lòng căm giận tôi đến mức nào có thể tưởng tượng .
Dù tôi đã sớm nhìn rõ là hạng người gì, nhưng những lời lạnh lùng như băng đó miệng anh ta nói ra, trái tim tôi đau đến thắt lại.
Ngay tôi định bước ra ngoài, chị Trương đã hung hăng trừng mắt nhìn Diêu Hạnh Nhi một cái.
“Cô có bằng chứng chứng minh là phá đạo cụ không? Nếu không có bằng chứng thì đừng có đứng đây nói bừa!”
Biểu cảm trên mặt Diêu Hạnh Nhi thoáng cứng lại, dường như cô ta không ngờ chị Trương lại đứng ra nói giúp tôi.
Cô ta lau nước mắt đầy tủi thân, cúi thấp , giọng nghẹn ngào giải thích.
“Người duy nhất không ưa tôi chỉ có mình , hơn nữa vừa nãy tôi còn người ta nói, đã đến đoàn văn công, cho nên người phá đạo cụ chỉ có thể là cô ấy!”
Chị Trương cười lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh như băng nhìn cô vừa mới gia nhập đoàn văn công.
Bà thật sự không ngờ, lại có người dám ngang nhiên giăng bẫy hãm hại ngay dưới mí mắt mình.
“Vậy thì đúng là khiến cô thất vọng rồi, Hoàng đúng là có đến đoàn văn công, nhưng suốt từ đến cuối cô ấy đều cạnh tôi. Tôi thật không hiểu, cô ấy đã thế nào để vừa nói với tôi, vừa phá chiếc quạt của cô?”
Sắc mặt Diêu Hạnh Nhi tức trắng bệch, mọi hoàn toàn không diễn ra theo đúng như những gì cô ta đã tính toán từ trước.
Cô ta luống cuống nhìn sang , muốn anh ta tiếng giúp mình một câu, nhưng tâm trí người đàn ông ấy này hoàn toàn không đặt trên người cô ta, đôi mắt vô hồn, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Đoàn trưởng, vừa nãy em tận mắt nhìn thấy, rõ ràng là Diêu Hạnh Nhi tự tay gãy chiếc quạt đó.”
Đúng ấy, một cô nhỏ nhắn, dịu dàng giơ tay , giọng nói mềm nhẹ nhưng rõ ràng.
tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn người Diêu Hạnh Nhi, sự chán ghét trong mắt hiện rõ không hề che giấu.
Diêu Hạnh Nhi tức trở thành mục tiêu cho mọi ánh nhìn, các cô trong đoàn tuy không nói ra những lời quá khó , nhưng từng ánh mắt mỉa mai và khinh bỉ đã đủ khiến cô ta không còn chỗ nào để trốn.
Tôi không còn tâm trí quan tâm đến những xảy ra tiếp theo nữa, mọi việc đây đã giải quyết xong, còn cha tôi đang đợi tôi trở về thành phố.
Bước xuống chuyến tàu hỏa xanh cũ kỹ, sân ga chật ních người qua lại, nhưng giữa biển người ấy, tôi chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấy cha đang đứng chờ cổng ga.
Mấy không gặp, mái tóc của giờ đã bạc đi quá nửa, sống lưng vốn luôn thẳng tắp của cha đã hơi còng xuống, trên gương mặt còn hằn thêm không ít nếp nhăn của tháng.
Tôi không còn nào kìm nén nỗi tủi thân chất chứa trong lòng nữa, cứ như một đứa c.o.n c.uối cùng trở về nhà, lao thẳng vào vòng tay , khóc nức nở trút ra hết mọi uất ức, đau đớn suốt những qua.
Bàn tay thô ráp của cha run run lau đi từng giọt nước mắt trên mặt tôi.
“Mấy nay… con đã chịu khổ quá rồi.”
Ngồi trên chiếc xe đạp cha đẩy, nhìn mái tóc bạc của cha và , tôi bất giác nhớ lại mình xuống nông thôn.
đó có phong trào thanh niên trí thức xuống cơ sở, cha chỉ có mình tôi là con duy nhất, đương nhiên chẳng ai nỡ để tôi đi chịu khổ.
Trong chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cố tìm giúp tôi miễn xuống nông thôn, tôi lại gặp bệnh viện.
giống như trong những cuốn kịch bản người ta diễn, tôi vừa gặp đã yêu anh ta ngay từ cái nhìn tiên, rồi lén lút đi khắp nơi hỏi thăm thân phận của anh ta.
Sau về nhà, tôi còn van xin cha tìm sắp xếp cho tôi đến đúng ngôi làng nơi anh ta đang .
Cha không thắng nổi sự cầu xin hết lần này đến lần khác của tôi, cuối cùng đành phải gật đồng ý.
ấy, trong lòng tôi ngập tràn những ảo tưởng đẹp đẽ về tương lai, nhưng chỉ riêng ngày tiên đi đồng đã khiến tôi mệt đến như mất nửa cái mạng.
May đoàn văn công đang tuyển người, trước đó tôi từng học piano, vì vậy giữa một đám người đến hát còn chưa biết hát, tôi tức chọn trúng, từ đó thức bước vào đoàn văn công.
Về sau, mỗi lần có biểu diễn, đều đến xem.
Dưới sự tác hợp của chị Trương, chúng tôi gặp gỡ, yêu nhau, rồi cứ thế thuận theo lẽ thường kết hôn.
Nơi ấy nhà quá xa, tôi chỉ có thể gửi điện báo về, báo cho cha tin mình đã lấy chồng.
Cha mắng tôi một trận ra trò, thậm chí còn nói sau này không nhận tôi là con nữa.
Miệng thì nói vậy, nhưng sau lưng ông âm thầm đi hỏi thăm thân phận và nhân phẩm của , về sau còn giúp đỡ anh ta không ít.