Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sau màn giày vò đó, mãi trưa tôi dậy.
Vì vẫn phải công ty khách hàng để tiếp tục thăm quan và làm việc nên đường về đã sẩm tối.
đường về, tôi hỏi ra nghi vấn đã làm tôi băn khoăn suốt thời gian qua.
Trần An thở dài:
“Bảo bối, khi đó tôi hoàn toàn không từ chối cô. Tôi nói ‘bây không muốn yêu đương’ là vì muốn khi đại cô bắt đầu.”
“Tôi nghĩ cô sẽ đăng ký trường ở miền Nam, ai ngờ cô lại miền Bắc.”
Tôi lập tức phản bác:
“Tôi vì nghe anh nói muốn lên miền Bắc!”
“Đúng, khi vào đại tôi biết. Khi muốn liên lạc cô không tìm được nữa.”
“Mỗi lần họp lớp tôi đều , nhưng cô không tham gia. Tôi nghĩ cô đã từ bỏ tôi .”
Tôi ngượng ngùng thừa nhận:
“Đó là vì ôm anh tỏ tình bị từ chối, thực sự quá mất mặt.”
Vậy… hóa ra Trần An thích tôi từ trước đúng không?
Nhưng còn lời Sasa nói rằng anh bạn gái sao?
Trần An bật , ánh gian tà liếc tôi:
“Tôi nghĩ bạn gái thời đại tôi sẽ là cô, nên nói mọi người là người yêu. Thực ra không .”
Anh quay đầu nhìn tôi nụ đầy ẩn ý:
“Vì vậy, hôm qua là lần đầu tiên tôi.”
……
Cái không cần giải thích thêm nhỉ.
“ năm lạc mất nhau, may mắn vẫn tìm lại được em.”
Trần An đưa đôi dài đẹp mình ra, đan chặt vào tôi.
“Nếu hôm đó tàu điện ngầm tôi không chủ động kết bạn anh, phải ta đã không gặp lại nữa không?”
Trần An khẽ , ánh đầy ẩn ý:
“Không đâu, vì lần gặp tàu điện ngầm là do tôi nhờ Lý Sa sắp xếp cả .”
???
Hóa ra từ đầu , người bị giấu lòng bàn lại chính là tôi?
Tôi còn chưa kịp chất vấn Trần An, anh đã lái sang chuyện khác ánh láo liên:
“ xe hình như hơi ngột ngạt phải.”
Tôi tức tối:
“Vậy anh mở ra .”
“ đường cao tốc mở lạnh lắm, mở .” Trần An tự ý quyết định.
Vậy ra tất cả mọi thứ chẳng phải là “duyên phận khó tả”, mà là “mọi sự đã chuẩn bị sẵn, chỉ đợi tôi sa vào bẫy”?
Tôi nghĩ rằng mình đã “nắm được” Trần An, nhưng hóa ra chính tôi là con mồi kế hoạch anh ấy.
Ôi , Trần An đúng là chó Trần!
vừa mở ra, tôi vô tình liếc nhìn lên.
Ai ngờ một dòng chữ phát sáng nhạt nhòa:
“ thế giới đông đúc , thật may mắn vì ta ‘ ta’.”
Tôi không nén nổi sự phấn khích, hỏi anh:
“Cái … là anh đang tỏ tình à?”
Trần An siết nhẹ tôi, :
“Anh đã chờ ngày từ lâu . trả được lời tỏ tình mà anh nợ em.”
Ài! Dù là kế hoạch từ trước hay là lỡ mất nhiêu năm nữa…
Hình như tất cả đều không còn quan trọng nữa .
Tôi cảm thấy đôi Trần An lúc sáng rực rỡ, giống như những ngôi sao .
Và ngôi sao sáng nhất tuổi thanh xuân ấy, đã nằm gọn tôi.