Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

5.

Trang viên Vân Đỉnh, câu lạc bộ tư nhân xa hoa bậc Kinh Châu, cũng chính là sản của nhà họ Lâm.

Chiếc Ferrari đỏ lướt khu vườn kiểu Pháp được cắt tỉa tỉ mỉ, dừng lại trước một toà biệt thự mang cách lâu đài tráng lệ.

Quản cùng hàng hàng lớp lớp người hầu đã chờ sẵn trước bậc thềm.

“Chào mừng tiểu thư trở về!”

Tiếng chào đồng thanh vang lên như sóng, khiến tôi ngẩn người.

Ba năm , tôi sống trong căn trọ vỏn vẹn ba mươi mét vuông, ăn những phần cơm hộp rẻ tiền chưa đến hai chục tệ, nghe tiếng chủ nhà đòi tiền phòng, và tiếng cãi vã không dứt từ nhà bên.

Cảnh tượng được người ta chào đón rầm rộ, ràng quen thuộc, lại xa lạ.

“Chị ơi, ngẩn ra làm gì thế? Mau vào , ba với mẹ đang chờ sốt ruột trong kia kìa!”

Lâm Tuyết – em cùng cha khác mẹ của tôi – khoác tay kéo tôi vào nhà, giọng nói vui vẻ ríu rít.

Bên trong đại sảnh, đèn chùm pha lê sáng rực rỡ, ánh sáng phản chiếu óng ánh đến mức có thể soi gương.

Cha tôi – Lâm Khiếu Thiên, và mẹ kế – cũng chính là mẹ ruột của Lâm Tuyết – đang ngồi trên ghế sofa.

Lâm Khiếu Thiên vẫn giữ nguyên khí chất nghiêm nghị như trước,

chỉ là giờ đây, mái tóc hai bên đã điểm vài sợi bạc.

thấy tôi bước vào, ánh mắt ông lộ ra một chút xúc động – rất nhỏ, nhưng không thể che giấu.

Mẹ kế được chăm sóc rất kỹ, nhìn không khác gì nữ ngoài ba mươi.

Bà ấy đứng dậy, tiến lại gần, ôm tôi với vẻ ân cần:

“Tiểu , chào mừng con về nhà!

Những năm vất vả rồi, không?”

Tôi hơi cứng người, né ra, gật đầu:

“Cũng ổn.”

Tôi không ghét bà ấy, nhưng cảm xúc thì rất phức tạp.

Mẹ ruột tôi mất từ tôi còn nhỏ, mấy năm sau, ba tôi đã tái hôn với người nữ này.

Dù bà ấy luôn đối xử tốt với tôi, chưa từng phân biệt con riêng con chung, nhưng trong lòng tôi… vẫn luôn có một cái gai chưa nhổ được.

“Ba.” Tôi quay sang gọi.

Lâm Khiếu Thiên “ừ” một tiếng, chỉ tay về ghế sofa đối diện:

“Ngồi .”

“Chuyện Thiên này, làm tốt lắm.”

Ông vào thẳng vấn đề, giọng nói dù bình thản nhưng mang theo vài phần khen ngợi.

“Có gan, có đầu óc, biết mượn gió bẻ măng, biết thời điểm ra tay.”

“Trưởng thành hơn ba năm trước rất nhiều.”

“Nếu không bị ép đến đường cùng, tôi cũng chẳng chủ động gọi cho ba.”

Tôi nói, giọng nhàn nhạt như làn gió cuối đông.

“Biết gọi là tốt rồi, còn nhớ tôi là ba cô à?”

Lâm Khiếu Thiên nổi giận đến mức râu cũng rung lên, mắt trợn to:

“Hồi đó bảo cô đính hôn với công tử nhà họ Tần – người ta thế có đầu óc. Hai bên mạnh liên mạnh, nâng nhau lên, ai nhìn vào cũng khen đắn. Nhưng cô thì sao? quyết không chịu, bô bô đòi theo đuổi tình yêu đích thực, đòi chứng minh bản thân!”

Ông ta hít sâu một hơi, gằn từng chữ:

“Kết quả là sao? Tự tay cắt đứt mối duyên trời định, rồi ngậm đắng nuốt cay yêu đương một thằng bám váy đàn bà, vì một con nhỏ mê tiền mà suýt nữa vứt sạch danh dự và tiền đồ!”

Tôi im không đáp.

Vì tôi biết — ông ấy nói không sai.

Tô Diễn, chính là sai lầm thảm hại trong đời tôi.

Là bài học khiến tôi trưởng thành nhanh hơn cả năm tháng.

“Thôi thôi, con bé mới về, anh làm gắt quá.”

Dì Tần – mẹ kế tôi, lên tiếng hòa giải, ánh mắt dịu dàng như nước mùa xuân:

“Chuyện đã thì cứ để nó . Tiểu này trở về, không phải rất tốt rồi sao?”

Bà ấy kéo tay tôi, giọng đầy quan tâm:

“Con ở ngoài ăn uống có đều không? Có ngủ được không? Nhìn con gầy quá rồi đấy.”

Lâm Tuyết cũng nhanh chóng tiếp lời:

đó ba! Chị con này lập đại công nha! Một mình hạ gục ‘Vịnh Tinh Thần’, thuận thế thu tóm luôn Thiên! Ba còn chưa cười nổi một cái nữa kìa!”

Lâm Khiếu Thiên liếc hai người họ một cái, nhưng nét mặt đã mềm hơn chút.

“Công là công, lỗi là lỗi.”

này coi như chuộc lỗi. Từ mai, con đến Tập Thiên Hải, giữ chức Phó tổng giám đốc, trực tiếp báo cáo cho ba.”

“Tôi từ chối.”

Tôi đáp gọn, không chớp mắt.

Không khí trong phòng lập như tờ.

“Cái gì?”

Lâm Khiếu Thiên tưởng tai mình nghe nhầm.

“Tôi từ chối.” Tôi lặp lại nữa, “Tôi sẽ không vào Thiên Hải.”

“Cô—!”

Ngọn lửa mới dịu lại bùng cháy:

“Cô còn muốn thế nào? Về căn phòng trọ rách nát kia tiếp tục làm mấy cái việc vặt bạc triệu à?”

“Tôi muốn khởi .”

Tôi đáp giọng điềm nhiên như gió thoảng, nhưng bên trong là cả một bầu nhiệt huyết âm ỉ sục sôi.

Tôi không muốn quay trở lại cái môi trường ấy nữa — dù là với tư cách kẻ bị áp bức, hay là kẻ áp bức người khác.

Tôi muốn xây dựng một đế chế thương mại của riêng mình, sạch sẽ hơn, thuần khiết hơn.

“Khởi ?”

Lâm Khiếu Thiên cười khẩy, khinh bỉ nhìn tôi.

“Cô gì để khởi ? Lòng tự trọng buồn cười đó sao?”

Tôi bình thản nhìn thẳng vào mắt ông:

“Dựa vào việc tôi tên là Lâm .”

“Cũng dựa vào việc tôi là con của ông.”

“Ông từng tay trắng dựng nên Tập Thiên Hải, tôi cũng có thể.”

Ông ấy nhìn tôi thật lâu.

Từ trong ánh mắt tôi, ông thấy lại chính mình thuở năm xưa: sự bướng bỉnh, khát vọng, và một ngọn lửa không cam lòng với số phận.

Cuối cùng, ông thở dài một tiếng, rút ra một tấm chi phiếu, ký tên rồi vứt xuống bàn.

“Một trăm triệu. Coi như vốn khởi của cô.”

“Đốt sạch thì lập cút về Thiên Hải, ngoan ngoãn làm tiểu thư .”

Tôi cầm tấm chi phiếu, dãy số dài khiến lòng tôi xao động.

“Cảm ơn ba.”

cảm ơn. Tôi chỉ không muốn con tôi… thua một cách quá khó coi.”

Nét cười nhàn nhạt thoáng trên gương mặt nghiêm khắc của ông.

Bữa cơm đình kết thúc trong một bầu không khí căng thẳng lẽ.

Sáng hôm sau, loạt tin chấn động giới tài chính nổ ra liên tiếp:

“Chủ tịch Tập Thiên – Lý Vệ Quốc từ chức sau loạt sai lầm nghiêm trọng!”

“Giám đốc hành chính Vương Kiến Dân bị điều tra vì chiếm dụng công quỹ!”

“‘Dự án Vịnh Sao’ chính thức đổi chủ, Tập Thiên Hải thắng lớn!”

“Tin đồn: Thiên Hải chuẩn bị thâu tóm toàn bộ Thiên!”

Tôi – người khởi đầu cho tất cả – lại chỉ im cầm tấm chi phiếu trăm triệu, bắt đầu vạch ra bản kế hoạch khởi đầu tiên trong đời.

Lúc này, điện thoại tôi vang lên.

Là một số lạ.

Tôi bắt máy.

“Lâm … là anh, Tô Diễn đây.”

Giọng nói bên kia mang theo sự do dự và mệt mỏi.

Tôi nhíu mày, định cúp máy.

tắt máy! Cầu xin em, cho anh một phút thôi, một phút là được!”

“…Nói.”

Tôi lạnh lùng phun ra một chữ.

“Lâm , anh sai rồi, anh thật sự sai rồi!

Anh không nên chia tay em, càng không nên nói những lời làm tổn thương em.

Anh… anh không ngờ em lại là con của Tập Thiên Hải…”

“Anh là mù mắt, là đồ có mắt không tròng!

Em tha thứ cho anh được không? Chúng ta bắt đầu lại nhé?

Anh thề, sau này anh định sẽ toàn tâm toàn ý với em!”

Tôi nghe anh ta nói năng lộn xộn, giọng đầy van xin, chỉ thấy… buồn cười.

“Tô Diễn, anh có phải nghĩ rằng, cả thế giới này đều phải xoay quanh anh không?”

“Anh nói chia tay là chia tay, nói quay lại là quay lại?”

“Không phải… anh không có ý đó…”

“Anh yêu tôi, hay là yêu thân phận con Tập Thiên Hải của tôi, trong lòng anh tự hiểu .”

“Giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi.”

“Ngay từ anh bảo tôi quan tâm đến sống chết của mẹ mình, hãy vì cái gọi là tương lai của chúng ta mà nhẫn nhịn tất cả — thì đã kết thúc rồi.”

“Sau này, đến làm phiền tôi nữa.”

“Nếu không… tôi không ngại khiến nhà họ Tô biến mất khỏi Kinh Châu.”

Nói xong, tôi cúp máy, chặn số.

Với loại đàn ông như anh ta,

nói thêm một chữ cũng là phí thời gian.

Tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đây là xong.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp độ vô liêm sỉ của tra nam.

Vài sau, công ty mới của tôi hoàn tất đăng ký,

tôi đã nhận được món quà ra mắt đầu tiên.

— Một giấy triệu tập của tòa án.

Nguyên đơn: Tô Diễn.

Yêu cầu khởi kiện:

Đòi tôi bồi thường tổn thất thanh xuân ba năm yêu đương,

tổng cộng năm mươi triệu.

6.

Nhìn tờ giấy triệu tập trong tay, tôi cười khẩy vì .

Đời tôi từng gặp không ít kẻ mặt dày, nhưng dày tới cỡ này thì là mở mang tầm mắt.

Yêu nhau ba năm, chia tay xong quay lại đòi tôi năm mươi triệu tiền tổn thất thanh xuân?

Thanh xuân của Tô Diễn là làm vàng chắc?

sư của tôi – Trương Vĩ – cũng không giấu nổi vẻ kỳ cục trên mặt.

“Cô Lâm, vụ này… khá thú vị đấy.”

“Sao thế?”

“Về mặt pháp lý, ‘tổn thất thanh xuân’ hoàn toàn không có căn cứ. Nhưng bên kia là một tay ‘chuyên chơi chiêu’ nổi ở Kinh Châu – Triệu Vô . Hắn giỏi là thao túng dư luận, trắng biến thành đen, biến kẻ vô lý thành có lý.”

Anh ấy đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Cô xem, cùng lúc tòa gửi giấy triệu tập, trên mạng đã tràn lan tin bất lợi cho cô rồi.”

Tôi mở iPad.

Ngay trang chủ chuyên mục kinh tế, đập vào mắt là ảnh của tôi.

Tiêu đề gây sốc:

“Tiểu thư nhà giàu vô tình tình: Đá bay bạn trai ba năm chỉ vì muốn leo cao!”

“Năm mươi triệu tiền chia tay: Chuyện tình đại thiếu bị vạch trần!”

