Ngày cưới, vị hôn phu của tôi — Tạ Trình — lại ngang nhiên ôm một người đàn bà bụng bầu bước vào lễ đường.
Cô ta không ai khác, chính là chị dâu goá của anh ta.
Trước mặt toàn bộ khách khứa, anh ta thản nhiên nhìn tôi, giọng điệu như đang ban ơn:
“Chỉ cần em đồng ý sau khi cưới sẽ cùng lúc chăm hai phòng, cho chị dâu sống chung với chúng ta… thì anh mới cưới.”
Cả hội trường lập tức nổ tung.
Tiếng xì xào dậy lên như sóng.
Còn tôi chỉ khẽ bật cười lạnh một tiếng.
Ngay dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi giật phăng khăn voan, bình thản nói:
“Vậy thì khỏi cưới.”
“Anh hình như quên mất rồi — là nhà họ Tạ cầu xin tôi gả sang.”
Nói xong, tôi quay sang dặn thư ký, giọng lạnh như băng:
“Lập tức hủy toàn bộ hợp tác với nhà họ Tạ.”
“Còn số của hồi môn đã chuyển sang Tạ gia… cho người dọn về hết.”
Lời tôi vừa dứt, sắc mặt cả nhà họ Tạ lập tức tái mét.
Bởi vì nhà họ Tạ đã sớm đứng bên bờ phá sản.
Toàn bộ hi vọng đều đặt vào cuộc hôn nhân liên minh này.
Chỉ tiếc…
Tạ Trình lại tự tay đ/ào m/ồ ch/ôn mình ngay trước mặt tôi.