Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bởi vì ánh mắt của Cố Duẫn Bạch vô cùng thuần khiết và sạch sẽ, mà anh ta còn cố tình phớt lờ việc có một cái xác của bọn giết người được ẩn dưới da.

Mối bất hoà này, là tôi đang trả thù anh ta, hay tôi đang tự hành hạ chính mình?

Khi nghe Cố Duẫn Bạch nói “Thực xin lỗi”, trong lòng tôi bỗng mềm nhũn, vậy bây giờ tôi mới xứng đáng với ?

Tôi uống cạn từng giọt nước trong hai lon rượu rồi lau đi những giọt nước mắt đã khô trên má, sau đó gọi điện cho chị để ngày mai đến đón.

Qua điện thoại, chị đã đồng ý, chị không còn lo lắng như trước nữa và dường như cũng không cảm thấy ngạc nhiên khi Cố Duẫn Bạch lại ở với tôi.

Khi sắp đến tiểu khu, tôi vấp ngã vì say rượu.

nhiên có người gọi tôi từ sau: “Tiểu thư?”

Chất giọng của người đó khác với Cố Duẫn Bạch, hơn nữa còn có chút khàn khàn.

Một bóng đen chồng chéo hiện dưới chân tôi, tôi giật mình và quay người lại thì nhìn thấy ánh đường vàng mờ xen lẫn bụi dày đặc đang rơi xuống.

Mà người đàn ông mặc áo khoác màu xanh đậm đang đó, áo khoác len dài tới đầu gối, bóng hình in trên mặt đất càng rộng thêm.

không thấy con mèo trắng cuộn tròn trong vòng tay của người đàn ông thì tôi đã nghĩ anh ta là kẻ xấu rồi.

Thấy tôi nhìn vào mình, người đàn ông khẽ ho hai rồi khoanh tay lại, còn có con mèo đang nằm giữa hai tay anh, giống hệt như một vị vua.

Anh cúi đầu vuốt ve bộ lông của con mèo trắng rồi mỉm cười nói với tôi: “Tiểu thư, Cephalosporin* không thể uống cùng với rượu được.”

(*: tên một loại .)

Anh ta nhìn vào chiếc túi trên tay tôi và ám chỉ điều gì đó. Tôi vô thức liếc nhìn thì thấy một đống trộn lẫn dưới ánh đường.

Tôi buộc mình phải vững, tôi đã từng thấy rất nhiều người dắt chó đi dạo, nhưng lại bao giờ thấy dắt mèo đi dạo vào lúc nửa đêm , thị lực của tôi vô cùng tốt.

“Ồ,” tôi hít một hơi dài, “Anh đang làm cái quái gì vậy?”

9.

Con mèo trắng nhiên thò đầu ra, mắt xanh lam đảo quanh người tôi.

Người đàn ông sửng sốt, sau đó cúi đầu vỗ nhẹ cái đầu đầy lông của con mèo trắng như thể để an ủi.

Tôi không còn muốn để ý đến con người tốt bụng khó hiểu này nữa, tôi lắc đầu và quay người bỏ đi.

Lúc về, Cố Duẫn Bạch đã ngủ quên trên ghế sô pha, trên tay vịn còn có cuốn “Snow Country” của Kawabata Yasunari (người đoạt giải Nobel văn học Nhật Bản), từng là cuốn sách mà tôi yêu nhất.

Anh ngủ thiếp đi, người cũng nằm xuống ghế sô pha, tôi ngắm anh, hình như so với tháng trước đã gầy đi rất nhiều.

Tôi phát hiện anh đã lấy quyển sách để che mặt lại, chỉ để lộ một chiếc cổ thon dài trắng sứ.

Tôi đưa tay đẩy quyển sách ra, mới phát hiện sắc mặt Cố Duẫn Bạch càng trắng hơn.

Thời gian quả là một thứ tốt, đến một kẻ cặn bã giả dối như Cố Duẫn Bạch cũng thành loài động vật vô hại.

Tôi thấy hơi trào phúng nên đã vào bếp lấy nước nóng uống cảm.

Khi đang rót nước sôi, câu nói của người đàn ông lạ đêm nay hiện lên trong đầu tôi: “Cefalosporin không được uống chung với rượu.”

là lẽ tình, tôi luôn biết rằng khi hai thứ đó kết hợp có thể gây ra chết người.

Tôi vô tình mở hộp viên cephalosporin đã phân tán trong túi rồi lấy ra hai viên và nghiền thành bột.

Trong phòng khách, Cố Duẫn Bạch còn đang ngủ say.

Tôi cầm lấy cốc đầy ấm áp và đi tới gọi anh: “Cố Duẫn Bạch, dậy uống đi.”

10.

Cố Duẫn Bạch cau mày, vừa mở mắt ra đã thấy trước mắt rất mơ hồ, anh vô thức tay lên bụng, trên mặt cũng lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Anh ngước lên nhìn tôi, mắt vốn mơ hồ đã lại vẻ sáng ngời như ngày , nụ cười cũng trong sáng.

Nhìn qua khuôn mặt này, tôi cố gắng tìm kiếm linh hồn đã trốn vào vực sâu, muốn lôi nó ra và đốt cháy nó.

Nhưng người đàn ông trước mặt đã dậy, đón lấy cốc nước đang nằm trong tay run rẩy của tôi.

Uống xong, anh hài lòng dùng đầu lưỡi liếm lấy mép của cốc giấy rồi nói: 

“Chị, chị về rồi, A Duẫn chờ chị mà ngủ quên mất.”

Giọng điệu cố tình nhấm nháp dưới lưỡi có chút tinh tế, có chút mềm mại.

“Ngày mai tôi sẽ nhờ chị đến đón anh.”

Tôi cất cốc giấy đi và lau sạch bột cephalosporin trên khớp ngón tay cái mà không để lại dấu vết.

Bố từng dạy tôi làm người tử tế, tuy tôi không làm được nhưng cũng không thể làm hại người.

Cố Duẫn Bạch chặt tay, im lặng một hồi.

Tôi cứ tưởng anh sẽ mất tĩnh như trước, lấy tay tôi và nói sẽ không bao giờ rời xa tôi.

Nhưng ánh mắt Cố Duẫn Bạch lóe lên, khóe miệng cong xuống, nụ cười trên dần mặt biến mất.

Một lúc lâu sau, anh mới ngoan ngoãn quay lưng lại, co ro trên chiếc ghế sofa nhỏ, toàn bộ ngón chân của anh duỗi ra, hoàn toàn lộ ra ngoài.

Trong ba qua, anh ta đều dùng cách này để làm tôi mềm lòng, nhưng anh ta cũng là dùng cách này để phản kháng.

Nhưng lần này, tôi thực sự muốn cắt đứt với anh ta.

Sáng hôm sau, Triệu Nguyệt nói rằng có một quý ông họ Dư rất muốn mua những bức tranh của studio chúng tôi với chủ đề “Biết hương vị” và dự định sẽ đưa chúng vào triển lãm nghệ thuật ở Diễn Giang của thành phố S. 

Chị và tôi đã hẹn giờ để chị tới đón Cố Duẫn Bạch, tôi chìa khoá dự phòng vào cạnh cứu hỏa rồi mới ra ngoài.

Triển lãm của Diễn Giang thực chất là một cuộc triển lãm từ thiện, cuộc đấu giá tranh dự kiến sẽ diễn ra vào ngày thứ 7. Chủ triển lãm tiết lộ rằng ông sẽ quyên góp một nửa số tiền thu được từ cuộc đấu giá cho các tổ chức từ thiện như một phúc lợi.

Cơ hội này vô cùng hiếm có, vừa là danh lợi vừa là tiền tài, cũng có rất nhiều người đổ xô đến hợp tác, nhưng không ngờ Dư tiên sinh lại chọn tranh của chúng tôi.

Triệu Nguyệt nghịch chậu măng tây trước bệ cửa sổ, rồi lén nhìn tôi.

“Trần, lần này cậu đi chuyện đi. Tôi đã vé máy bay tới Vân Nam. Biển hoa ở thôn Vũ Băng chính là nơi hợp nhất để vẽ.”

Tôi ngẩng đầu lên khỏi chiếc , nơi rất nhiều album ảnh và dứt khoát vạch trần : “Hoa lang độc ở Vũ Băng mùa này đã nở rồi, cậu định đi vẽ tranh hay đi hưởng tuần trăng mật vậy?”

Triệu Nguyệt cười hai , nói: “Vừa công vừa tư.” 

Sau đó lại chuyển chủ đề theo hướng buôn chuyện.

“Bạn trai của cậu đang giấu một bí mật với chúng ta, cho nên đã đến lúc cần nói về chuyện kết hôn rồi, phải không?”

Tôi tránh ánh mắt trêu chọc của .

Có lẽ vì sự im lặng ngột của tôi cho nên Triệu Nguyệt đã nhận ra có gì đó không ổn nên thận trọng hỏi tôi: 

“Trần, sao trông sắc mặt cậu tệ thế?”

Tôi mím môi lắc đầu: “Cậu hẹn thời gian với Dư tiên sinh đi, tôi sẽ nói chuyện với ngài .”

11.

biết người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi lại chính là người đàn ông ôm con mèo trắng và xen vào việc của người khác hôm đó thì tôi đã không bất lịch sự như vậy.

Trước khi đến , tôi vẫn còn suy nghĩ về vị Dư tiên sinh này thật lạ , vậy mà lại thực sự quyết định một quán lẩu để làm địa điểm gặp mặt.

là một quán lẩu Tứ Xuyên chính thống, người đàn ông đối diện đeo cặp kính gọng bạc, anh cởi áo khoác ra, theo động tác đó mà chiếc khóa kim loại dưới áo sơ mi hướng lên trên.

Cố Duẫn Bạch cũng xuyên mặc sơ mi, nhưng luôn không chịu cài cúc cho đàng hoàng, khi anh ta mặc áo thì luôn mờ ảo lộ ra chút xương quai xanh, luôn có một cảm giác cấm dục hút người.

Mà chiếc áo sơ mi của người đàn ông này lại được cài chặt nút, trông vô cùng lịch thiệp.

Lần đầu tiên nhìn thấy tôi, người đàn ông có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã tĩnh lại cảm xúc, sau đó anh cong môi rồi đưa tay về tôi.

“Trần tiểu thư, tôi là Dư Nhuận Trạch.”

Tay của người đàn ông này rất trắng, nhưng lại không hiện gân rõ ràng như Cố Duẫn Bạch, móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng, rất đẹp.

Sau lời chào hỏi ngắn gọn, chúng tôi đều ngầm đồng ý không kể lại chuyện đã xảy ra trong đêm đó.

Nước canh sôi làm hơi nước bốc lên mặt anh, anh nheo mắt nhìn tôi qua một lớp hơi nước trắng xóa rồi nở nụ cười.

Nhìn thấy tôi không động đũa, người đàn ông có vẻ có chút lo lắng: “Trần tiểu thư, không ăn được cay à?”

Lúc nghe thấy tôi tỏ ý món này không hề cay, trên mặt anh càng hiện lên nụ cười vui vẻ hơn.

Dư Nhuận Trạch là một người dễ gần, bầu không khí của bữa ăn thế mà lại thoải mái đến bất ngờ.

Sau khi ăn thỏa , anh xắn tay áo và bắt đầu thử hết tất các món mà tôi gọi lên cho món lẩu, sau đó anh chân thành khen ngợi từng món mà anh đã nếm thử.

Cố Duẫn Bạch không ăn cay, tôi cũng đã nhiều từng ăn món lẩu như thế này, trong vô thức lỡ ăn hơi nhiều, bụng tôi có chút no.

Sau khi hoàn tất việc hợp tác qua lời nói, trong lúc trò chuyện, Dư Nhuận Trạch vô thức hỏi tôi một câu: 

“Trần tiểu thư xem thể loại phim nào? diễn viên nào không?”

Tôi cắn đầu đũa, trả lời mập mờ: “Cố Duẫn Bạch.”

Ba chữ này được nói ra trong tiềm thức, lòng tôi bỗng nhiên chấn động, tôi cụp mắt xuống và bắt đầu tự trách mình thật đáng thất vọng.

Dư Nhuận Trạch nghe xong có vẻ rất thú, anh ta đũa xuống và thản nhiên nói: “Nhắc đến vị mình tinh này, tôi còn biết một bí mật mà mọi người không biết, thậm chí nó còn thú vị hơn những tin tức trên mạng.”

Dư Nhuận Trạch những ngón tay mảnh khảnh của mình lên góc , khuôn mặt của anh vốn dĩ không phải là loại mà sẽ gây ấn tượng cho người khác trong lần gặp đầu tiên, nhưng cốt cách lại vô cùng tốt, khi chăm chú nhìn vào anh cũng sẽ không làm cho người khác cảm thấy khó chịu.

Một người có độ như Dư Nhuận Trạch, thì có tiếp xúc với một số người thuộc tầng lớp thượng lưu là điều khá dễ hiểu, cho nên việc anh ta biết một số bí mật cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên.

Tôi không tò mò chút nào về Cố Duẫn Bạch, bởi vì trên đời này không hiểu rõ anh ta hơn tôi. Cho dù sự hiểu biết này có được là nhờ vào việc tôi đã nỗ lực bao nhiêu và chịu đựng bao nhiêu nỗi đau.

Cảm thấy mình không thể bất lịch sự, cho nên tôi chỉ mỉm cười nhìn anh ta, giả vờ quan tâm đến điều anh ta đang nói.

Dư Nhuận Trạch hơi nghiêng người về trước, hùng hồn nói: “Tuy bố của Cố Duẫn Bạch làm ăn lớn, nhưng lúc trẻ cũng có vô số khoản nợ tình cảm.”

Anh ta đưa ra một vài ví dụ nhưng thấy tôi vẫn không có hứng thú, lúc sau anh nhiên hạ giọng nói: “Người ta đồn vị minh tinh đó là con ngoài giá thú.”

Đồng tử của tôi co lại, tôi gần như không thể cầm nổi đũa trong tay.

Không biết làm thế nào mà tôi lại nghe được câu chuyện cũ đó, chính là Cố Duẫn Bạch được vợ của bố Cố nuôi dưỡng, nhưng Cố phu nhân cũng chỉ là mẹ trên danh nghĩa của anh ta.

Vợ của bố Cố có tiền sử bệnh tâm thần, nhưng Cố Duẫn Bạch không phải là do mẹ anh ta sinh ra thì làm sao anh ta có thể thừa kế bệnh tâm thần của mẹ?

Tôi nhiên cảm thấy sợ hãi, đến cùng thì mới là người bị chơi trong trò đùa giữa tôi và Cố Duẫn Bạch?

12.

Sau bữa ăn đó, Dư Nhuận Trạch có đề nghị chở tôi về nhưng tôi từ chối.

Sau khi tạm biệt Dư Nhuận Trạch, tôi ở trên đường rất lâu, mặc dù đã quấn trong áo ấm nhưng gió lạnh vẫn lùa vào cổ tôi.

Tôi tìm đến số điện thoại mà vốn tưởng sẽ không bao giờ dùng đến trong quyển sổ ghi thông tin, là do bố của Cố Duẫn Bạch để lại cho tôi khi gặp ở trong bệnh viện.

Tôi không có tâm trạng để nói chuyện với ông nên đã hỏi ông: “Cố Duẫn Bạch không phải là con trai của vợ ông đúng không?”

Người đàn ông im lặng một lúc, giọng điệu có thể nghe thấy có chút khó chịu.

“Trần tiểu thư, không biết lấy tư cách gì mà dùng giọng điệu như vậy để tra hỏi tôi?”

Ông ta mắng tôi không có gia giáo.

Tôi chỉ cảm thấy thật buồn cười, phải tại con trai ông ta thì bây giờ tôi đâu có bị chê là không có gia giáo.

Tôi chống lại ý muốn phản bác ông ta và nói tiếp: “Nói cách khác, căn bệnh của Cố Duẫn Bạch hoàn toàn không phải do được di truyền từ vợ ông?”

Người đàn ông ngắt lời tôi: “Tôi không quan tâm nó mắc bệnh như thế nào, cũng không muốn biết nó đang giở trò gì. Với tư cách là bố của thằng bé, tôi đã tận tình tận nghĩa rồi.

khóc của một đứa trẻ phát ra từ ống nghe và tôi nghe thấy giọng ông ta nhiên dịu đi.

Như muốn che đậy, người đàn ông bịt ống nghe lại, giọng cũng trầm hơn: “Ngoan, bố tìm cho con.”

Tiếp theo là một giọng nữ rất trẻ và quyến rũ, khi nghe thấy lời nói của người đàn ông thì nở một nụ cười khẽ.

Tôi cúp điện thoại, kể từ khi Cố Duẫn Bạch phát bệnh, bố anh ta cũng chỉ xuất hiện trong bệnh viện một lần, trong ba qua, ông ta đều không để ý đến con trai mình, thậm chí còn không muốn xác thực xem căn bệnh này là giả hay thật.

Xem ra, chỉ cần Cố Duẫn Bạch không đến làm loạn và bôi xấu ông ta thì người đàn ông này có thể giả vờ như không có con trai.

Ở một khía cạnh nào đó, Cố Duẫn Bạch và tôi đều là những người đáng thương.

Lúc này đáng lẽ Cố Duẫn Bạch đã được chị đón về.

Trên đường về, tôi không ngừng suy nghĩ như gặp lại anh ta thì chuyện gì sẽ xảy ra, liệu mình có nên phá bỏ chiếc mặt nạ này hay là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra và bỏ qua nhau?

Vào thời điểm đó, tôi không biết rằng có nhiều lựa chọn sẽ không đến một cách lặng lẽ cho đến hiểu rõ chúng.

Khi về, tôi nhìn thấy Cố Duẫn Bạch đang ngồi xổm ở góc cửa, như thể đã chờ đợi rất lâu.

Anh ta đang dựa vào tường, lưng , thật sự muốn diễn thì anh ta thực sự trông giống như một người khác vậy.

13.

Tôi bước lại gần anh ta, giày cao gót vang lên khiến cảm biến sáng lên.

Cố Duẫn Bạch cũng từ trong ánh sáng ngẩng đầu lên, bên trên chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu be, anh đưa tay ra, trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng.

“Chị, chị về rồi.”

Tôi lấy cổ tay anh, kiềm chế cảm xúc của mình: “Chị còn đến sao? Sao anh vẫn đi?”

Anh lấy tay tôi rồi dựa lưng vào tường, ngơ ngác hỏi: “Không phải chị từng nói em là của chị sao?”

Khi anh ta ngẩng mặt lên, hàm dưới như đang cố ý khép lại, khiến đường nét trên khuôn mặt anh nên vô cùng mềm mại.

Ba qua, tôi rất ít khi nhìn vào mắt Cố Duẫn Bạch, mỗi lần nhìn thấy mắt trong trẻo là tôi lại cảm thấy tất các ý niệm được nảy sinh trong lòng mình đều là tội lỗi.

Làm sao tôi có thể không ghét anh ta cho được, chính anh ta đã dùng khuôn mặt ngây thơ này để đối mặt với tôi, dùng cách này để tránh khỏi sự trách móc mà anh ta xứng đáng nhận được.

Khi thực sự đối mặt nhau, tôi tĩnh đến mức ngồi xuống và nhìn vào mắt anh: 

“Cố Duẫn Bạch, anh định lừa dối tôi đến bao giờ?”

Khoảnh khắc đó, mọi ánh sáng trong mắt người đàn ông như vắng lặng, sau đó anh nhếch miệng nhìn tôi, có lẽ là vừa đủ một phút.

Không lên , cũng không tỏ ra yếu thế.

Mãi cho đến khi cảm ứng ở cửa tắt đi, mọi thứ lại chìm vào bóng tối thì anh mới uể oải dậy, tùy ý giơ ngón tay lên gõ cửa.

Khi sáng lại, rốt cuộc Cố Duẫn Bạch cũng không trốn nữa, anh cười vui vẻ: “Lão Cố nói cho em biết? ông ta bắt đầu làm từ thiện từ khi nào vậy?”

Tôi thở dài: “Cố Duẫn Bạch, anh đúng là một diễn viên xuất chúng.”

Trò hề này cuối cùng cũng kết thúc. 

Tôi dậy và bảo anh ta cút xéo, nhưng trên mặt Cố Duẫn Bạch lại không có chút khó chịu nào: 

“Không muốn cùng tôi xuống địa ngục sao?”

Ngay sau đó, những đốt ngón tay trắng nõn của anh giữ lấy vai tôi, anh xoa nhẹ rồi nói: 

“Sao thế, mới một lúc mà đã thấy mệt rồi à?”

“Tên điên!”

Anh ta nhướng mày, không tỏ ý kiến gì, sau đó ở trước mặt tôi rút ra chiếc chìa khoá dự phòng: 

“Bên ngoài lạnh lắm, Châu Châu.”

Tôi bướng bỉnh ở cửa, lặp lại lần nữa: “Tên điên.”

Anh ta cau mày nhưng vẫn nở nụ cười, động tác của tay cũng không hề dừng, sau đó anh ta kéo tôi vào trong rồi đóng cửa lại.

Tay Cố Duẫn Bạch không hề buông lỏng mà vẫn chặt cổ tay tôi như cũ, không biết ngón tay cái vô tình hay cố ý mà vuốt ve chóp tai tôi, sau đó anh dùng giọng điệu thân mật nói với tôi: “Châu Châu, tôi cũng sẽ cảm thấy tủi thân.”

Giống như có một lớp màng ngăn cách ở giữa, tôi vô cảm nhìn anh ta diễn kịch như thể đang xem một nghệ sĩ biểu diễn.

Dường như Cố Duẫn Bạch đã mất đi hứng thú, anh buông tay ra, trong phòng cũng sáng lên.

Ngọn sợi đốt nhiên tản ra ánh sáng, trong căn phòng chật hẹp, lúc này tôi mới nhận ra rằng sắc mặt của Cố Duẫn Bạch vô cùng tái nhợt.

Hình như anh ta nghĩ đến điều gì đó, thế là bước đến bên nhỏ, rồi cầm một lá thư trên lên, sau đó lại lấy một chiếc bật lửa từ trong ngăn ra, đốt lửa dọc theo miệng của lá thư, nhìn ngọn lửa đang bao lấy lá thư, dường như Cố Duẫn Bạch đang mỉm cười.

Lúc anh quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt khó hiểu của tôi, thế là lại giải : “Tôi đã viết một bức thư tình cho em, nhưng bây giờ không còn cần thiết nữa.”

Anh ta cởi áo len rồi với tay sờ lên cổ áo sơ mi ở bên trong, sau đó cởi từng chiếc cúc áo, dục vọng trong mắt anh cũng không thèm che giấu, mỗi lần bước về tôi thì anh ta càng nở nụ cười tươi hơn. 

Hoàn toàn là quyến rũ.

Trong không khí vẫn còn vương chút mùi khói tan hết, giống như ba trước, khi anh ta cố tình làm cho căn phòng tràn đầy khói để tránh bị tôi tra hỏi về những bê bối của mình vậy.

“Cố Duẫn Bạch, anh làm tôi phát tởm.”

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, giơ tay tát anh ta một cái.

Sau khi Cố Duẫn Bạch bị đánh cũng chỉ nhẹ nhàng cười một , trong giọng nói lại có chút ho khan.

“Như vậy cũng tốt, Châu Châu, em vẫn muốn làm cái gì thì tôi vẫn sẽ tiếp nhận.”

Tay tôi không ngừng run rẩy, có lẽ vì cảm thấy mình đủ tàn nhẫn nên cứ tiếp tục lên .

Anh cụp mi mắt xuống và mỉm cười lắng nghe.

Cho đến khi tôi nói đến từ “con ngoài giá thú”.

Cố Duẫn Bạch nheo mắt lại, vẻ mặt có chút bất , anh ta liếm khóe môi rồi cố ý hỏi một cách vui vẻ: “Đủ ?”

“Chúng ta buông tha cho nhau đi.” Tôi nói với giọng tĩnh nhất có thể.

“Cố Duẫn Bạch, tôi thừa nhận, tôi chơi không lại anh.”

Loại trò chơi này khiến tôi kiệt sức về thể chất lẫn tinh thần, tôi không hiểu nổi người đàn ông này, trong ba qua, anh ta thà dùng cách này để dây dưa với tôi còn hơn là đi tìm người phụ nữ mình yêu, không lẽ chỉ đơn thuần là chơi rất vui sao?

Sự cố chấp của người điên khiến tôi sợ hãi đến mức trong cơn mê tôi nghĩ rằng người điên không phải là anh ta mà là chính bản thân mình.

Tôi không muốn ở nữa, mỗi giây phút  ở đều khiến tôi cảm thấy bức bối và thống khổ.

14.

Trong lúc cãi vã với Cố Duẫn Bạch, áo khoác của tôi đã bị tuột ra gần nửa, vốn dĩ anh ta muốn lấy tay tôi, nhưng khi thấy tôi phản kháng quá mức thì anh ta lùi lại một bước và lấy tay áo tôi.

Hốc mắt Cố Duẫn Bạch đỏ lên: “Châu Châu, chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không?”

Tôi nhìn lông mày tắp của Cố Duẫn Bạch rồi nghĩ, lúc anh ta ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, cho dù có cố ý nhắm mắt lại thì trong mắt vẫn luôn có một chút kiêu ngạo.

Nhưng bây giờ, sau ba , anh ta đã bỏ đi tất sự kiêu ngạo đó.

Trán Cố Duẫn Bạch ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt vốn đã trắng lại nên tái nhợt, thật giống như đang cố ý tỏ ra yếu mình yếu đuối.

Tôi không muốn tiếp xúc thân thể với anh ta nữa nên đã đưa tay cởi áo khoác rồi chạy về cửa.

Trước khi rời đi, tôi vẫn không nhịn được mà quay đầu lại, nhìn thấy Cố Duẫn Bạch đang cầm áo khoác trong tay, sống lưng vẫn , môi mấp máy, như muốn nói nhưng lại do dự.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.