Sau khi tôi ch/ết, thanh mai trúc mã của tôi đã thực hiện nghi lễ “nhất bộ nhất khấu” (đi một bước quỳ lạy một bước) để cầu được chuỗi Phật bản này.
Anh trở nên thanh tâm quả dục.
Trở thành vị “Phật tử” nổi danh trong giới thượng lưu Bắc Kinh mà người đời thường truyền tai nhau.
Tôi ở dưới địa phủ, vất vả nấu canh cho Mạnh Bà suốt năm năm trời.
Cuối cùng cũng đổi lấy được một thân phận mới, nặn một gương mặt có bảy tám phần giống với trước kia để quay trở lại nhân gian.
Tôi chỉ muốn lén nhìn anh một cái.
Nào ngờ lại lọt vào mắt xanh của anh, tôi trở thành “thế thân” của chính mình, bị anh mang về nuôi như chim yến trong lồng kính.
Anh cũng chẳng hề cấm dục như những lời đồn đại trước đó.
Một lần nọ sau khi say rượu, tôi uất ức lên án anh:
“Anh làm thế này có xứng đáng với người thanh mai quá cố của anh không?”
Anh nở nụ cười sủng ái:
“Em đang bất bình thay cho chính mình đấy à?”
Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc.