Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

Tôi có thể bình thản nói với cô ấy rằng, anh ấy quá bận.

“Bích Vân.”

gọi của kéo tôi khỏi dòng hồi ức.

Anh đứng trước mặt tôi, hốc mắt hơi đỏ lên.

“Đột nhiên anh nhớ , năm Thừa Chu , anh đã không ở bên cạnh em và con.”

“Cả , anh nợ em quá nhiều.

“Chúng ta đừng ly hôn nữa, được không? Em cho anh một cơ hội để bù đắp cho em…”

“Không được.” Tôi ôm đứa trẻ c.h.ặ.t hơn một chút, ngẩng anh.

, đến giờ anh vẫn chưa hiểu sao?”

“Tôi không trừng phạt anh, tôi không hận anh.”

“Tôi là… không còn anh nữa.”

Khoảng thời gian , không không có khuyên tôi: “Ông ấy thay đổi rồi, chị còn muốn thế nào nữa? đã tuổi rồi, cứ tạm bợ mà tiếp thôi.”

tôi mỉm cười.

Từ đến cuối, tôi chưa nghĩ đến tha thứ.

Không vì tôi thù dai.

Mà là vì tôi không còn nữa.

bao nhiêu năm ấy, tôi đã học được cách một mình.

Một mình du lịch.

Một mình ăn cơm.

Một mình đưa quyết định.

Tôi không còn bất kỳ ai cho tôi tình yêu, cho tôi cảm giác an toàn nữa.

Tôi đã trở thành chỗ dựa của chính mình.

14

Buổi tối, tôi ngồi một mình phòng em bé, lặng lẽ cháu gái nhỏ chiếc nôi.

Thừa Chu mang nước vào, ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Mẹ, vẫn luôn đứng chờ ở ngoài.”

“Ừ.”

nhờ con nói với mẹ rằng, có lỗi nhất chính là mẹ.”

“Ừ.”

Thừa Chu im lặng một lúc, rồi bỗng nhiên nói.

“Mẹ, mẹ còn nhớ nhiều năm trước, tình của đã đến trường tìm con không?”

Tôi quay nó.

Nó mặc áo sơ mi, tay áo xắn tới cẳng tay.

Giữa hàng mày ánh mắt, có bóng dáng của cả tôi và .

“Hôm mẹ đã tát cô ta một cái.”

“Bạn học của con đều thấy. họ hỏi con, có mẹ con rất dữ không.”

“Con đã trả lời thế nào?”

“Con nói, mẹ con chưa bao giờ dữ cả. Mẹ là có tính khí tốt nhất trên . Mẹ làm như vậy là vì có bắt nạt con.”

Thừa Chu tôi.

“Mẹ, những ấm ức mẹ chịu suốt bao nhiêu năm nay, con đều biết hết.”

“Mẹ không tha thứ cho .”

“Mẹ vui vẻ là được rồi.”

Tôi nó, khẽ cười một .

“Được.”

15

Vào ngày tiệc đầy tháng của cháu gái, tuyên bố một .

Anh lấy tên tôi đặt cho một quỹ từ thiện, chuyên dùng để giúp đỡ những cô bé vì hoàn cảnh gia đình mà bỏ học.

, anh đưa điều lệ của quỹ cho tôi.

“Anh biết em không thiếu tiền, không coi trọng bất cứ thứ gì anh cho.”

anh vẫn muốn làm những , em cứ xem như anh đang chuộc lỗi .”

Anh bỗng nhiên lại hỏi tôi.

“Em còn nhớ cô bé năm xưa em tài trợ không?”

Tôi không đáp lại.

cả hai chúng tôi đều biết.

Cô gái mà anh đang nhắc đến là ai.

ấy tôi vừa kết hôn, tay có chút tiền nhàn rỗi, thông qua nhà trường mà giúp đỡ vài học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

là cô bé mà tôi dốc lòng giúp đỡ nhất.

Thành tích học tập của cô ấy rất tốt, văn chương viết cực kỳ hay.

Tôi mua sách cho cô ấy, gửi tài liệu ôn tập cho cô ấy, còn viết thư động viên cô ấy.

, cô ấy thi đỗ đại học, đến Cảng Thành học, tôi còn mời cô ấy tới nhà ăn cơm.

Rồi nữa, cô ấy đã nằm trên giường của .

“Mấy ngày trước anh đã tìm được cô ấy rồi.” nói, “Bây giờ cô ấy là giáo viên cấp hai ở một huyện nhỏ.

“Đã kết hôn, còn có một cô con gái.”

“Cô ấy nhờ anh nói với em một xin lỗi.”

“Cô ấy nói mình còn quá nhỏ, không hiểu , nên làm sai trái.”

“Cô ấy còn nói, em là quý nhân lớn nhất cô ấy, là cô ấy có lỗi với em.”

Tôi khép tập điều lệ lại rồi trả cho anh.

quỹ từ thiện, anh tự quyết định . Tôi sẽ không tham gia.”

“Nếu anh thật sự muốn tôi vui vẻ, thì đừng mang những thứ tới quấy rầy tôi nữa.”

“Hãy để tôi yên yên tĩnh tĩnh, dành quãng thời gian còn lại cho chính bản thân mình.”

nhận lấy tập điều lệ ấy, đứng im tại chỗ rất lâu.

Tôi cứ nghĩ anh sẽ rời .

anh không , mà cười khổ một .

“Bích Vân, năm nay anh sáu mươi tuổi rồi.”

“Anh mất mươi năm, học được cách yêu một như thế nào.”

em, đã không còn nữa rồi.”

Tôi không nói gì.

Ngoài cửa sổ là màn đêm của Cảng Thành.

Muôn nhà lên đèn, sáng rực như một biển sao lấp lánh.

còn trẻ, tôi mong có một sẽ mãi mãi yêu mình, mong giữa muôn vạn ánh đèn kia sẽ có một ngọn đèn là vì tôi mà chờ sáng.

Về tôi hết lần đến lần khác thất vọng.

Rồi nhận rằng, từ lâu tôi đã không còn ngọn đèn ấy nữa rồi.

Đẩy cánh cửa phòng , bên ngoài là ồn ào náo nhiệt của tiệc đầy tháng.

Tôi mỉm cười bước ngoài.

Cuộc của tôi, thật qua nửa chặng đường mà thôi.

Nhiều năm trước, tỉnh lại phòng chăm sóc tích cực, tôi đã đặt cho mình một mục tiêu.

Tôi đến một trăm tuổi.

Không để chờ ai quay lại.

Mà là để xem thử, buông bỏ ảo tưởng được yêu, cuộc của tôi có thể dài đến đâu, đẹp đến mức nào.

Từ lâu tôi đã làm được rồi.

Mà tương lai, tôi còn có thể tốt hơn nữa.

Lại là một năm xuân.

Lại là một mùa khởi .

Chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà tôi đã hẹn với bạn bè, nên bắt rồi.

HẾT.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn