Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Chuẩn bị tan làm, trợ lý gửi tin nhắn cho tôi.
“Cô Thẩm, tổng giám đốc có việc cô, gặp ở bãi đỗ xe ngầm.”
Dạo tôi đâu có chọc giận anh đâu nhỉ?
Mang tâm trạng thấp thỏm, tôi xuống bãi xe, chiếc xe quen thuộc.
Mở cửa, ngồi vào.
“Chú nhỏ…”
“Tôi rồi, không thể dễ dàng tha cho cô như vậy.”
Anh vừa mở miệng đã như ném bom, khiến lòng tôi tan nát.
“Cái gì?”
Tôi tròn mắt:
“Nhưng đó anh đã nói…”
“Tôi hối hận rồi.”
Tạ Lẫm Bạch nói rất thản , thậm chí còn đầy lý lẽ.
Tôi cạn lời, không ngờ kiểu người như anh cũng “lật kèo”.
“Vậy anh muốn thế …”
Tôi có luống cuống:
“Đưa tôi vào đồn cảnh sát sao?”
“Cảnh sát không quản nợ .”
Vậy anh định làm gì? Chặn thực tập? chặn nghiệp? chị tôi tính sổ?
Tôi càng càng sợ, không kìm được nghẹn ngào.
“Khóc cái gì?”
Tạ Lẫm Bạch khẽ quát, rồi… giơ tay bế tôi lên ngồi trên đùi anh.
Tôi: !!!
Tôi vội đưa tay chống lên ngực anh, ngẩng nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc.
“Chú nhỏ, anh làm gì vậy…”
“Coi như chúng ta từng chia tay.”
Giọng anh dứt khoát, nhưng vẻ mặt lại có không tự .
Một tay anh ôm chặt eo tôi, hơi nóng từ người anh xuyên qua lớp áo truyền sang.
Tôi thở phào:
“Được.”
Nói sớm là còn muốn yêu đi, suýt nữa dọa tôi ch/ết khiếp!
“Em đồng ý dễ vậy?”
Tạ Lẫm Bạch có nghi ngờ.
Tôi thử hỏi lại:
“Anh có cho tôi quyền từ chối không?”
“Không.”
“Vậy thì thế đi.”
Hơn nữa…
giác dưới tay thật sự quá , tôi tiện tay bóp thử, nhớ lại bức ảnh đây anh từng gửi.
Không thiệt !
“Xem em đã không chờ nổi nữa rồi.”
Tạ Lẫm Bạch nhìn chằm chằm nốt ruồi đỏ nơi xương quai xanh của tôi.
“Em còn nhớ tôi từng nói không, đợi gặp được em, tôi sẽ nó đỏ hơn nữa.”
Tôi giơ tay che mắt anh lại.
“Còn ở trong xe, đừng làm bậy.”
Anh thuận thế nắm lấy tay tôi, cúi nhẹ bên môi tôi.
15
Ở bên Tạ Lẫm Bạch, giác đúng là rất không tệ.
Hơn nữa anh hoàn toàn không “nhỏ” như tôi từng , thậm chí còn vượt xa tưởng tượng khi nhìn ảnh đây.
Dù được “hưởng thụ” khá , nhưng tôi luôn nhắc nhở bản thân—mối quan hệ là chuộc lỗi.
Anh từng nói, không phải cũng là Tạ Cẩn Hành.
Không phải cũng có thể tùy ý cưới người con gái không có gia thế hậu thuẫn như chị tôi.
Đợi đến khi Tạ Lẫm Bạch chán rồi, tôi có thể rút lui trong êm đẹp.
Nhưng không ngờ, người ngày thường trông lạnh lùng kiềm chế như anh, lại ghen đến vậy.
Lễ nghiệp, có một nam sinh chặn tôi lại, nói rằng đã thầm tôi suốt bốn năm, cố đợi đến hôm nghiệp tặng hoa tỏ .
Về đến nhà, giọng Tạ Lẫm Bạch lạnh tanh:
“Mùa xuân hoa nở, lễ nghiệp, đẹp nhỉ.”
“Cuộc sống đại của em đúng là phong phú, phía có đàn em cùng trường chủ động theo đuổi, phía sau có bạn cùng lớp thầm bốn năm.”
“Ờ…”
Tôi nhất thời không nói gì:
“ phải rất bình thường sao? lẽ hồi đi anh không có người theo đuổi?”
Anh như vậy, tôi còn hỏi đây anh có bao nhiêu bạn gái cũ nữa.
“Không có.”
Giọng Tạ Lẫm Bạch rất bình thản:
“Tôi già, xấu, dáng cũng không , không .”
Tôi: “……”
“Vậy đó em nói thật đúng không? Em thật sự tôi ba mươi tuổi là già.”
Tôi ngạc :
“Qua năm phải anh đã ba mươi mốt rồi sao?”
“ qua sinh nhật thì tính.”
Tôi: “…… cũng như nhau thôi mà.”
“Vậy vài năm nữa, khi tôi già yếu rồi, em sẽ đá tôi à?”
Tôi: “……”
phải là tôi lo sao? Không chừng đó anh không cần tôi “chuộc lỗi” nữa thì sao.
Tôi lảng sang khác:
“Chúng ta ngủ thôi.”
Đêm đó, tôi sắp ngủ, người bên cạnh lại bóp nhẹ eo tôi.
“Ngày mai là thứ Sáu, chúng ta đi đăng ký kết nhé?”
Tôi lập tức tỉnh hẳn.
Xác nhận đi xác nhận lại, mới phát hiện Tạ Lẫm Bạch là nghiêm túc.
Anh… nghiêm túc thật sao?
tôi ngẩn , môi mỏng của anh khẽ mím lại.
“Em không muốn kết với tôi?”
“Nhưng anh không phải đã nói…”
Tôi nhắc lại lời anh từng nói.
“À cái đó.” Tạ Lẫm Bạch nhớ , “Tôi tưởng em Tạ Cẩn Du mới nói vậy.”
Được rồi, xem là tôi hiểu lầm.
“Vậy …” ánh mắt Tạ Lẫm Bạch nheo lại,
“Em luôn cho rằng mình chỉ đang giả vờ qua lại với tôi, cũng chờ ngày chia tay đúng không?”
Tạ Lẫm Bạch khi tức giận rất khó dỗ.
Tôi thử đủ mọi cách cũng không làm anh nguôi giận.
Cuối cùng là anh chỉ cho tôi một con đường đúng đắn.
“Kết với tôi, tôi sẽ tha thứ cho em.”
Được thôi… dỗ anh, cũng chỉ còn cách đồng ý.
Ngoại truyện 1: Góc nhìn nam chính
Lần gặp Thẩm Vy, Tạ Lẫm Bạch đã có gì đó không đúng.
Đám cưới của Tạ Cẩn Hành, nhà cô dâu chỉ có mỗi một người em gái .
Ngoan ngoãn, xinh đẹp, đôi mắt long lanh như nước, trông có rụt rè.
Anh liếc nhìn một cái, luôn có quen mắt.
Nhưng rốt cuộc quen ở đâu, anh lại không nói được.
Anh tự cho rằng mình gặp quá nhiều người, có lẽ là đó trông giống cô.
Sau đó lại càng kỳ lạ hơn.
Thẩm Vy nói với anh, giọng điệu rất không tự , vừa anh đã căng thẳng.
Anh đáng sợ đến vậy sao?
Ý đó vừa lóe lên đã bị anh gạt đi.
Anh không hứng thú đi hiểu thái độ của người khác đối với mình.
Cho đến lần đi thang máy đó, tóc cô vô vướng vào anh.
Cô ghé lại gỡ tóc, hai tay lúng túng ngực anh.
Anh dường như ngửi hương hoa dành dành trên tóc cô.
Cơ thể anh lập tức cứng lại.
giác đến rất mãnh liệt, nhưng tuyệt đối không hề xa lạ.
Anh từng có một mối qua mạng.
, đối phương nói mình bán trà, kết bạn với anh qua diễn đàn trường , muốn mở rộng khách hàng.
Từ “trường ” ấy đã quá xa xôi, kỹ mới nhớ hồi cấp ba đúng là từng có người làm lộ thông tin liên lạc của anh trong một khoảng thời gian.
Không ngờ nhiều năm trôi qua, có người đến anh.
Ban Tạ Lẫm Bạch định xóa cô ấy, nhưng đúng có việc quên mất, cứ cô ấy nằm trong danh sách bạn bè.
Sau đó, cô ấy hiểu sao lại anh hỏi vài bài toán cao cấp.
Anh cũng mình rảnh thật, vậy mà lại giúp cô giải đáp.
Tạ Lẫm Bạch được, cô đang đại , gia đình sắp phá sản, đi làm thêm bán trà giúp nhà.
cô có thể là đàn em cấp ba của mình, lại không dễ dàng gì, anh liền mua ủng hộ.
Qua lại vài lần, hai người dần thân thiết hơn.
Cô bắt chia sẻ cuộc sống hằng ngày với anh, hỏi han quan tâm.
Còn hỏi anh bộ đồ đẹp, nhờ anh chọn giúp.
Tạ Lẫm Bạch không phải kẻ ngốc, đương hiểu tâm tư của đối phương.
Nhưng anh mặc kệ.
Dù kinh nghiệm gần như bằng không, nhưng anh nhận mình rất nói với cô, nghe cô lải nhải những vụn vặt.
Ngay cả những bức ảnh bình thường cô gửi nhờ chọn quần áo, cũng khiến anh có phản ứng.
Mối quan hệ mập mờ phát triển một cách tự , cho đến khi cô nói mình phải đi tham gia buổi giao lưu câu lạc bộ.
Cô gái nhỏ dùng thủ đoạn rất vụng về, muốn khiến anh ghen.
Anh rõ cô cố ý, nhưng mắc câu, buông lỏng một lần, xác nhận quan hệ với cô.
Có lẽ vì kìm nén quá lâu, anh bắt một mối qua mạng mà cũng nói là không đáng tin, nhưng giữ giới hạn cuối cùng.
Với người như anh, lại dấu vết là điều tối kỵ.
Cho anh từng lộ diện mạo của mình.
Nhưng anh cô trông như thế — rất xinh đẹp.