Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ta đã hứa với cô cô sẽ không huynh cô đơn một trên thế gian này.
ta nhớ , Mạnh Chiêu ngày xưa đối xử với ta thật tốt, thật tốt.
… huynh lại đột nhiên bỏ ta đi?
Sau dùng đến chiếc tay thứ bảy của Thẩm đại nhân, ta không khỏi ngượng ngùng cúi thấp đầu.
“Ngài kể ta nghe thêm về người trong lòng của ngài đi, kẻo sau này lại lộ tẩy.”
“ cần ngài và ấy không ngại, ta có làm lá chắn cho ngài cả đời.”
Thẩm Hạc Niên không nhắc đến vị cô nương kia khẽ nói:
“ ấy cũng là một người hay khóc giống , vậy nên chúng ta sẽ không bị ai phát hiện đâu.”
“Thật khéo, e rằng sau này một người không gả cho phu quân, một người không lấy thê tử rồi.”
Trong ánh mắt Thẩm đại nhân có chút cô đơn, cũng có chút ôn nhu khiến lòng ta chua xót.
Khoảnh khắc đó, ta đã thật sự cầu khẩn trời xanh.
Nếu trên đời này có Nguyệt thì xin hãy thương xót , ta nguyện đem sợi tơ hồng vô dụng của nhường lại cho .
Xin cho thế gian có một cách vẹn toàn vị cô nương kia không phải thương tâm, cũng không Thẩm đại nhân cô quạnh suốt đời.
chúng ta trở về phủ, đèn đuốc đã sáng trưng, trong phủ lại tĩnh lặng dị thường.
Vừa mới bước chân vào cửa, ta đã nghe thấy tiếng chén trà bị đập mạnh xuống bàn.
Kèm theo đó là một giọng trách mắng tức giận:
“Thật không ra thống gì! Biết hôm nay ta trở về lại còn dám chạy đi rong chơi!”
Tiếp theo đó là giọng hùa theo của Lưu Tam :
“Đều là do góa phụ họ Giang kia, không biết đã cho Thẩm đại nhân ăn bùa mê thuốc lú gì khiến ngài ấy suốt ngày chạy ra ngoài.”
“Hôm nay ta còn thấy ta ra chợ , chắc chắn lại dụ dỗ Thẩm đại nhân mua cho ta đồ trang sức y phục rồi!”
Ta ôm chặt bộ y trong lòng, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Thẩm đại nhân nhìn ta, ra hiệu ta yên tâm, có ở đây, không cần phải lo lắng gì cả.
“Phụ viết trong thư nói ngày mai sẽ đến, lại tự đi thuyền nhanh về rồi còn trách người khác chậm trễ?”
“Đây chính là người trong lòng ? Ta thấy cũng …”
Thẩm hừ , định ngẩng đầu mắng thêm, ánh mắt vừa chạm đến ta – lúc này vành mắt còn hoe đỏ liền sững sờ.
“…Khụ, cũng tốt !”
Lưu Tam nóng nảy, vội nói:
“ ta khắc chết trượng phu, mộ phần hắn còn chưa đâu…”
“Thì cũng đã thu liệm xong rồi.”
Nghĩ đến đây, Thẩm bỗng có chút do dự quay đầu hỏi Thẩm Hạc Niên:
“ trai ta có cứng không?”
Thẩm Hạc Niên khẽ , gật đầu.
“Vậy thì không , ta cứng, tức phụ này khắc không nổi!”
Lưu Tam còn muốn nói thêm gì đó đã bị nhân của Thẩm phủ nhét vào miệng rồi đẩy ra ngoài.
Thẩm nhìn thấy bộ y trong lòng ta thì vui mừng khôn xiết:
“Tốt, tốt, sớm ngày thành , mẫu ở dưới suối vàng cũng an lòng.”
Cứ ngỡ ta đã thuận lợi qua cửa, ai ngờ Thẩm bỗng quay đầu lại, ánh mắt đầy khen ngợi:
“Ta xem bức tranh giấu trong thư phòng rồi, vẽ khá.”
“Tranh pháp tiến bộ lắm, giống như đúc.”
…Tranh nào?
…Lại giống ta như đúc?
Lúc bức tranh vẽ thiếu nữ giặt lụa bên suối trải ra trên bàn, mọi câu đố giấu kín bấy lâu nay đều sáng tỏ.
Dưới ánh đèn rực rỡ, hai má ta nóng bừng, không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm đại nhân.
4
tòng rối như tơ vò, ta bất giác nghĩ đến Mạnh Chiêu, muốn hỏi hắn một câu.
Ta ngồi bên mộ hắn, ngắt một đóa cúc dại bói toán.
Nếu đếm ra lẻ, ta sẽ… sẽ suy nghĩ thêm về chuyện với Thẩm đại nhân.
Nếu đếm ra chẵn, ta sẽ không nghĩ , yên lòng thủ tiết Mạnh Chiêu.
Lúc đếm xong cánh hoa cuối cùng, còn lại một cuống hoa đơn độc.
…Cuống hoa, có tính không?
ánh trời vừa hửng sáng, ta vẫn chưa quyết định có tính hay không thì bất ngờ có người từ phía sau ôm chầm lấy ta, cái ôm ấy như ôm lấy báu vật đánh mất rồi tìm lại .
Người đó dường như đã đi một quãng đường dài, đầu mũi và cánh môi áp lên sau gáy ta buốt.
“A Nhược, ta về rồi.”
Là Mạnh Chiêu.
Ta ngơ ngẩn nhìn hắn cứ như đang trong nằm trong mộng.
Thấy ta sững sờ, hắn khẽ , nâng mặt ta lên rồi nhẹ nhàng hôn lên má:
“ vậy, A Nhược? Thấy ta bình an trở về thì mừng đến mức ngốc luôn à?”
Ta không biết , ràng hắn đã trở về, ta lại không có niềm vui sướng như ta tưởng tượng.
Lẽ nào đúng như lời hắn nói, ta mừng đến mức ngốc rồi ?
Sau một đêm không ngủ, nóng hừng hực lại bị gió táp vào, ta cảm thấy bị cảm , đầu óc mê man, mềm nhũn.
Mặc cho Mạnh Chiêu kéo ta về nhà, mặc cho hắn đau lòng nắm lấy tay ta tỉ mỉ xem xét vết thương, mặc cho hắn rạng rỡ nói rằng hôn kỳ sẽ ấn định sau năm ngày .
Hắn chìm đắm trong niềm vui cưới vợ, thậm chí không hề phát hiện ta đang bị sốt nhẹ mơ mơ màng màng.
Cơn bệnh kéo đến làm ta không còn sức lực nghĩ nhiều chuyện.
Ví dụ như hắn làm biết mộ phần của hắn ở đây?
Làm biết tay ta có vết thương?
Khác với năm năm trước hắn năm lần bảy lượt thoái thác, lần này Mạnh Chiêu dường như không muốn chậm trễ dù một ngày.
ta vẫn chưa kịp suy nghĩ cho , cũng chưa kịp hỏi đã bị đẩy lên làm tân nương của hắn rồi.
Ta không nói chỗ nào không đúng, cảm thấy mọi thứ đều không vừa lòng.
Kiểu thêu trên trùm đầu quá sặc sỡ, mũi khâu trên giày lại quá thô ráp.
Mạnh Chiêu vẫn không hề mất kiên nhẫn, cần hắn vung bạc ra thì nhất định sẽ có khiến ta không tìm khuyết điểm nào .
Ngày xuất , trời âm u nặng nề.
Lòng ta nghĩ về Thẩm Hạc Niên.
Ta cứ thế đi, liệu Lưu Tam có nhạo không?
Không đâu, ta nào dám nhạo Thẩm đại nhân.
Thẩm có giận lừa gạt không?
Không đâu, phụ tử nào có thù qua đêm.
Dưới tấm voan trập trùng, ta đếm những cặp nến long phụng trên bàn, là chẵn.
Chiếc lược gỗ trên bàn trang điểm, đôi trâm cài trên búi tóc đều là chẵn.
Ngay cả tua rua trên voan cũng là chẵn.
Không cho ta một chút cơ hội nào tìm lý do từ chối.
pháo cưới vang lên bên ngoài, từng bông tuyết cũng theo gió rơi xuống.
Bộ y này là thứ ta trân quý nhất, tuyết rơi sẽ làm ướt nó, vậy nên hôm nay không thích hợp xuất .
Ta giật trùm đầu xuống, tháo phượng quan, vén váy lên chạy trốn.
Trong phòng, mọi người hoảng loạn tìm ta, rối tung thành một mớ.
Thấy bọn họ đuổi đến hậu viện, ta đang hoảng sợ không có chỗ trốn thì bất ngờ nghe thấy một giọng nói từ phía tường sau:
“A Nhược cô nương, bên này.”
Là Triệu Khâm.
Hắn kéo ta trèo qua tường viện và leo lên xe ngựa.
Hắn hỏi ta muốn đi đâu, ta nghĩ ngợi lâu.
Trở về nhà thì nhất định sẽ bị Mạnh Chiêu tìm thấy, còn đến chỗ Thẩm đại nhân thì ta cũng không tiện làm phiền .
Đều do trận tuyết này rơi loạn lên khiến lòng người cũng rối bời, ta không biết nên đi đâu mới phải.