Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

7

Đoạn Hoài Xuyên vốn không phải là người nói nhiều, tôi cũng ngủ gà ngủ gật.

đường đi im lặng đến viện.

Khi xuống xe, tôi vừa bước ra một chân, suýt quỳ gối xuống đất, may mà Đoạn Hoài Xuyên nhanh đỡ được tôi.

Trong mắt tôi thoáng qua một tia hoảng loạn, khi đứng vững, tôi lặng buông cậu ta ra.

khi mảnh sứ vỡ ra khỏi lưng, tôi được thông báo là bị sốt khá nặng, có thể cần truyền dịch.

Tôi vừa đứng dậy định đi, đã bị Đoạn Hoài Xuyên ấn xuống:

“Lại định đi à? Sẽ sốt đến ngốc đấy.”

Tôi hơi lúng túng: “Tôi không có tiền chữa …”

Cậu ta thở dài, bất đắc dĩ nói: “Số tiền này tôi vẫn đủ khả năng trả.”

viện yên tĩnh, thời gian qua bị vụ việc của Tần Thâm cho tinh thần và thể xác kiệt quệ, nhân lúc truyền dịch tôi cuối cùng đã ngủ một giấc ngon.

Khi tỉnh dậy, Đoạn Hoài Xuyên đang ngồi bên giường tôi, trên bàn cạnh giường còn có một bát cháo.

“Cảm ơn cậu.”

“Không cần.”

Im lặng bao trùm.

Tôi với Đoạn Hoài Xuyên đã bảy tám năm không gặp .

đầu tiên tôi gặp cậu ta là tại đám tang của mẹ tôi, bố tôi đã đưa Đoạn Hoài Xuyên đến.

Bố nói với tôi từ nay cậu ta sẽ là em trai tôi, bảo tôi chăm sóc cậu ta thật tốt.

Đoạn Hoài Xuyên không phải con riêng của bố tôi, cậu ta chỉ là con của người phụ nữ đó mang theo.

Cũng giống như tôi, chẳng qua chỉ là một gánh nặng.

Nhưng người phụ nữ đó không thích tôi, luôn đi khắp nơi nói tôi quyến rũ con trai bà ta.

Đoạn Hoài Xuyên vì tôi mà tuyệt thực với mẹ cậu ta.

Tôi luôn biết, Đoạn Hoài Xuyên thích tôi.

Nhưng chúng tôi đã là anh em, tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng chuyện này nói ra cũng không được tốt lắm.

Bố tôi chỉ tin lời một phía của người phụ nữ đó, mắng tôi.

Ông ta nói, tại ông ta lại có một đứa con gái không biết liêm sỉ như tôi.

Cuối cùng tôi cãi to với ông ta rời khỏi nhà.

cuối cùng gặp Đoạn Hoài Xuyên là ngày trước khi tôi .

Cậu ta nói với tôi, cậu ta sẽ ra nước , ngày tôi cậu ta sẽ đi.

Gia đình chúng tôi đã tan nát, tôi nghĩ, đối với chúng tôi, có đây là quả tốt nhất.

khi rời khỏi nhà, tôi chỉ còn liên lạc với Đoạn Hoài Xuyên, những năm này, cậu ta sống tốt, thậm chí có thể nói là thành công.

Tần Thâm chỉ biết tôi có một người em trai quan hệ tốt với tôi, nhưng không biết em trai tôi là Đoạn Hoài Xuyên.

Có một sinh nhật, tôi nói với cậu ta tôi muốn chocolate.

Sáng ngày thứ ba, quản gia đã mang chocolate gõ cửa nhà tôi, còn theo một câu “chúc mừng sinh nhật” từ nơi xa xôi.

Ngày hôm đó, Tần Thâm ngày không về nhà.

nghĩ lại, có anh ta đang theo đám bạn công tử không biết đang chơi xa hoa đâu.

Tôi từ tủ lạnh một miếng bánh ga-tô nhỏ mà tôi tiện mua khi đi chợ.

Tắt đèn, cắm nến, lặng trong lòng chúc mình sinh nhật vui vẻ.

Đêm đó, tôi mơ thấy cảnh gặp Tần Thâm đầu tiên…

Đó là khi tôi giận dỗi với bố, lúc đó tôi đã ba năm không dùng tiền của gia đình, Đoạn Hoài Xuyên lén gửi tiền cho tôi, nhưng tôi trả lại cho cậu ta.

chứng minh mình không dựa gia đình vẫn có thể sống, tôi tìm đủ loại việc thêm.

Bọn nhà giàu trong trường đối phó với kỳ thi cuối kỳ, đã nhờ tôi dạy cuối kỳ cho họ.

Ban ngày tôi bận ôn tập trường, tối đến thì dạy thi cho bọn họ.

Con nhà giàu ra hào phóng, tiền dạy chắc chắn không thiệt thòi tôi.

Đến kỳ thi cuối, tôi luôn kiếm được nhiều tiền, nhưng cũng thường không có thời gian cơm.

Ngày đó dạy cho Tần Thâm, lúc bụng tôi kêu thứ ba, tôi cuối cùng không nhịn được mà đỏ mặt.

Tần Thâm bất đắc dĩ cười: “Đói à? chút gì đi, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”

Anh ta đưa cho tôi một cái bánh quy, tôi vô cùng ngạc nhiên.

Vừa đưa nước cho tôi, anh ta vừa nói tiếp:

“Nếu em đói đến mức đổ , chữa không phải tốn nhiều tiền hơn ? Phải uống tốt, biết không?”

Lúc đó, ngoại trừ Đoạn Hoài Xuyên, Tần Thâm là người hiểu tôi nhất.

Tôi đang lo lắng điều gì, băn khoăn điều gì, sợ hãi điều gì, anh ta hiểu rõ.

đó, dù không có dạy , anh ta cũng sẽ mang đồ ngon cho tôi, giám sát tôi uống tốt.

, chúng tôi yêu , .

Tôi đã tưởng tượng về tương lai của chúng tôi, nhưng chưa từng nghĩ đến một cục đáng cười như vậy.

Tần Thâm năm đó trong phòng tự học với nụ cười ấm áp, đã lặng biến mất trong quá khứ.

Cơn mưa lớn đập mạnh cửa sổ viện.

Tôi nên đến lúc tỉnh mộng .

8

không biết đã tắt từ khi nào, cắm sạc bật lên, nhưng lại hiển thị còn 70% pin.

Tin nhắn WeChat đổ xuống tôi như mưa.

Tất là từ Tần Thâm.

Tôi lướt qua vài tin nhắn cuối cùng:

[Thì Yên, thực sự xin lỗi, anh thật sự muốn sống tốt với em.]

[Đừng nghe Mộ Ngôn nói bậy, chúng ta về nhà đi, về nhà nghe anh giải thích được không?]

[Em đang đâu, không được?]

[Đừng tin cái thằng cáo già Đoạn Hoài Xuyên đó, hắn không phải người tốt đâu!]

Tôi đọc mấy tin nhắn cuối cùng, không lướt lên nữa, chỉ lạnh nhạt trả lời anh ta:

[Đoạn Hoài Xuyên là người thế nào tôi tự biết.]

Cái tên Đoạn Hoài Xuyên, trong thời gian trước khi Tần Thâm phá sản, tôi thường xuyên nghe từ miệng Tần Thâm.

Lúc đó, Đoạn Hoài Xuyên đã ra nước nửa năm, nhưng thế lực sâu rộng mà cậu ta lại trong nước vẫn đang cản trở Tần Thâm.

này tôi mới biết cậu ta phát triển nước , chính là với kế hoạch từ từ xâm chiếm thị trường hải ngoại, đẩy họ đường cùng.

Tôi không quan tâm đến kinh doanh, chỉ nghe thấy vài Tần Thâm với người khác khuya:

“Một khi Đoạn Hoài Xuyên đi , những thế lực của nhà họ Đoạn trong nước sẽ không còn chỗ dựa, đến lúc đó chúng ta sẽ sụp đổ những công ty nhỏ này, cắt đứt chân của Đoạn Hoài Xuyên trong nước.”

Từ khi tôi lên đại học, mối quan hệ với nhà họ Đoạn dần trở nên xa cách, lúc nghe họ nhắm nhà họ Đoạn, trong lòng tôi cũng chỉ thờ ơ.

Trong lòng tôi, Đoạn Hoài Xuyên và nhà họ Đoạn không phải là một.

Nhà họ Đoạn trong nước ra không liên quan gì đến Đoạn Hoài Xuyên.

Cậu ta quá xuất sắc, ra nước tất nhiên sẽ có sự nghiệp riêng của mình.

những cuộc đêm khuya đó, lúc Tần Thâm ôm tôi, tôi cũng sẽ hỏi anh ta, nếu thế lực của Đoạn Hoài Xuyên mạnh như vậy, tại anh ta không chọn hợp tác với cậu ta, mà phải đánh đến mức lưỡng bại câu thương?

Tần Thâm nghiến răng:

“Cái thằng tạp chủng đó vốn không phải là người nhà họ Đoạn, mẹ nó cũng chỉ là một kẻ thứ ba lợi dụng lúc sơ hở mà leo lên giường…”

Hóa ra, từ tận đáy lòng anh ta đã khinh thường Đoạn Hoài Xuyên.

Cảm giác bị người mà anh ta khinh thường đạp lên đầu, khiến anh ta khó chịu.

Tôi nhắm mắt tự nhủ.

Tôi với nhà họ Đoạn đã không còn quan hệ.

Chuyện của nhà họ Tần với nhà họ Đoạn, tôi không muốn quan tâm nữa.

Đoạn Hoài Xuyên… chỉ là một cái tên quen thuộc mà thôi.

đột nhiên đổ chuông, dòng suy nghĩ bị cắt đứt, tôi cúi đầu nhìn, là cuộc từ Tần Thâm.

Đối phương chưa kịp mở miệng, tôi đã ngắt lời: “Sáng mai 10 , gặp cửa Sở Dân chính nhé.”

Ít nhất phải lại hồi môn mà tôi đã vất vả dành dụm bấy lâu, không thì tôi tiền đâu về quê dưỡng già.

Cúp quay đầu lại, tôi giật mình, không biết từ khi nào Đoạn Hoài Xuyên đã đứng cửa.

Khóe miệng cậu ta hơi cong lên, tôi vẫn nhớ, cậu ta không bao lộ cảm xúc vui buồn, có biểu hiện rõ ràng như vậy, chắc là cậu ta vui.

Đứng như vậy cũng khá ngượng, tôi vỗ vỗ chiếc ghế bên giường, bảo cậu ta ngồi xuống.

Cậu ta dường như trở lại hình ảnh người em trai ngoan ngoãn của những năm đó, thật sự ngồi xuống nhìn tôi.

Giọng điệu của cậu ta bình tĩnh, nhưng lời nói lại vô cùng bất ngờ:

“Nếu ngày mai đi đến Sở Dân chính ly , hay là tiện thể luôn?”

Tôi bị Đoạn Hoài Xuyên cho sửng sốt.

Mặc dù cậu ta không phải em trai ruột của tôi, nhưng điều này cũng quá không bình thường .

Nhưng cũng không phải là không thể, dù bảy tám năm trước tôi đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ với nhà họ Đoạn, ngay hộ khẩu cũng đã chuyển đi.

“Cậu đang đùa phải không?”

“Em biết đấy, tôi không bao đùa.”

Nhưng dù tôi có đồng ý, thì bố với mẹ cậu ta cũng tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra đúng không?

Hơn nữa, tôi vừa mới trải qua một cuộc nhân thất bại.

Cảm giác bị lừa dối và phản bội quá đau đớn.

Khi sự thật bị vạch trần, chỉ còn lại nỗi buồn và khoảng trống như một thế giới khác.

Bây tôi chỉ muốn lại những gì thuộc về mình, nếu có thể cho cuộc sống của họ khó khăn một chút, thì càng tốt.

Nhưng bây tôi không còn là người nhà họ Đoạn nữa, đối đầu với Tần Thâm?

Chúng tôi lớn lên cùng , Đoạn Hoài Xuyên tất nhiên hiểu tôi đang lo lắng điều gì.

Cậu ta chậm rãi nói: “Em không cần lo lắng gì .”

“Những năm ra nước , tôi đã âm thầm tước bỏ quyền lực của ông già đó, những công ty mà Tần Thâm sụp đổ năm đó, là công ty dưới tên của ông ta.”

“Bây nhà họ Đoạn, nằm trong tôi.”

“Chị, từ nay về không ai có thể bàn tán về chúng ta nữa.”

Tôi không thở nổi, ho lên: “Khụ khụ… cậu… khụ khụ khụ… đừng bậy.”

“Được, được, không .”

“Dĩ nhiên, người đã bắt nạt Đoạn Thì Yên, tôi cũng sẽ không họ yên.”

Trong mắt Đoạn Hoài Xuyên lóe lên vài tia độc ác khó nhận ra.

Cậu ta đưa cho tôi một tập tài liệu:

“Trong này là bằng chứng có thể khiến nhà họ Mộ sụp đổ, chỉ cần ra một điểm nhỏ trong đó, cũng đủ bố của Mộ tiểu thư ngồi tù mọt gông.”

Tôi hiểu rõ Đoạn Hoài Xuyên, tình cảm cậu ta dành cho tôi, tôi cũng không hoàn toàn không biết.

Năm đó nếu không phải bố tôi lo ngại dư luận bên mà ngăn cản chúng tôi, có chúng tôi đã bên từ lâu .

Tôi nhẹ nhàng kéo áo cậu ta: “Ngày mai, cậu cùng tôi đến Sở Dân chính nhé.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương