Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi khựng bước, nhất thời không nói gì mới có thể hả giận.
Lương Tông Lâm nhìn chằm chằm vào tôi, chờ phản ứng của tôi.
Cuối cùng, tôi lười làm ầm lên với anh .
“Cũng tốt mà.”
“Cô ấy đúng là kiểu người anh thích lúc còn trẻ, anh đi đi.”
Nụ cười trên mặt Lương Tông Lâm cứng lại.
…
ngày tiếp theo, anh thường xuyên ngoài.
Còn bảo quản gia đặt may anh một loạt âu phục mới.
Không còn nhấn mạnh vào cảm giác sang trọng trầm ổn , mà cố sức hướng vẻ trẻ trung.
Cà vạt của anh cũng không còn là gam màu u tối kia, mà bắt đầu có sức sống hơn.
Lúc người bạn kia lại tới nhà chơi xếp hạt cùng tôi, Lương Tông Lâm liền đi thẳng xuống lầu, băng ngang qua phòng khách.
Bạn tôi không nhịn được mà bật cười một tiếng.
“Đây là càng già càng thích làm đỏm à?”
“Chồng cậu làm gì thế? Yêu đương sao?”
“Chắc là, có lẽ, đại khái .” Tôi thuận miệng quay đầu lại nói.
“Vừa nãy ông ấy còn lén liếc cậu một cái, không là chọc cậu tức chứ?
Cậu sự không ghen chút nào sao?”
Đương là tôi không ghen.
Lương Tông Lâm liên tiếp ngày liền sáng đi sớm tối về muộn.
Tôi và anh cũng ngày không nói với nhau thêm được một câu nào.
Tối cuối tuần, tôi dùng bữa một mình, anh đột ngồi xuống đối diện tôi, còn bảo người giúp việc múc anh một bát cháo hải sản.
Điện thoại reo lần này lần khác.
Anh bật loa ngoài.
Một giọng trẻ trung truyền từ đầu bên kia.
“Tông Lâm, ngày mai anh có rảnh không? Em đã đặt chỗ ở nhà hàng ngoài trời mà anh thích nhất .”
Lương Tông Lâm vô thức nâng cao âm lượng.
“Có rảnh, xuất phát? Anh tới đón em.”
Người ở đầu dây bên kia hiển rất kích động.
Sau khi cúp điện thoại, Lương Tông Lâm giả vờ sức vô tình mà nhắc với tôi.
“Liêu Tình hẹn anh đi ăn cơm, em nói xem anh có nên đi không?”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
“Anh nói chuyện với tôi đấy à?”
Anh im lặng vài giây.
“Em không thấy lòng khó chịu sao?”
Tôi đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn anh vô cùng nghiêm túc.
“Lúc trẻ anh cũng đi ăn với bao nhiêu phụ , tôi đã nói gì chưa?”
Lúc trẻ tôi đã không .
Về già lại càng không hơn.
Lương Tông Lâm lặng thinh không nói.
Ăn xong cơm, anh không nói một lời nào mà rời đi.
…
7
Lúc trở về đã là 10 tối.
Tôi cũng chuẩn bị đi ngủ .
Anh đột gõ cửa, mời tôi xuống dưới uống một ly rượu vang đỏ.
Tôi tựa vào khung cửa, nhìn sang chai rượu tay anh.
Rượu Cabernet Sauvignon năm 92.
Người mới của anh có gu cũng không tệ.
“Liêu Tình rất chọn rượu, đây là cô ấy tặng anh, em có nếm thử không?”
“Cũng được đấy.”
Tôi khách sáo đáp lại, nhưng chậm chạp mãi vẫn không có động tác tiếp theo.
Anh ở cửa, dường như chờ tôi truy hỏi kỹ hơn.
Thấy tôi không cảm xúc, anh lại bổ sung thêm một câu.
“ hôm bọn anh còn cùng nhau biển chơi.
Anh không ngồi kiểu du thuyền công cộng đó, đông người mà lại ồn ào.
, anh quyết định tặng cô ấy một chiếc du thuyền riêng.”
“Cứ tặng đi.”
Dù sao cũng không tiền của tôi.
Anh 22 tuổi tiếp quản gia nghiệp, cần mẫn tận tụy, phấn đấu cả đời.
khi về già, tiêu xài phóng tay một chút cũng có gì là không được.
Con trai đã kế thừa công ty, gì tên nó, đời này tiêu cũng không .
, tiền của Lương Tông Lâm, cứ lại chính anh ta đi.
Thừa Chu đã trưởng thành từ lâu, cũng đã qua cái tuổi cần tình yêu của cha.
quyền lợi đây tôi cố sức giành con, bây cũng không còn quan trọng .
…
Biểu cảm của Lương Tông Lâm hoàn toàn sụp đổ.
“Thẩm Bích Vân, rốt cuộc em có trái tim không?”
“Anh hẹn hò với một người phụ trẻ hơn anh gần 30 tuổi, mà em sự hề chút nào sao?”
Tôi thấy hơi chán, bèn chăm chú ngắm bộ móng đính kim cương của mình.
Cũng bình thường thôi.
đúng là quan thế.
“Lương Tông Lâm, tôi đã rộng lượng mức này , mà anh vẫn chưa vừa ý sao?
Thế anh tôi làm gì đây?
tôi giống như lúc còn trẻ, làm ầm ĩ một trận, phát điên lên mà chất vấn anh sao phản bội tôi? Hay là khổ sở van xin anh hồi chuyển ý?”
Anh nói lại thôi.
Lời đã tới bên miệng, nhưng lại không sao nói được một câu.
Tôi lười cãi nhau với anh.
“Chúng ta đã kết hôn hơn 20 năm .
hơn 20 năm ấy, anh đã làm gì, lòng anh rõ hơn ai .
Nếu việc bây anh làm chỉ là chọc tức tôi, thì tôi chỉ có thể nói, ngại quá, tôi sự không quan .
Bây , anh ở bên bất kỳ người phụ nào, tôi cũng không có ý kiến.
Việc anh hẹn hò với người phụ trẻ hơn mình 30 tuổi, qua là khối tài sản nghìn tỷ của anh hấp dẫn hơn mà thôi.
Tôi chúc phúc anh.”
Không từ lúc nào, mắt Lương Tông Lâm đã đỏ lên.
Anh đó, lộ vẻ thất thố và cô đơn.
Tôi đóng cửa lại.
Không nói thêm một câu nào .
…
8
Điều Lương Tông Lâm không hề là.
Sau khi đóng cửa, tôi đã tựa vào khung cửa rất lâu.
Không lòng đau đớn.
Chỉ là tôi đột nhớ tới hơn 20 năm , cũng một đêm như thế, tôi đã đợi một cánh cửa.
Một tay săn tin của báo lá cải giới giải trí gọi điện tôi, mời tôi đi xem một màn kịch nóng bỏng.
Khi đó, tôi ngoài cửa khách sạn, lúc gõ cửa còn cầu nguyện bao lần, mong rằng mọi chuyện đừng giống như điều tôi nghĩ.