Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Tôi Trần Tự quen nhau thời đại học, tính đến nay đã tròn tám .
đó, anh vẫn chỉ là một sinh viên nghèo của đại học A, nhận học bổng dành cho sinh viên khó khăn.
Anh mặc áo thun cotton đã giặt bạc màu, ăn những bánh bao chỉ vài hào một cái.
đầu tiên tôi chú ý đến anh là trong một tiết học chuyên ngành.
Một vị giáo sư rất có thâm niên đưa một điểm kỹ thuật đã lỗi thời.
lớp đều im lặng, không ai muốn đứng lên phản bác ngay trước mặt.
Chỉ có mình anh đứng dậy.
Giọng nói không lớn, vô kiên định, từng câu từng chữ rõ ràng chỉ những lỗ hổng trong điểm của vị giáo sư.
Khoảnh khắc đó, trong anh tỏa niềm đam mê thuần khiết với kỹ thuật, sự cố chấp theo đuổi chân lý, trong trẻo đến mức không vương chút tạp chất nào.
lớp đều cảm thấy anh không biết điều.
Chỉ có tôi, lại thấy ở anh thứ hiếm hoi trong thế giới của mình.
— Sự thuần khiết.
Tôi là người thừa kế của tập đoàn Thị, nhỏ đã sống trong một thế giới lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu.
Những người vây quanh tôi đều là những cậu ấm có gia thế tương đương.
Họ lịch sự nhã nhặn, cũng kiêu ngạo rỗng tuếch.
Chủ đề họ nói đến mãi mãi chỉ xoay quanh việc kinh doanh của gia tộc, những siêu xe những bữa tiệc vô nghĩa.
Tôi chán ngấy cuộc đời được định giá sẵn vậy, càng cảm thấy ngột ngạt trước đường hôn nhân liên minh cha đã sắp đặt cho mình.
Còn sự thuần khiết trên người Trần Tự lại khiến tôi đầu cảm nhận được cảm giác rung động đã lâu không có.
Nó cũng khơi dậy trong tôi một thứ lý tưởng ngây thơ: để vàng được tỏa sáng.
Tôi đích thân mời anh tham gia nhóm dự án của mình.
Không chút giữ lại, tôi chia sẻ cho anh tất nguồn lực.
Trong bữa tiệc chúc mừng dự án đạt giải, vài cậu ấm giàu vây quanh anh, lời nói đầy vẻ châm chọc.
“Ồ, đây chẳng phải là thiên tài giải đề thị trấn nhỏ sao? Dựa vào tiểu thư chen được vào vòng này, cảm giác thế nào?”
Trần Tự siết c.h.ặ.t nắm , khớp ngón trắng bệch, ánh cố chấp không nói một lời.
Tôi cầm ly rượu bước tới, giải vây cho anh.
“Chính đoạn code của anh ấy đã giải quyết vấn đề trọng của dự án. Không giống vài người, ngoài việc biết đầu t.h.a.i cho đúng thì chẳng có bản lĩnh gì.”
Đám người kia cười gượng tản đi.
Anh tôi, khẽ nói: “Cảm ơn. Thật em không cần làm vậy.”
Tôi thấy trong đáy anh thoáng qua một tia nhục nhã.
Tôi ghé sát bên tai anh, khẽ nói: “Tôi không phải đang giúp anh, Trần Tự. Tôi thích anh.”
một chu kỳ dự án sát, tôi đã xem Trần Tự là ứng cử viên thích hợp để chống lại cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình.
Còn gì đáng tin hơn việc nâng đỡ chính người của mình?
Trong Trần Tự có sự vui mừng, có do dự tự ti.
Anh nói: “ , anh không xứng với em.”
Tôi mỉm cười: “Tôi thích anh, vậy là đủ .”
Cha tôi nổi giận đùng đùng biết chuyện tôi Trần Tự yêu nhau.
Ông mắng tôi: “Ci Ci, hồ đồ !”
“Một thằng nghèo thị trấn nhỏ bước , tâm tính ổn định, nó trúng không phải , là tài nguyên của họ !”
Ngay những cô bạn thân cũng khuyên tôi: “Ci Ci, cậu thật sự nghĩ kỹ ? Vì anh ta chống lại gia đình, có đáng không?”
“Đáng.”
Tôi trả lời dứt khoát.
Không phải vì tin Trần Tự.
vì tin chính mình.
Tôi tin rằng mình định có thể phản kháng thành công.
Giành quyền chủ động trong hôn nhân về mình.
Vì trận chiến này, tôi rời khỏi căn biệt thự trăm mét vuông, chuyển vào một căn phòng thuê đến ba mươi mét vuông.
Một người trước giờ từng động vào việc bếp núc tôi.
đầu nấu ăn suýt nữa đã thiêu rụi căn bếp.
cảnh tượng hỗn độn trước , Trần Tự không hề cười nhạo tôi.
Anh chỉ ôm tôi phía , giọng nói mang theo ý cười dịu dàng: “ này để anh làm.”
Khoảnh khắc đó, những tòa cũ kỹ bên ngoài cửa sổ, ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên người anh.
đầu tiên tôi cảm thấy, hóa cuộc sống rời khỏi hào quang của họ cũng có thể ấm áp vậy.
Tình cảm của chúng tôi ban đầu là có tính toán.
theo thời gian, giữa chúng tôi lại dần nảy sinh tình yêu thật sự.
Ban ngày, chúng tôi chiến đấu trong lĩnh vực của riêng mình.
Ban đêm, chúng tôi ngồi bên bàn học nhỏ, chia sẻ ánh sáng của một đèn bàn.
Tôi cầm chỉ anh cách viết kế hoạch kinh doanh, giúp anh làm quen với quy tắc trò chơi của tầng lớp tôi đang sống.
Mỗi bước anh tiến lên, tôi đều thật lòng cảm thấy tự hào.
Cuối , tôi dẫn dắt đội ngũ dùng một mô hình thuật toán hoàn toàn , cướp được một dự án cực kỳ trọng của tập đoàn Thị.
Cha tôi cuối cũng thỏa hiệp.
Ông mệt mỏi dựa lưng vào ghế, thở dài bất lực: “Thôi được , cũng trưởng thành , chuyện hôn nhân tự quyết định đi.”
Tôi cười rạng rỡ.
Đó là đầu tiên trong đời, tôi nắm được quyền chủ động của chính mình.
4
quen Trần Tự hai , tôi đầu gặp gia đình anh.
Trước đó, anh gần từng nhắc đến người thân.
Cho đến tôi gặp mẹ em trai anh, tôi hiểu vì sao anh lại vậy.
Trong phòng riêng của một khách sạn sao, mẹ anh mặc một bộ đồ rẻ tiền không người.
ngồi xuống đã bắt đầu hỏi dồn dập về tài sản của gia đình tôi.
Còn cậu em trai đang học trung học của anh thì học theo dáng vẻ người lớn hút t.h.u.ố.c, xem thực đơn đắt đỏ xuýt xoa bình phẩm.
Tôi suốt buổi vẫn giữ nụ cười lịch sự.
trong lòng lại dâng lên từng đợt kinh ngạc sóng biển.