Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Tôi bàn bạc kỹ lưỡng với ba, cuối cùng quyết định quay lại với nghề cũ của ông.
Mở một xưởng sản xuất đồ giữ nhiệt — ngoài ra còn có cả đồ tập yoga.
Như vậy có thể kinh doanh quanh năm, không lo thời vụ.
Lần này, chúng tôi lấy thị trường nội địa làm trọng tâm. Ba tôi có mấy chục năm kinh nghiệm quản lý xưởng, cũng như kinh nghiệm sản xuất hàng .
Tôi mời ông làm cố vấn sản xuất cho công ty.
Còn tôi thì chiêu mộ được hai nhà thiết trẻ, có năng lực và kinh nghiệm trong ngành, với mức lương rất cạnh tranh.
Tiếp theo là xây dựng đội ngũ bán hàng.
Chia làm hai nhóm: điện tử và truyền thống.
truyền thống phụ trách các kênh bán hàng ngoại tuyến, như tiếp cận thị trường, siêu thị, trung tâm thương mại và các đơn vị hợp tác.
Còn điện tử trong giai đoạn đầu thì chuyên cung cấp hàng cho các streamer hoặc các sàn thương mại điện tử khác. Bên tôi không làm bán lẻ trực tiếp, chủ yếu tập trung vào bán sỉ và dịch vụ gửi.
Có lẽ là vì mọi thứ đều khá quen thuộc, nên việc vận xưởng diễn ra rất suôn sẻ.
Tuy doanh thu một đơn hàng không thể so với công ty phần mềm trước của Tống Yến Huy — nơi mà một hợp đồng có thể lên đến vài trăm nghìn, thậm chí hàng triệu tệ…
Nhưng ăn là nhu cầu thiết yếu, miễn là làm tốt khâu vận , đây sẽ là một con đường phát triển ổn định, bền vững và lâu dài.
15
Lại đến mùa đông.
Nhờ được nhiều influencer giới thiệu, đồ giữ nhiệt của xưởng nhà tôi đột nhiên bùng nổ doanh số.
Đơn hàng trên các gian hàng thương mại điện tử tăng không ngừng.
Công nhân phải chia làm ba ca luân phiên, máy hoạt động đến mức muốn bốc khói.
Gần Tết, có một người bạn đến xưởng chọn vài bộ đồ giữ nhiệt để tặng người trong nhà dịp Tết.
Chọn xong, cô ấy ngồi trong văn phòng tôi, hai đứa pha trà công phu, vừa nhâm nhi vừa tán gẫu.
Trong lúc chuyện trò, cô ấy đột nhiên nhắc đến: Ba của Tống Yến Huy đã mất vài trước.
Cô ấy nói: “Tôi kể cho bà nghe nhé, ba của Tống Yến Huy mất rồi, cả nhà đó bốc mùi chết người luôn.”
Tôi giật mình.
ông ấy bị tổn thương thần kinh, đi lại , nhưng thể trạng vẫn còn khá ổn.
Không ngờ lại đi đột ngột đến thế.
Bạn tôi kể tiếp: “Nghe bảo là lở loét khắp người, đau đớn đến mức chết dần chết mòn.”
“Tống Yến Huy vứt ba mình ở nhà không thèm đoái hoài, lại đưa mẹ anh ta đi chăm Tôn Chi Chi và cặp sinh đôi. Mẹ anh ta mỗi tuần chỉ về nhà một lần, nấu sẵn đồ ăn cho cả tuần bỏ vào tủ , bảo ông ấy tự hâm lại mà ăn.”
“Mới đầu ông ấy còn có thể di chuyển, sau đó thì nằm liệt giường, đói đến mức suốt ngày kêu trong nhà. Về sau không nghe thấy tiếng nữa, hàng xóm sợ có chuyện, báo cảnh sát. Cảnh sát đến thì ông ta đã chết rồi, cả căn nhà nồng nặc mùi tử thi.”
Quả thật… hơi thảm.
Tôi chết lặng.
Bạn tôi lại tiếp: “Còn chưa hết đâu. Lố bịch nhất là, ông ấy còn chưa chôn xong thì mẹ Tống Yến Huy đã tìm được người mới rồi. Nghe đâu bà ta mong ông ấy chết từ lâu. Hai năm trước bên ngoài đã có bồ rồi.”
Tôi bất giác nhớ lại hai năm ông ấy bệnh tật nằm liệt.
Mẹ Tống Yến Huy đúng là chẳng ngó ngàng gì đến bệnh tình của chồng. Lúc nào cũng trang điểm sặc sỡ, đi sớm về khuya, chẳng hỏi han nổi một câu.
Có lẽ… bà ta đã có người khác từ thời điểm đó.
Mà nghĩ lại… Tống Yến Huy chắc là di truyền từ mẹ mình thật rồi.
16
Chuyện đó tôi chỉ nghe cho có, hoàn toàn không để tâm.
sao thì sống chết của nhà chồng cũ, cũng chẳng còn chút quan nào đến tôi nữa.
Lại thêm hai tháng trôi qua.
Tống Yến Huy tìm đến tôi.
Bảo vệ ở cổng xưởng không nhận ra anh ta, anh ta nói là đến xem hàng, đăng tên rồi được cho vào.
Anh ta tìm tới tận văn phòng tôi.
Lúc đó tôi đang cùng nhà thiết thảo luận về mẫu đồ tập yoga mới cho mùa xuân – hè.
Thấy anh ta thập thò ngoài cửa, rụt rè len lén như tên trộm, tôi quát thẳng:
“Anh đến đây làm gì?”
Tống Yến Huy tức nở nụ cười lấy .
Tôi bảo nhà thiết cứ mang bản vẽ về chỉnh sửa thêm, lát nữa tôi sẽ xem lại.
Tống Yến Huy tự giác tiễn cô ấy ra tận cửa, rồi tiện tay đóng cửa văn phòng lại.
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt băng.
Người đàn ông từng phong độ ngút trời, đây mặt mày nhợt nhạt, quần áo xộc xệch, nhăn nhúm.
“Thẩm Tinh, lần này tôi đến… là muốn nhờ em giúp một chuyện.”
Tôi vẫn im lặng.
Anh ta cười gượng, tự mình nói tiếp: “Công ty tôi gặp chút . Có mấy hợp đồng sẽ hết vào tháng sau, mà họ không gia nữa, chuyển sang bên phần mềm khác rồi. Em có thể giúp tôi nói chuyện với họ không? Tôi có thể giá thêm mười phần trăm.”
Hóa ra là định đánh tiếng cầu cứu.
Tôi cười nhạt: “Anh hoàn toàn có thể tự đi nói chuyện. Việc đó quan gì đến tôi?”
Vẻ mặt anh ta lộ rõ hối hận: “Năm ngoái tôi làm mất hai người phụ trách bên đó. Hai năm nay kinh tế , họ vốn yêu cầu tôi giảm giá 10% phí dịch vụ, tôi lại thẳng thừng từ chối. hợp đồng hết , họ không muốn tiếp tục nữa.”
“Không hiểu sao, sau đó mấy đối tác khác cũng lần rút hết.”
“Giá mà tôi chịu nhượng bộ lúc đó… Những khách hàng này trước đây đều là do em đàm phán mà có. Em giúp tôi một lần này thôi. Tôi cam đoan có gì chia cho em phần xứng đáng.”
Thật đúng là… đồ ngu xuẩn.
Hai năm nay, biết bao công ty phần mềm đã chủ động giá để giữ khách.
Công ty của anh ta chẳng phải kiểu phần mềm độc quyền không thể thay thế như mấy hãng quốc tế, anh ta kiêu ngạo cái gì cơ chứ?
Tôi mỉm cười.
Ánh mắt anh ta tức sáng lên như bắt được hy vọng.
Tôi nhìn anh ta, vẫn cười nhưng giọng tanh:
“Nếu anh đến đặt đơn hàng giữ nhiệt, tôi sẵn sàng phục vụ. Còn những chuyện khác thì miễn bàn. Mấy việc anh nói không quan gì đến tôi. Tôi cũng không hiểu nổi anh lấy đâu ra mặt mũi mà đến đây cầu xin tôi?”
Nghĩ đến những lời anh ta từng nói nhục mạ tôi, tôi còn đặc biệt nhắc lại:
“ sao mấy chuyện đi gặp đối tác, bàn chuyện làm ăn ấy, chẳng phải miệng anh nói là ‘thấp hèn’ hay sao? Vậy thì tôi đây… chắc chắn sẽ không tự thấp mình đâu.”
Tống Yến Huy cuống đến mức suýt khóc.
Còn tôi chẳng buồn nhìn cảnh anh ta diễn màn “bi thương tìm lại tình xưa”, tức gọi bảo vệ, thẳng tay tống anh ta ra ngoài.
17
Sau khi Tống Yến Huy rời đi, tôi nhìn những đơn hàng mà giám đốc điều tôi thuê gửi tới, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngay sau khi xưởng quần áo của tôi đi vào ổn định, tôi đã hợp tác với bạn bè đăng mở một công ty phần mềm.
Tên tôi không hề xuất hiện trong hồ sơ cổ đông.
kinh doanh của công ty này — cơ bản trùng khớp với lĩnh vực của Tống Yến Huy.
Hai năm qua, tôi lần “rút ruột” từ công ty anh ta không ít kỹ sư phần mềm giỏi và có kinh nghiệm.
Những đơn hàng mà anh ta từng tự hào — cũng lần bị tôi giành lấy hết.
Vậy mà bây … anh ta lại đến tìm tôi nhờ “đi nói giúp”.
Chẳng khác nào bảo tôi… tự tay đi phá đơn hàng của mình.
Công ty của Tống Yến Huy, cuối cùng nộp đơn xin phá sản sau hai năm.
Toàn bộ văn phòng bị dán niêm phong.
Ngay cả bàn ghế cũng bị công ty cho vay kéo đến dọn sạch để siết nợ.
Còn tôi, lúc ấy đã bắt đầu một mối quan hệ mới.
Người ấy là một giáo sư vật lý đại học.
Cũng từng ly hôn.
Nghe nói anh và vợ cũ chia tay trong hòa bình, cô ấy ở lại viện nghiên cứu vật lý bên nước ngoài, đã lấy thẻ xanh và kết hôn với một người ngoại quốc.
Tôi quen anh qua sự giới thiệu của bạn bè.
Anh là người vừa trầm lặng, vừa hài hước.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, đúng không?
Nhưng khi gặp anh rồi trò chuyện vài câu, bạn sẽ thấy hai đặc điểm đó… lại hòa hợp đến lạ kỳ trên người anh ấy.
Chúng tôi không nói chuyện quá nhiều mỗi ngày.
Anh bận nghiên cứu vật lý, tôi bận quản lý xưởng sản xuất.
Có dịp nghỉ, tôi sẽ gác lại công việc, cùng anh đi dạo, thư giãn đầu óc.
Hai năm sau khi kết hôn, tôi mang thai.
Lúc chồng cùng tôi đi khám thai, lại tình cờ gặp Tống Yến Huy và Tôn Chi Chi trong bệnh viện.
Hai người họ theo sau một xe cứu thương đang được đẩy nhanh về phía phòng cấp cứu, vừa vừa khóc.
Trên xe nằm là một bé trai tầm năm, sáu tuổi, toàn thân bê bết máu.
Xe lao thẳng vào phòng cấp cứu.
Khi cửa phòng đóng lại, cả hai người gục xuống trước cửa, khóc đến tan nát cõi .
Tôi vừa làm kiểm tra xong bước xuống, nghe người ta xì xào bàn tán.
Nghe nói một bé trai khoảng năm, sáu tuổi rơi từ tầng cao xuống, được đưa vào viện cấp cứu, nhưng rất tiếc… không cứu được.
Trong đầu tôi hiện lên cảnh hai người họ đẩy băng ca, theo sau xe cứu thương ấy.
Không biết… có phải là con trai của họ không?
Sau này, tôi mới nghe được toàn bộ sự việc.
Nghe nói Tôn Chi Chi và mẹ chồng cũ của tôi nghiện đánh mạt chược.
Chỉ vì muốn ra ngoài chơi bài, liền khóa trái hai đứa nhỏ trong nhà.
Trong nhà chẳng có gì ăn.
Buổi chiều, hai đứa đói đến mức chịu không nổi, muốn gọi mẹ về.
Nhưng gọi mãi chẳng ai bắt máy.
Cậu bé nhớ đến mấy cảnh trong phim, thấy người ta có thể tụt xuống từ ngoài cửa sổ để xuống đất.
Cậu bé cũng muốn thử.
Nhà Tống Yến Huy ở tầng bốn, ngoài cửa sổ có một cái to.
Cô bé em lấy ghế, cậu anh trèo lên cửa sổ.
Kết quả, chân trượt — ngã thẳng từ ban công xuống.
Cô bé sợ hãi đến phát khóc, nhoài nửa người ra cửa sổ, khóc lóc gọi: “Anh ơi! Anh ơi…”
Tiếng khóc khiến người dân dưới lầu chú ý.
Hàng xóm gọi cảnh sát đến phá cửa.
Lúc đó mới phát hiện cậu bé rơi trong bụi xanh phía sau tòa nhà.
Mọi người vội gọi 120, đồng thời báo cho vợ chồng Tống Yến Huy.
18
Nghe xong, tôi chết lặng, hồi lâu không thốt nổi một lời.
Một sinh mạng đang sống sờ sờ… lại bị gia đình họ đẩy xuống hố sâu tuyệt vọng.
Nhớ lại cảnh hai đứa trẻ khi chào đời — được tung hô bao nhiêu…
Kết cục nay, chỉ khiến người ta thở dài đầy tiếc nuối.
Về sau, Tống Yến Huy và Tôn Chi Chi ly hôn. Quyền nuôi con gái thuộc về Tống Yến Huy.
Từ sau cái chết của con trai, Tôn Chi Chi trở nên ngây ngây dại dại, lúc tỉnh lúc mê.
Thỉnh thoảng lại khóc đòi tìm con.
Mẹ Tống Yến Huy thì bị anh ta đuổi khỏi nhà — cấm cửa vĩnh viễn, không được quay lại nửa bước.
Bà ta bèn tìm đến người tình cũ.
Ai ngờ bị con cái ông phát hiện. Bọn họ kiên quyết phản đối mối quan hệ của hai người.
Hai người len lén thuê phòng khách sạn gặp nhau.
Kết quả bị con gái ông ta bắt gặp tại trận, mẹ Tống Yến Huy bị ném cả quần áo xuống dưới tầng.
Sau cùng, là nhân viên khách sạn thương tình, nhặt hai bộ đồ mà khách trước bỏ quên, đưa cho bà ta tạm để rời khỏi đó.
Sau chuyện đó, nghe nói bà ta bỏ đi đâu mất.
Còn đi đâu, không ai rõ.
Chừng hai năm sau, tôi tình cờ gặp lại Tống Yến Huy trên đường.
Khi ấy, chồng tôi đang bế con gái trên tay, tôi khoác tay anh, định đến trung tâm thương mại mua vài món đồ cho con.
Vừa hay đụng phải Tống Yến Huy đi ngược chiều lại.
Anh ta mở miệng, dường như định chào tôi.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục trò chuyện cùng chồng, lâu lâu còn chọc cho con gái cười khúc khích.
Không buồn nhìn lấy anh ta một cái.
Dường như phía sau có tiếng nức nở.
Nhưng tôi không nghe rõ.
Vì tiếng cười lanh lảnh của con gái tôi đã lấn át tất cả.
Tôi sẽ không quay đầu.
Vì hạnh phúc của tôi… đang ở phía trước.
[Hết]
14
Tôi bàn bạc kỹ lưỡng với ba, cuối cùng quyết định quay lại với nghề cũ của ông.
Mở một xưởng sản xuất đồ giữ nhiệt — ngoài ra còn có cả đồ tập yoga.
Như vậy có thể kinh doanh quanh năm, không lo thời vụ.
Lần này, chúng tôi lấy thị trường nội địa làm trọng tâm. Ba tôi có mấy chục năm kinh nghiệm quản lý xưởng, cũng như kinh nghiệm sản xuất hàng .
Tôi mời ông làm cố vấn sản xuất cho công ty.
Còn tôi thì chiêu mộ được hai nhà thiết trẻ, có năng lực và kinh nghiệm trong ngành, với mức lương rất cạnh tranh.
Tiếp theo là xây dựng đội ngũ bán hàng.
Chia làm hai nhóm: điện tử và truyền thống.
truyền thống phụ trách các kênh bán hàng ngoại tuyến, như tiếp cận thị trường, siêu thị, trung tâm thương mại và các đơn vị hợp tác.
Còn điện tử trong giai đoạn đầu thì chuyên cung cấp hàng cho các streamer hoặc các sàn thương mại điện tử khác. Bên tôi không làm bán lẻ trực tiếp, chủ yếu tập trung vào bán sỉ và dịch vụ gửi.
Có lẽ là vì mọi thứ đều khá quen thuộc, nên việc vận xưởng diễn ra rất suôn sẻ.
Tuy doanh thu một đơn hàng không thể so với công ty phần mềm trước của Tống Yến Huy — nơi mà một hợp đồng có thể lên đến vài trăm nghìn, thậm chí hàng triệu tệ…
Nhưng ăn là nhu cầu thiết yếu, miễn là làm tốt khâu vận , đây sẽ là một con đường phát triển ổn định, bền vững và lâu dài.
15
Lại đến mùa đông.
Nhờ được nhiều influencer giới thiệu, đồ giữ nhiệt của xưởng nhà tôi đột nhiên bùng nổ doanh số.
Đơn hàng trên các gian hàng thương mại điện tử tăng không ngừng.
Công nhân phải chia làm ba ca luân phiên, máy hoạt động đến mức muốn bốc khói.
Gần Tết, có một người bạn đến xưởng chọn vài bộ đồ giữ nhiệt để tặng người trong nhà dịp Tết.
Chọn xong, cô ấy ngồi trong văn phòng tôi, hai đứa pha trà công phu, vừa nhâm nhi vừa tán gẫu.
Trong lúc chuyện trò, cô ấy đột nhiên nhắc đến: Ba của Tống Yến Huy đã mất vài trước.
Cô ấy nói: “Tôi kể cho bà nghe nhé, ba của Tống Yến Huy mất rồi, cả nhà đó bốc mùi chết người luôn.”
Tôi giật mình.
ông ấy bị tổn thương thần kinh, đi lại , nhưng thể trạng vẫn còn khá ổn.
Không ngờ lại đi đột ngột đến thế.
Bạn tôi kể tiếp: “Nghe bảo là lở loét khắp người, đau đớn đến mức chết dần chết mòn.”
“Tống Yến Huy vứt ba mình ở nhà không thèm đoái hoài, lại đưa mẹ anh ta đi chăm Tôn Chi Chi và cặp sinh đôi. Mẹ anh ta mỗi tuần chỉ về nhà một lần, nấu sẵn đồ ăn cho cả tuần bỏ vào tủ , bảo ông ấy tự hâm lại mà ăn.”
“Mới đầu ông ấy còn có thể di chuyển, sau đó thì nằm liệt giường, đói đến mức suốt ngày kêu trong nhà. Về sau không nghe thấy tiếng nữa, hàng xóm sợ có chuyện, báo cảnh sát. Cảnh sát đến thì ông ta đã chết rồi, cả căn nhà nồng nặc mùi tử thi.”
Quả thật… hơi thảm.
Tôi chết lặng.
Bạn tôi lại tiếp: “Còn chưa hết đâu. Lố bịch nhất là, ông ấy còn chưa chôn xong thì mẹ Tống Yến Huy đã tìm được người mới rồi. Nghe đâu bà ta mong ông ấy chết từ lâu. Hai năm trước bên ngoài đã có bồ rồi.”
Tôi bất giác nhớ lại hai năm ông ấy bệnh tật nằm liệt.
Mẹ Tống Yến Huy đúng là chẳng ngó ngàng gì đến bệnh tình của chồng. Lúc nào cũng trang điểm sặc sỡ, đi sớm về khuya, chẳng hỏi han nổi một câu.
Có lẽ… bà ta đã có người khác từ thời điểm đó.
Mà nghĩ lại… Tống Yến Huy chắc là di truyền từ mẹ mình thật rồi.
16
Chuyện đó tôi chỉ nghe cho có, hoàn toàn không để tâm.
sao thì sống chết của nhà chồng cũ, cũng chẳng còn chút quan nào đến tôi nữa.
Lại thêm hai tháng trôi qua.
Tống Yến Huy tìm đến tôi.
Bảo vệ ở cổng xưởng không nhận ra anh ta, anh ta nói là đến xem hàng, đăng tên rồi được cho vào.
Anh ta tìm tới tận văn phòng tôi.
Lúc đó tôi đang cùng nhà thiết thảo luận về mẫu đồ tập yoga mới cho mùa xuân – hè.
Thấy anh ta thập thò ngoài cửa, rụt rè len lén như tên trộm, tôi quát thẳng:
“Anh đến đây làm gì?”
Tống Yến Huy tức nở nụ cười lấy .
Tôi bảo nhà thiết cứ mang bản vẽ về chỉnh sửa thêm, lát nữa tôi sẽ xem lại.
Tống Yến Huy tự giác tiễn cô ấy ra tận cửa, rồi tiện tay đóng cửa văn phòng lại.
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt băng.
Người đàn ông từng phong độ ngút trời, đây mặt mày nhợt nhạt, quần áo xộc xệch, nhăn nhúm.
“Thẩm Tinh, lần này tôi đến… là muốn nhờ em giúp một chuyện.”
Tôi vẫn im lặng.
Anh ta cười gượng, tự mình nói tiếp: “Công ty tôi gặp chút . Có mấy hợp đồng sẽ hết vào tháng sau, mà họ không gia nữa, chuyển sang bên phần mềm khác rồi. Em có thể giúp tôi nói chuyện với họ không? Tôi có thể giá thêm mười phần trăm.”
Hóa ra là định đánh tiếng cầu cứu.
Tôi cười nhạt: “Anh hoàn toàn có thể tự đi nói chuyện. Việc đó quan gì đến tôi?”
Vẻ mặt anh ta lộ rõ hối hận: “Năm ngoái tôi làm mất hai người phụ trách bên đó. Hai năm nay kinh tế , họ vốn yêu cầu tôi giảm giá 10% phí dịch vụ, tôi lại thẳng thừng từ chối. hợp đồng hết , họ không muốn tiếp tục nữa.”
“Không hiểu sao, sau đó mấy đối tác khác cũng lần rút hết.”
“Giá mà tôi chịu nhượng bộ lúc đó… Những khách hàng này trước đây đều là do em đàm phán mà có. Em giúp tôi một lần này thôi. Tôi cam đoan có gì chia cho em phần xứng đáng.”
Thật đúng là… đồ ngu xuẩn.
Hai năm nay, biết bao công ty phần mềm đã chủ động giá để giữ khách.
Công ty của anh ta chẳng phải kiểu phần mềm độc quyền không thể thay thế như mấy hãng quốc tế, anh ta kiêu ngạo cái gì cơ chứ?
Tôi mỉm cười.
Ánh mắt anh ta tức sáng lên như bắt được hy vọng.
Tôi nhìn anh ta, vẫn cười nhưng giọng tanh:
“Nếu anh đến đặt đơn hàng giữ nhiệt, tôi sẵn sàng phục vụ. Còn những chuyện khác thì miễn bàn. Mấy việc anh nói không quan gì đến tôi. Tôi cũng không hiểu nổi anh lấy đâu ra mặt mũi mà đến đây cầu xin tôi?”
Nghĩ đến những lời anh ta từng nói nhục mạ tôi, tôi còn đặc biệt nhắc lại:
“ sao mấy chuyện đi gặp đối tác, bàn chuyện làm ăn ấy, chẳng phải miệng anh nói là ‘thấp hèn’ hay sao? Vậy thì tôi đây… chắc chắn sẽ không tự thấp mình đâu.”
Tống Yến Huy cuống đến mức suýt khóc.
Còn tôi chẳng buồn nhìn cảnh anh ta diễn màn “bi thương tìm lại tình xưa”, tức gọi bảo vệ, thẳng tay tống anh ta ra ngoài.
17
Sau khi Tống Yến Huy rời đi, tôi nhìn những đơn hàng mà giám đốc điều tôi thuê gửi tới, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngay sau khi xưởng quần áo của tôi đi vào ổn định, tôi đã hợp tác với bạn bè đăng mở một công ty phần mềm.
Tên tôi không hề xuất hiện trong hồ sơ cổ đông.
kinh doanh của công ty này — cơ bản trùng khớp với lĩnh vực của Tống Yến Huy.
Hai năm qua, tôi lần “rút ruột” từ công ty anh ta không ít kỹ sư phần mềm giỏi và có kinh nghiệm.
Những đơn hàng mà anh ta từng tự hào — cũng lần bị tôi giành lấy hết.
Vậy mà bây … anh ta lại đến tìm tôi nhờ “đi nói giúp”.
Chẳng khác nào bảo tôi… tự tay đi phá đơn hàng của mình.
Công ty của Tống Yến Huy, cuối cùng nộp đơn xin phá sản sau hai năm.
Toàn bộ văn phòng bị dán niêm phong.
Ngay cả bàn ghế cũng bị công ty cho vay kéo đến dọn sạch để siết nợ.
Còn tôi, lúc ấy đã bắt đầu một mối quan hệ mới.
Người ấy là một giáo sư vật lý đại học.
Cũng từng ly hôn.
Nghe nói anh và vợ cũ chia tay trong hòa bình, cô ấy ở lại viện nghiên cứu vật lý bên nước ngoài, đã lấy thẻ xanh và kết hôn với một người ngoại quốc.
Tôi quen anh qua sự giới thiệu của bạn bè.
Anh là người vừa trầm lặng, vừa hài hước.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, đúng không?
Nhưng khi gặp anh rồi trò chuyện vài câu, bạn sẽ thấy hai đặc điểm đó… lại hòa hợp đến lạ kỳ trên người anh ấy.
Chúng tôi không nói chuyện quá nhiều mỗi ngày.
Anh bận nghiên cứu vật lý, tôi bận quản lý xưởng sản xuất.
Có dịp nghỉ, tôi sẽ gác lại công việc, cùng anh đi dạo, thư giãn đầu óc.
Hai năm sau khi kết hôn, tôi mang thai.
Lúc chồng cùng tôi đi khám thai, lại tình cờ gặp Tống Yến Huy và Tôn Chi Chi trong bệnh viện.
Hai người họ theo sau một xe cứu thương đang được đẩy nhanh về phía phòng cấp cứu, vừa vừa khóc.
Trên xe nằm là một bé trai tầm năm, sáu tuổi, toàn thân bê bết máu.
Xe lao thẳng vào phòng cấp cứu.
Khi cửa phòng đóng lại, cả hai người gục xuống trước cửa, khóc đến tan nát cõi .
Tôi vừa làm kiểm tra xong bước xuống, nghe người ta xì xào bàn tán.
Nghe nói một bé trai khoảng năm, sáu tuổi rơi từ tầng cao xuống, được đưa vào viện cấp cứu, nhưng rất tiếc… không cứu được.
Trong đầu tôi hiện lên cảnh hai người họ đẩy băng ca, theo sau xe cứu thương ấy.
Không biết… có phải là con trai của họ không?
Sau này, tôi mới nghe được toàn bộ sự việc.
Nghe nói Tôn Chi Chi và mẹ chồng cũ của tôi nghiện đánh mạt chược.
Chỉ vì muốn ra ngoài chơi bài, liền khóa trái hai đứa nhỏ trong nhà.
Trong nhà chẳng có gì ăn.
Buổi chiều, hai đứa đói đến mức chịu không nổi, muốn gọi mẹ về.
Nhưng gọi mãi chẳng ai bắt máy.
Cậu bé nhớ đến mấy cảnh trong phim, thấy người ta có thể tụt xuống từ ngoài cửa sổ để xuống đất.
Cậu bé cũng muốn thử.
Nhà Tống Yến Huy ở tầng bốn, ngoài cửa sổ có một cái to.
Cô bé em lấy ghế, cậu anh trèo lên cửa sổ.
Kết quả, chân trượt — ngã thẳng từ ban công xuống.
Cô bé sợ hãi đến phát khóc, nhoài nửa người ra cửa sổ, khóc lóc gọi: “Anh ơi! Anh ơi…”
Tiếng khóc khiến người dân dưới lầu chú ý.
Hàng xóm gọi cảnh sát đến phá cửa.
Lúc đó mới phát hiện cậu bé rơi trong bụi xanh phía sau tòa nhà.
Mọi người vội gọi 120, đồng thời báo cho vợ chồng Tống Yến Huy.
18
Nghe xong, tôi chết lặng, hồi lâu không thốt nổi một lời.
Một sinh mạng đang sống sờ sờ… lại bị gia đình họ đẩy xuống hố sâu tuyệt vọng.
Nhớ lại cảnh hai đứa trẻ khi chào đời — được tung hô bao nhiêu…
Kết cục nay, chỉ khiến người ta thở dài đầy tiếc nuối.
Về sau, Tống Yến Huy và Tôn Chi Chi ly hôn. Quyền nuôi con gái thuộc về Tống Yến Huy.
Từ sau cái chết của con trai, Tôn Chi Chi trở nên ngây ngây dại dại, lúc tỉnh lúc mê.
Thỉnh thoảng lại khóc đòi tìm con.
Mẹ Tống Yến Huy thì bị anh ta đuổi khỏi nhà — cấm cửa vĩnh viễn, không được quay lại nửa bước.
Bà ta bèn tìm đến người tình cũ.
Ai ngờ bị con cái ông phát hiện. Bọn họ kiên quyết phản đối mối quan hệ của hai người.
Hai người len lén thuê phòng khách sạn gặp nhau.
Kết quả bị con gái ông ta bắt gặp tại trận, mẹ Tống Yến Huy bị ném cả quần áo xuống dưới tầng.
Sau cùng, là nhân viên khách sạn thương tình, nhặt hai bộ đồ mà khách trước bỏ quên, đưa cho bà ta tạm để rời khỏi đó.
Sau chuyện đó, nghe nói bà ta bỏ đi đâu mất.
Còn đi đâu, không ai rõ.
Chừng hai năm sau, tôi tình cờ gặp lại Tống Yến Huy trên đường.
Khi ấy, chồng tôi đang bế con gái trên tay, tôi khoác tay anh, định đến trung tâm thương mại mua vài món đồ cho con.
Vừa hay đụng phải Tống Yến Huy đi ngược chiều lại.
Anh ta mở miệng, dường như định chào tôi.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục trò chuyện cùng chồng, lâu lâu còn chọc cho con gái cười khúc khích.
Không buồn nhìn lấy anh ta một cái.
Dường như phía sau có tiếng nức nở.
Nhưng tôi không nghe rõ.
Vì tiếng cười lanh lảnh của con gái tôi đã lấn át tất cả.
Tôi sẽ không quay đầu.
Vì hạnh phúc của tôi… đang ở phía trước.
[Hết]