Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh tôi, như ai đấm một cú.
Nửa đêm ngủ , tôi vẫn anh làm nóng tỉnh giấc.
Bùi Du như một quả cầu lửa nhỏ,
cánh như muốn siết tôi cơ anh, nói:
“Trước đây em toàn để anh vặn nắp chai em…”
vì chuyện mà anh không ngủ được ?
Rất nhanh , khổ sở lại chuyển sang tôi.
Anh ép sát tôi, sâu.
Quấn quýt không ngừng, đến khi hoàn toàn mệt rã rời.
Ánh anh tôi có chút trống rỗng:
“Chu Lạc, em anh đi, anh có được không?”
Hai ngày , mẹ lại gọi tôi, bà rất vui, nói Bùi Du chuyển tám vạn tám thẻ ngân hàng của ba.
Nhắn tin xác nhận là tiền sính lễ.
Bà nói bán được giá lắm.
Vốn dĩ vì tôi không cần sính lễ nên bà không vui .
Cách một màn hình, tôi khẽ nhếch môi, nói chắc chắn còn đáng giá hơn con lợn nái già.
Mẹ liền tôi nói linh tinh .
Tán gẫu vài câu cúp máy.
Bùi Du bước tới, nói:
“Chuẩn xong chưa?”
“Cái gì?”
“Giấy tờ.”
Anh nói tiệc cưới đặt tuần , hôm nay mang chứng minh thư đi đăng ký kết .
khoảnh khắc, đầu tôi trống rỗng.
“Em… làm mất chứng minh thư .”
Bùi Du có chút không vui, nhưng vẫn đưa tôi đến nơi làm lại chứng minh.
“Em làm mất mà không đi làm lại ngay ? Không thì như hôm nay lỡ việc.”
“Em phát hiện mất thôi.”
Người ở chỗ làm giấy tờ nói chứng minh thư phải đợi hai tuần gửi đến.
Anh nói thì đợi làm xong tiệc cưới sẽ đi đăng ký ngay.
Lần đầu tiên tôi im lặng.
Trên đường , anh dừng sang một bên.
Tôi nói:
“Anh lại có việc ? em bắt taxi .”
Vừa nói vừa định tháo dây an toàn xuống .
Không ngờ lần này anh lại cố chấp ngăn tôi lại.
Bùi Du nghiêm túc nắm lấy tôi, tôi.
“Chu Lạc, bây giờ em làm ?”
“Em có làm đâu…”
“Em không lừa được anh, em đúng là… có chút thay đổi…”
Vành anh đỏ lên.
“Mấy lần , anh nói chuyện em, em đều… như chẳng hề quan tâm đến anh… anh thấy đăng ký kết em đối em căn bản chẳng quan trọng!”
Anh tạm dừng bên lề đường, hai bên cộ qua lại, tiếng ồn ào vang lên.
Tôi vô cớ thấy hơi bực bội.
“ nhanh đi, em đói .”
Tôi không hiểu anh đột nhiên dừng nói những lời này có ý nghĩa gì?
Từ lúc tái hợp đến giờ tôi đều làm theo ý anh mà thay đổi, không quản anh nữa, không mỗi ngày anh đi đâu, gặp ai…
Anh chẳng phải rất hài lòng ?
Chúng tôi bình yên vô sự.
Hôm nay lại cố tình…
Nghe , Bùi Du siết chặt nắm , nổi lên những tia đỏ.
“Chu Lạc!”
Anh đấm mạnh một cú vô lăng chiếc BMW mà anh vốn rất yêu thích.
“Rốt em đang nghĩ gì! Em rốt có muốn kết anh không? Hay là ai được? cần có người lái đưa em nhà, nấu cơm em là được?!”
Hôm nay xúc của anh dường như dao động rất lớn.
như một thùng thuốc nổ.
“Em nói đi!”
thấy anh tức giận như , cuối cùng tôi nói:
“Em là… thấy sống bây giờ không chân thật.”
“Không chân thật?”
Ánh tôi hướng một khoảng hư vô nào lưng anh:
“Khó khăn lắm có tái hợp anh, em sợ cần sơ suất một chút lại làm anh không vui, anh sẽ chia em. Em không muốn quay thời điểm nữa, nên có … như thế này…
sống hiện tại rất tốt, nhưng giác như… đi trên lớp băng mỏng, giây tiếp theo sẽ rơi xuống …”
Bùi Du đi lại mấy lần để xác nhận, khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, rất nhanh anh vui lên.
tôi từng cái một.
Anh nói:
“Chu Lạc, xin lỗi, lúc anh mê muội, không biết em là người phụ nữ quan trọng nhất đời anh.
Nhưng anh tỉnh , anh rất trân trọng từng ngày được ở bên em…”
Anh lải nhải nói rất nhiều, rất nhiều.
Còn nói tiền sính lễ sẽ tăng thêm, mấy chục vạn có cưới được tôi nhà thật sự quá đáng giá.
Lại sẵn sàng thêm tên tôi sổ đỏ căn nhà.
Dỗ dành từ trên trời xuống dưới đất, như anh có mình tôi là phụ nữ duy nhất.
ĐỌC TIẾP :