“Từ thực tập sinh đến Phó Tổng, phượng hoàng nam lật đời bị phản bội phũ phàng!”

Trong bài viết, tôi bị dựng thành một kẻ máu lạnh vô tâm, âm thầm giấu thân phận, quyến rũ một “chàng trai thuần khiết vì tình”, sau lên được chức vị cao thì lạnh lùng đá bay người cũ, chọn một thiếu thế lực hơn.

Còn Tô Diễn, hắn trở thành “nam chính đau thương”: vì tình nguyện hy sinh, vì yêu mà bỏ tất cả, cuối cùng lại bị tôi đá không thương tiếc.

Bài viết trình bày sướt mướt, còn gắn thêm mấy tấm hình Tô Diễn “bị chụp lén” – khóc ròng dưới ánh đèn đêm, nước mắt rưng rưng, ánh mắt bi ai nhìn về không tên.

Bình luận bên dưới thì nổ tung:

“Cái quái gì thế này? Cô ta là tàn nhẫn!”

“Ba năm thanh xuân, đổi lại là bị đá phũ phàng? Bảo sao người ta đòi năm mươi triệu!”

“Cứ tưởng chỉ có đàn ông tình, hóa ra tiểu thư nhà giàu cũng chơi ác lắm!”

“Người có tiền thì muốn làm gì cũng được sao? Ủng hộ anh đòi lại công ! định phải bắt cô ta bồi thường!”

“Năm mươi triệu còn ít! Loại nữ thế này phải bắt cô ta thân bại danh liệt mới hả giận!”

Dư luận đã hoàn toàn nghiêng về Tô Diễn.

“Bọn họ đang định dùng áp lực truyền thông để ép cô nhượng bộ.” Trương Vĩ – sư của tôi, phân tích sắc lạnh. “Nếu cô không chịu trả tiền, họ sẽ tiếp tục gây chuyện, bôi nhọ danh tiếng cô, làm ảnh hưởng đến uy tín của công ty mới.”

Tôi lạnh giọng bật cười: “Hắn tưởng người hắn đối mặt vẫn là Lâm từng bị nhà họ Tô chèn ép trong Thiên sao?”

Tôi nhìn thẳng vào Trương Vĩ, giọng chắc nịch:

“Chuẩn bị phản công.”

“Cô có kế hoạch gì?”

“Muốn tiền? Cho. Muốn danh? Tôi cũng cho.” Tôi ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao:

“Nhưng để xem, trèo lên càng cao, ngã có đau không.”

ra tòa, trước cổng đã chật kín phóng viên.

Tô Diễn mặc âu phục tinh tươm, dáng vẻ đạo mạo, tay khoác sư Triệu Vô – chuyên xoay chuyển trắng đen.

Đối mặt với máy quay, hắn bày ra bộ mặt hối lỗi giả tạo:

“Tôi đến đây hôm nay, không phải vì tiền, mà là vì công lý. Tôi chỉ muốn lại công cho ba năm thanh xuân bị phản bội. Hy vọng câu chuyện của tôi sẽ nhắc nhở tin vào lời nữ.”

Hắn diễn rất tốt.

Đèn flash chớp liên tục, truyền thông ồn ào đồng tình, biến hắn thành “nam chính đáng thương”.

Còn tôi thì sao?

Tôi mặc vest đen, thần sắc lạnh lùng, bước giữa vòng vây bảo vệ và sư.

Không trang điểm, không cúi đầu, không hề nao núng.

“Cô Lâm, xin hỏi cô có phản hồi gì trước lời tố cáo của Tô Diễn không?”

“Cô Lâm, cô thật sự đang hẹn hò với công tử nhà họ Tần như tin đồn?”

Tôi không đáp.

Tôi không cần phải thanh minh.

Vì tôi không đến đây để xin tha.

Tôi đến đây—để đòi lại từng thứ mà hắn từng .

Tại phiên tòa, Triệu Vô thao thao bất tuyệt, ra sức nhào nặn Tô Diễn thành “nạn nhân hoàn hảo”.

Hắn nói rằng tôi khốn khó , Tô Diễn không bỏ rơi tôi, dùng đồng lương ít ỏi của mình để nuôi sống cả hai.

Hắn nói Tô Diễn vì tôi mà từ bỏ biết bao cơ hội tốt hơn.

Hắn nói sau tôi thành công, liền trở mặt vô tình, lời nói cay độc, thậm chí còn dùng thế lực nhà họ Lâm để ép anh ta đến đường cùng.

Từng câu từng chữ đều dõng dạc đầy căm phẫn, nghe như chuyện tình yêu đầy bi kịch.

Ngay cả bồi thẩm cũng bắt đầu nhìn tôi ánh mắt khinh thường.

Đến lượt tôi phản hồi, Trương Vĩ bình tĩnh đứng lên.

Anh ấy không vội phản bác, mà trước tiên nộp một tập tài liệu cho thẩm phán.

“Thưa quý toà, đây là toàn bộ lịch sử chi tiêu trong ba năm yêu nhau giữa nguyên đơn Tô Diễn và thân chủ của tôi – cô Lâm .”

Trên màn hình lớn, hiện ra một bảng sao kê dài dằng dặc.

Từ ăn uống, xem phim, mua sắm quần áo – túi xách – mỹ phẩm, cho đến những chuyến du lịch trong và ngoài nước mỗi năm…

Mỗi khoản chi đều ghi thời gian – địa điểm – số tiền.

Tổng chi tiêu tôi bỏ ra cho Tô Diễn trong suốt ba năm: hơn ba triệu.

Còn anh ta?

Tổng chi: 520 tệ.

Là cái bánh sinh nhật mua tặng tôi vào năm đầu tiên quen nhau.

Cả toà nổ tung.

Tô Diễn tái mét, sắc mặt không còn chút máu.

Triệu Vô lập bật dậy phản đối: “Lịch sử tiêu tiền không thể phản ánh toàn bộ tình cảm! Tình yêu không thể quy ra tiền bạc! Thân chủ tôi đã đánh đổi là thanh xuân, là trái tim!”

“Phản biện hay lắm.” Trương Vĩ gật đầu, rồi bình thản nộp thêm một chứng khác.

“Thưa quý toà, đây là bản ghi âm cuộc gọi cuối cùng giữa thân chủ tôi và nguyên đơn.”

Giây tiếp theo, trong không khí căng như dây đàn, cả phòng xử như tờ, giọng của tôi và Tô Diễn vang lên mồn một giữa tòa án…

Tôi chậm rãi đứng dậy, bước ra giữa khán phòng xử án.

đầu tiên, tôi không cần sư đại diện.

Giọng tôi ràng, dứt khoát:

“Tô Diễn, trước mặt bao nhiêu người ở đây… anh dám nói đứa bé trong bụng cô ta là con của anh không?”

Ầm!!!

Một câu hỏi, như tiếng sét giữa trời quang.

Toàn bộ khán phòng sững sờ trong vài giây, rồi gần như đồng loạt quay đầu nhìn về đứng sau lưng Tô Diễn — Tần Dung.

Sắc mặt Tần Dung lập trắng bệch.

Tay cô ta vô thức ôm bụng mình, ánh mắt lạc lối như sắp ngất.

Tô Diễn phản ứng không kịp, lắp bắp như bị bóp cổ:

“Em… em nói gì vậy?!”

Tôi cười lạnh.

“Nếu anh đã muốn đóng kịch trước tòa, vậy thì làm ơn diễn cho trọn vai. để người ta lật mặt ngay đoạn cao trào.”

Tiếng xì xào khắp khán phòng dâng lên như sóng.

Tôi quay lại nhìn thẩm phán, rồi đưa tay.

“Chúng tôi có một bản xét nghiệm ADN định kỳ từ phòng khám mà cô Tần từng đến, xác định tuần thai và thời điểm thụ thai. Bản xét nghiệm cho thấy… đứa trẻ không phải của thân chủ tôi.”

đối diện chết .

Tô Diễn như bị sét đánh giữa ban , sắc mặt xám ngoét.

Tần Dung lùi về sau một bước, cả người mềm nhũn như sắp đổ gục.

Triệu Vô định lên tiếng, nhưng đã quá muộn.

Sự thật bị phơi bày, lớp mặt nạ hoàn hảo tan thành bụi.

Mọi ánh mắt khinh thường nãy hướng về tôi, giờ bắt đầu thay đổi. Một vài người gật đầu. Một vài người… nhìn Tô Diễn và Tần Dung đầy khinh miệt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương