Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5
là ngốc đi được!

kể hôm đó, tôi thật sự không gặp lại Thẩm .

Tạ Tư Niên cũng hiếm như vậy, mỗi ngày đều nhắn tin báo cáo cho tôi biết anh đang ở đâu, làm gì.

Hôm nay, tôi đám bạn xấu đến khu nghỉ dưỡng mới khai trương chơi.

Vì không đeo kính áp tròng, xa nhìn về phía hồ bơi, tôi thấy có người bị hắt rượu lên người.

Người đó đang xuống nhặt thứ gì đó dưới đất.

Bóng lưng trông hơi giống Tạ Tư Niên.

Tôi mở điện thoại, phóng to ảnh check-in của Tạ Tư Niên hôm nay.

Không phải chỗ .

Hầy, là tự dọa .

Chỉ là, trái tim vừa hạ xuống lại bị một câu nói kéo bật lên.

Bạn thân tôi tinh như cú mèo: “Đệt! Thẩm Thính Vãn, tiểu lang quân nhà cậu đang bị nạt kìa!”

Hả?

Tôi lao qua bên đó, lúc người đàn ông kia đang giơ chân định giẫm lên tay Tạ Tư Niên.

Tôi lập tát một phát: “Mẹ kiếp, ngứa đòn à? Người của tôi mà mày cũng dám động vào?”

Tên đó bị tôi đánh đến ngớ người.

Mãi đến tỉnh lại, tôi mới nhận là Chu Hạo – hồi học chung đã không ưa gì Tạ Tư Niên.

nhà hắn phá sản, cuối cũng tìm được cơ hội oai nạt.

Chu Hạo nhếch cười khẩy: “ phải nó chỉ là thằng trai ăn bám ?”

“Thẩm Thính Vãn, cô mù à? Trước kia tôi tỏ tình biết lần bị chối, lại đi rước lấy kẻ hề yêu ?”

Tôi lại tát thêm cái : “ đã ? Cho mày làm trai cho tôi còn không thèm.

Vậy mày sủa cái gì ở đây?”

Tôi túm cổ áo hắn kéo đến trước mặt Tạ Tư Niên: “Xin lỗi anh ấy.”

Chu Hạo giận gào lên: “Xin lỗi cái con mẹ mày!

Thẩm Thính Vãn, cô kiêu ngạo cái gì chứ, phải nhờ biết chọn nơi đầu thai thôi ?”

, tôi đầu thai giỏi.

Cực hình lớn nhất đời tôi là uống cà phê Americano đá.

Nếu mày giỏi, không kiếm cho một ông bố tỷ phú đi?

Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn tao móc mày cho chồng tao chơi đấy!”

Chu Hạo bị tôi mắng đến ngẩn người.

Tạ Tư Niên chậm rãi đứng dậy, nhìn tôi, ánh đầy phức tạp.

Không biết anh đang nghĩ gì.

Tôi buông cổ áo tên kia , từng chữ từng câu rõ ràng: “Xin. Lỗi.

Không mảnh đất nhà mày ở phía nam thành phố, đừng mơ giữ được.”

Đụng đến chuyện gia đình, cuối Chu Hạo cũng đầu, uất ức nói: “Xin lỗi, Tạ Tư Niên.”

Tôi cầm ly rượu đặt vào tay Tạ Tư Niên, rồi hất thẳng lên người hắn.

“Con mẹ mày, Thẩm Thính Vãn!” Chu Hạo đến gào lên.

Tôi lạnh lùng nhìn hắn: “Cút.

Lần sau còn dám, tao sẽ là người xử đẹp mày đầu tiên.”

Chu Hạo đám bạn chột dạ, nhanh chóng bỏ chạy.

Tôi lấy khăn giấy túi , nhón chân lên lau người cho Tạ Tư Niên.

“Anh ngu à? Người nạt tới tận mặt rồi còn không biết phản kháng?”

Anh cười gượng, vẻ mặt u ám: “Bây anh có gì để chống lại?”

“Tôi chính là chỗ dựa lớn nhất của anh!”

Tôi nâng mặt anh lên, anh nhìn thẳng vào tôi: “Cả thế giới chỉ có tôi – Thẩm Thính Vãn – mới được quyền nạt anh! Người khác không!

Tạ Tư Niên, hậu phương vững chắc nhất của anh bây chính là tôi! ngoài phải ưỡn ngực lên cho đàng hoàng!”

Anh nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ thở dài, không tự nhiên nắm lấy tay tôi: “Tay em có đau không?”

Tôi lập giả vờ yếu đuối: “Đau! Đau đi được! Chồng phải thổi mới khỏi~”

Đám bạn xung quanh đều bĩu : “Giải tán, giải tán. Não yêu điên thật rồi.”

Tạ Tư Niên cứng người, đầu, nhẹ nhàng thổi tay tôi.

Chỉ là xuống, tôi thấy lông mi anh hình như có chút lấp lánh, cũng khẽ run.

“…Cảm ơn.”

Thật hết nói nổi.

Tên là yêu tinh, nhìn dáng vẻ đáng thương thế kia, tôi lại nổi hứng muốn giày vò anh thêm lần .

Vì vậy tôi đầu, hôn một cái rõ kêu lên anh: “Nhớ kỹ, anh là người của tôi. Chỉ được đầu trước tôi.”

Yết hầu Tạ Tư Niên khẽ động, ánh liếc nhìn tôi một cái, rồi vội vàng quay đi.

Cái thái độ tiệt … Kết hôn lâu như vậy rồi…

Bị tôi hôn một cái mà còn đỏ mặt!

6
Vì muốn tận hưởng trọn vẹn bến đỗ dịu dàng , tôi quyết định cũng phải nghiêm túc phấn đấu một phen.

Thế là tôi nhờ ba sắp xếp cho tôi một văn phòng, đầu tìm hiểu nghiệp vụ công ty.

Sau phát hiện không có gì thú vị, tôi tự mở một công ty đầu tư riêng chuyên về các dự án tài chính.

Vậy nên, Tạ Tư Niên dẫn người của công ty anh ấy bước vào phòng họp.

Tôi không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Thật sự muốn trêu anh !

Anh mặc vest chỉn chu, khí chất ngời ngời, đẹp trai đến mức trời người đều phẫn nộ.

Tôi mặc bộ váy ôm sát, quần tất đen và giày cao gót, giả vờ nghiêm chỉnh ngồi họp.

dưới gầm bàn, tôi dùng chân khẽ móc lấy bắp chân anh.

Làn da mềm mượt của tôi chạm vào đường cơ săn chắc của anh, nhẹ nhàng cọ xát.

Bị anh lườm vài lần, tôi những không thu lại mà còn được nước lấn tới.

Dần dần làm quá.

Cho đến anh khẽ thở gấp.

Tay đặt trên bàn phím run lên, dù cố bấu lấy lòng bàn tay không ngăn được cơn rung.

Còn tôi, cầm bút ngồi nghiêm chỉnh, điềm đạm đánh giá các đề án của nhóm đối tác.

Trên mặt không lộ chút cảm xúc nào.

Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ phải khen một câu:

“Wow, tiểu tổng Thẩm hiểu biết thật đấy.”

hiển nhiên, Tạ – tiểu lang quân – Tư Niên không nghĩ vậy.

Anh tối xoay lưng lại với tôi, lấy gối che kín đầu.

Tôi vòng tay ôm lấy anh phía sau: “Rồi rồi, được chưa? Tôi sai rồi, chịu chưa?”

Anh vùng vằng muốn đẩy tôi .

Tôi ném luôn cái gối, cưỡi lên người anh, nâng mặt anh lên: “ còn giận à?”

Anh gật đầu thật mạnh.

lẽ tôi không có quyền giận?”

Thật là kiêu kỳ.

Tôi ghé sát anh, nhẹ nhàng dỗ dành: “Anh có biết bản thân có sức hút với tôi đến mức nào không? Nếu không tôi chỉ trêu anh, không thèm liếc ai khác?”

Anh bĩu , không thèm trả lời.

Aizz! Khó dỗ thật đấy.

Tự cưới về, dù có phải quỳ cũng phải nuông chiều cho bằng được.

Tôi hôn lên yết hầu anh: “Được rồi được rồi, ai bảo tôi yêu anh đến thế chứ?”

“Vậy tôi cho anh một điều ước nho nhỏ, được không?”

Tạ Tư Niên ngẩng nhìn tôi.

Tôi liếm , hôn lên anh một cái: “ không được quá đáng!

Chỉ được liên quan đến hai !

Không được nói mấy câu mà tôi không thích nghe!”

là bá đạo.” Anh hừ nhẹ một tiếng, rồi quay mặt đi.

Tôi lại kéo mặt anh về: “Tạ Tư Niên, không được xụ mặt với tôi!”

Nói rồi tôi cắn một phát lên vai anh: “Nếu không, tôi vắt kiệt anh cho xem!”

7
Mệt muốn đi được.

Tạ Tư Niên cái đồ trời đánh , giày vò tôi suốt cả nửa đêm.

Trên giường, trên sofa, trước cửa sổ, phòng tắm, trước bồn rửa mặt, tất cả chỗ đều đi một vòng.

Kiệt sức rồi, tôi thiếp đi và mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ.

mơ, có người nói với tôi rằng tôi căn bản không phải là con gái ruột nhà họ Thẩm.

Người thực sự là Thẩm .

Năm đó, cô bảo mẫu mắc bệnh nan y đã tráo đổi tôi và Thẩm .

Để tôi được sống nhung lụa, còn cô vứt Thẩm vào cô nhi viện, rồi nhảy xuống biển tự sát.

Thẩm mạnh mẽ lớn lên, được nhà họ Tạ tài trợ tiểu học.

Cô ấy cũng rất có chí, học đến cấp 3 thi đỗ vào lớp với Tạ Tư Niên.

Hai người họ là cặp uyên ương khổ mệnh được số mệnh an bài sẽ bên nhau.

Còn tôi, chỉ là một nét vẽ dư thừa câu chuyện tình yêu của họ.

Tạ Tư Niên cưới tôi chỉ là để lợi dụng tôi, nhằm quay trở lại đỉnh cao.

Đợi đến lúc anh trở , sẽ lập trả thù tôi.

tôi cũng từng khiến anh nhục nhã đến thế, đó là một vết nhơ không thể xóa cuộc đời anh.

May mắn thay, Thẩm sẽ như ánh sáng, chữa lành anh, sưởi ấm anh.

Cuối , họ sẽ có cái kết viên mãn.

Còn tôi, sẽ bị mọi người khinh ghét, bị bạo lực mạng, rồi bị đám du côn kéo vào con hẻm tối.

Tôi khóc nước đầm đìa, vừa khóc vừa gọi tên Tạ Tư Niên cầu cứu.

Cầu xin anh cứu tôi.

Tôi hứa, nay về sau sẽ không dây dưa anh , sẽ không yêu anh .

Gương mặt anh trở nên tối tăm đáng sợ, lạnh lùng nhìn tôi nói: “Đây là báo ứng của cô.”

giấc mơ, tôi không cam tâm, gào lên: “Tạ Tư Niên, anh đã từng yêu tôi chưa?”

Anh không chút do dự: “Chưa từng.”

con hẻm ẩm ướt u tối ấy, tôi thảm dưới ánh trăng.

không thể tin nổi: “Tạ Tư Niên, tôi yêu anh mà! Tôi thật sự rất yêu anh…”

Có một giọng nói vang lên: Kẻ si tình không có kết cục tốt.

Không!

Không phải vậy!

Tôi căn bản không phải là kẻ si tình.

Tạ Tư Niên cũng tuyệt đối không thể có biểu cảm đó!

Tùy chỉnh
Danh sách chương