Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Từ đó trở đi, Bùi Tư Cảnh dường như trở nên nghe hơn hẳn.
Tôi bảo đi phía Đông, anh tuyệt đối không bước sang Tây.
Tôi nói rẽ trái, anh dứt khoát không nhìn sang .
Chẳng lẽ là vì anh thật sự thích kiểu “vai diễn” thế ?
Nên mới trở thành như vậy sao?
Tôi nghĩ một lúc, quyết định… thôi kệ.
Dù sao giờ anh ấy cũng luôn chăm sóc tôi chu đáo như thế, giờ tôi bớt chút gian cùng anh chơi trò anh , thì có sao ?
Nghĩ vậy xong, đầu óc bỗng chốc thông suốt.
Thế là cứ mặc anh ấy tiếp tục chơi trò “cún ” với tôi.
Còn một chuyện nữa, tôi nhận ra Bùi Tư Cảnh hình như dính người hơn rất nhiều.
kia đi làm đều là tôi tự đi một mình, giờ anh lại chủ động bảo đưa tôi đến công ty.
Tôi vừa định nói không cần , tôi tự đi được mà, thì hốc anh lập đỏ lên.
Vẻ mặt thương như sắp khóc đến nơi.
Vậy thì tôi còn dám từ chối nữa sao?
Chỉ có cho cún của tôi tha hồ hiện thôi vậy.
6
Công ty của Bùi Tư Cảnh không cùng hướng với nơi tôi làm việc.
không làm ảnh hưởng đến anh, tôi đành dậy sớm hơn nửa tiếng mỗi ngày.
Sau đó tranh thủ ngủ bù trên xe.
gian ngủ lúc nào cũng ngắn ngủi.
Chẳng bao lâu sau, bên tai đã vang lên một giọng nam trầm thấp mà dễ nghe:
“Vợ yêu, đến .”
Chỗ da thịt bị hơi thở anh phả vào khẽ tê dại, tôi lười biếng mở ra.
Tối qua không ngủ sớm, giờ tinh thần quả thực chẳng khá khẩm gì.
May mà vừa mở đã một gương mặt đẹp trai mặt, tâm trạng tệ hại cũng được xoa dịu đôi chút.
Tôi tháo dây an toàn đứng dậy.
Vừa chuẩn bị bước vào công ty—
Ngay giây sau cổ tay lại bị bàn tay to lớn của người đàn ông kéo giữ lại.
“Sao thế?”
Tôi quay đầu, đối diện với ánh của Bùi Tư Cảnh, hơi khó hiểu.
Người bị hỏi thì vành tai lập đỏ ửng, trở nên ấp a ấp úng:
“Có… có hôn anh… một hãy đi không?”
Có lẽ vì ngại, nên nửa sau nói nhỏ.
Haiz, có gì to tát chứ!
Tôi cúi xuống, hôn “chụt” một lên môi anh.
Sau đó còn đưa tay ra nựng nịu mặt anh một lúc.
“Chờ đấy nhé, đợi trẫm tan ca sẽ quay sủng hạnh ngươi.”
Nghe vậy, ánh của Bùi Tư Cảnh lập sáng bừng lên.
Như một cún ngoan ngoãn vẫy đuôi lấy lòng chủ nhân, còn nghiêm túc gật đầu một .
Khiến tôi không nhịn được mà phì cười.
Tâm trạng uể oải vì đi làm bỗng chốc tan biến đi một nửa.
7
Vừa mới ngồi xuống chỗ làm được một lúc, bên ngoài cửa chợt vang lên tiếng của anh giao hàng:
“Cho hỏi, ai là cô Hứa Tri Vi?”
Bất ngờ nghe tên mình, tôi sững người mất hai giây mới kịp phản ứng.
Vội giơ tay lên:
“Là tôi.”
“Xin hỏi có chuyện gì?”
Vừa dứt , anh giao hàng đã bưng một bó hoa hồng thật lớn đi đến, đưa tận tay tôi.
Nở nụ cười rạng rỡ:
“Đây là chồng cô nhờ tôi gửi đến, phiền cô ký nhận nhé.”
Nghe xong, đồng nghiệp xung quanh liền đồng loạt “woa” lên một tiếng.
Ánh tò mò đầy ý vị tứ phía đổ dồn phía tôi, khiến mặt tôi lẫn vành tai đều bất giác nóng bừng, tim cũng hụt một nhịp.
Bó hoa tay toả ra hương thơm dịu nhẹ, bên còn kẹp một tấm thiệp.
Viết: 【Đợi em tan ca.】
Nhớ lại nói không lâu đó, mặt tôi lúc nóng hơn.
Tôi ngồi xuống, liền nhắn tin cho ai đó.
Cô gái Nhật ngốc nghếch yêu: 【Sao tự nhiên lại tặng hoa cho em thế? nay là ngày đặc biệt gì à?】
Lục tìm ký ức một vòng, hoàn toàn không nghĩ ra được ngày gì cả.
Tôi hơi hoang mang.
May mà Bùi Tư Cảnh nhanh chóng trả lại.
20 – Cún ngoan da trắng của tôi:
【Không có gì , chỉ là đối xử với vợ tốt hơn một chút.】
【Như vậy… vợ sẽ thích anh hơn.】
đầu tôi không kìm được mà tưởng tượng ra hình ảnh anh ấy vừa ngoan vừa đẹp trai lúc nói , khoé môi lập nhếch lên.
Đúng là một cún ngoan!
Tôi bắt đầu điên cuồng gửi loạt sticker hôn gió, thả thính tới tấp.
Cô gái Nhật ngốc nghếch yêu:
【Anh như cơn gió, đến lại đi.】
【Tặng em một cây son được không? Em sẽ trả lại mỗi ngày một ít.】
【Anh có mua trà sữa cho em không? Em trà sữa sữa tươi khoai môn.】
【Buồn bã cô đơn lạnh lẽo, chỉ được nằm vòng tay anh sưởi ấm một chút.】
…
Một loạt ong bướm được gửi đi, không ngờ Bùi Tư Cảnh lại còn trả từng một.
Người gì mà dễ thương quá !
Khiến tôi thêm mong ngóng tới giờ tan làm.
Chờ từng giây từng phút!
Có lẽ do bình thường trốn việc nhiều quá, đến cả ông trời cũng không chịu nổi, nên lén thêm chút “gia vị” vào ngày nay.
Vừa chạm tới khắc tan làm đầy mong đợi, tôi liền nhận được cuộc gọi của Bùi Tư Cảnh.
Giọng anh rất vội vàng, còn xen lẫn cả cảm giác tội lỗi nặng nề:
“Vợ… vợ yêu, xin lỗi, nay anh có sẽ không đến đón em được.”
“Khách hàng anh mới đàm phán hợp đồng cách đây không lâu vừa lên cơn đau tim. Anh vừa đưa ông ấy vào viện, giờ đang chờ người tới.”
“Chắc là… còn cần thêm một chút gian.”
“Thật sự xin lỗi…”
Nghe vậy, tôi lập hiện sự thấu hiểu:
“Không sao , em tự bắt xe là được mà, ở chờ anh nhé!”
Có lẽ anh vẫn ngại.
Sau khi cúp máy, anh lại chuyển cho tôi 131400.
Nói là tiền xe.
Trời ơi, chắc kiếp tôi đã cứu cả ngân hà, nên kiếp mới gặp được người như Bùi Tư Cảnh!
Có ông chồng thế đúng là quá tuyệt vời!
lòng lâng lâng vui sướng, tôi xuống thang máy định bắt xe.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa công ty thì nhìn cô bạn thân – Hứa .
Dạo gần đây cô ấy đi công tác nước ngoài, tính ra cũng gần một tháng chưa gặp nhau.
Tôi còn đang định chạy tới ôm cô ấy một thật chặt, thì không ngờ ngay giây sau, cô ấy đã nhét vào tay tôi một thứ lạnh lạnh.
Tôi nhìn kỹ lại mới phát hiện là một sợi dây dắt .
Đầu dây bên kia là một Phốc sóc!
“A! Cậu là…?”
Tôi còn chưa hỏi xong thì đã bị Hứa ngắt :
“Quà tặng cho cậu đấy!”
“Không cậu bảo nuôi một cún mới à? Tớ vừa là mua ngay cho cậu luôn.”
“Thế nào? Chị đây có cưng cậu không?”
Tim tôi đột nhiên ấm lên, cô gái nhỏ không kìm được mà ôm lấy bạn thân nũng nịu.
Quấn quýt một lúc lâu, tôi mới bất chợt nhớ ra chuyện mình bị sắc đẹp mê hoặc mấy , đã hứa với Bùi Tư Cảnh là chỉ nuôi mình anh ấy – một cún.
Khoé môi đang cười bỗng cứng lại, bị Hứa nhận ra ngay.
“Sao thế?”
Chuyện của tôi đương nhiên không giấu được cô ấy, đành thành thật kể lại đầu đuôi.
May mà sau khi nghe xong, cô không giận, chỉ chống cằm cười xấu xa nhìn tôi:
“Ừm, sắc mặt hồng hào, da dẻ mịn màng… trên cổ còn có dấu hôn.”
“Xem ra được nuôi rất tốt đấy nha.”
Nghe vậy, tôi theo phản xạ mở camera điện thoại soi thử, quả nhiên trên cổ có một vết hôn sậm màu.
Tai tôi lập nóng ran.
Đúng là đồ cún họ Bùi, thích lại dấu vết thế cơ chứ…
Còn chọn đúng chỗ dễ nữa!
Tôi nhất không biết nên đáp thế nào, chỉ đành “giả vờ ghét bỏ” buông một :
“Đồ ghét!”
Sau đó lườm Hứa một , cố gắng chuyển chủ đề:
“Vậy… vậy giờ làm sao? Tớ đã hứa với Bùi Tư Cảnh là chỉ nuôi một cún như ảnh thôi, giờ dắt thêm , chẳng thất hứa sao?”
Bùi Cún có khóc không nhỉ?
đầu tôi lập hiện ra hình ảnh anh ấy với gương mặt thương vô cùng.
“Thế thì nuôi ở tớ đi, chúng ta lén nuôi.”
“Bùi Tư Cảnh sợ cậu nuôi , chắc là bị dị ứng với lông nhưng ngại không nói thẳng, nên mới nói mấy ám muội kiểu đó nhắc nhở! Đây chắc chắn là ám chỉ!”
“Cậu cứ ở tớ, nhớ nó thì đến chơi. Cậu không nói, tớ không nói, Bùi Tư Cảnh sao biết được?”
Nghe xong, tôi gật đầu.
“Cũng đúng.”
Thế là tôi và Hứa quyết định như vậy, bắt đầu lén lút nuôi bên ngoài.
Vì có chuyện giấu Bùi Tư Cảnh, nên lòng tôi hơi áy náy.
đó chủ động hơn một chút, vẫn làm theo kiểu mà anh thích.
cân bằng gian giữa chồng và “ trai”, tôi sắp xếp lịch trình luôn: thứ Hai – Tư – Sáu thì viện lý do sang Hứa chơi, thứ Ba – Năm – Bảy thì ở quấn lấy Bùi Tư Cảnh, Chủ Nhật nghỉ ngơi ngủ bù.
Kế hoạch hoàn hảo!
Chỉ là lúc đó tôi không hề nhận ra —
Mỗi lần tôi ra khỏi , phía sau luôn có một người đàn ông đeo khẩu trang âm thầm bám theo tôi.