Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Đột nhiên có cầu xin từ phía sau, âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

ra tôi có nghe thấy nhưng đã giả vờ như không để ý rồi vội vàng mở bỏ chạy.

Khi xuống lầu, tôi không nhịn được nữa mà ngồi xổm xuống lan can.

Loét dạ dày? Tôi biết, Cố Duẫn Bạch đang lừa tôi. Tôi có linh cảm rằng đây là lần tôi gặp anh ta.

Cố Duẫn Bạch sắp chết rồi.

Tôi nghĩ rằng sau khi xác tin tức thì sẽ cảm thấy vô hạnh phúc.

Thế nhưng, sau khi được tin tức đó, tôi đã không thể kiềm chế được bản thân, cứ cảm thấy có một cơn âm ỉ chạy trong người.

Tôi đứng trong bệnh viện rất và tự thế giới này thật sự có thần linh sao?

Tại sao trên thế giới này lại có người như vậy? 

19.

Hai ngày sau, Dư Nhuận Trạch trở về sau chuyến công tác và chính thức làm việc với studio của chúng tôi về việc hợp tác trong triển lãm Giang.

Sau khi ký hợp đồng, anh ta tôi có muốn thử hẹn hò với anh ta không, tôi sự hoảng sợ và né tránh câu đó.

Cũng không biết từ khi tôi bắt đầu quen với việc có thêm một người như vậy vào cuộc sống đơn điệu của mình.

Nó không giống như một bạn, cũng không có vẻ gì giống cái gọi là yêu.

Dư Nhuận Trạch nói rằng anh ta sẽ đợi cho đến khi tôi có thể chính thức mời anh bước vào cuộc đời tôi.

Mấy ngày nay, tôi bận rộn biên soạn bức tranh trong bộ “Biết Vị”, dường như tôi đang dần bù đắp lại mảnh ghép còn thiếu trong lòng.

Cho đến một ngày trước khi cuộc triển lãm tranh ở Giang bắt đầu, chị Trình đã gọi điện cho tôi và mời tôi đến dự đám tang của Cố Duẫn Bạch.

Tôi cắn môi im lặng hồi , sau khi cân nhắc kỹ càng thì mới nói với chị ấy là không cần.

Mặc dù tôi đã mong đợi điều ấy từ rất rồi nhưng khi người đó sự biến mất khỏi thế giới này, tôi cảm thấy trong lòng thật trống rỗng.

Tôi lấy cớ giúp Dư Nhuận Trạch trong cuộc triển lãm tranh để lấp đầy thời gian của từng ngày.

Sau cuộc triển lãm, khi Dư Nhuận Trạch đến gặp tôi, anh ta đã tôi có chuyện gì vậy. Hoá ra anh đã phát hiện ra tôi bất thường kể từ mấy ngày trước.

Tôi dùng khuôn mặt tái nhợt để anh có muốn xem với tôi không.

Dư Nhuận Trạch có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng anh ta đã nhanh chóng đồng ý.

Chúng tôi xem bộ “Đứa trẻ ngốc” trong phòng khách.

Tôi gần như gục ngã trong lúc xem và phải gián đoạn lần, nhưng tôi vẫn ngoan cố xem kỹ từng một.

Đèn trong phòng khách không bật, khi xem đến dưới nước, tôi gần như toát mồ hôi lạnh và run rẩy không kiềm chế được.

Dư Nhuận Trạch không biết làm để dỗ dành tôi.

Chúng tôi đã dành bốn để xem xem lại một bộ mà tổng thời gian của nó còn chưa đầy hai .

Nhưng tôi biết rằng có xem xem lại và làm bản thân tê liệt thì tôi mới có thể tìm kiếm lại được tầng hận thù đó và sẽ không còn để xoa dịu được nỗi buồn do cái chết của Cố Duẫn Bạch gây ra.

tôi cũng bình tĩnh lại và chìm vào giấc ngủ sâu.

Không có gì ngạc nhiên khi trong giấc mơ tôi lại nhìn thấy anh ta – Cố Duẫn Bạch.

Bốn phía đều là đám sương mù đen, có một màu trắng.

Cố Duẫn Bạch đã nói lời tạm biệt với tôi trong mảnh màu trắng quỷ dị đó.

Anh nói: “Châu Châu, tôi phải rồi.”

Tôi muốn đưa tay nắm lấy góc áo của anh, nhưng anh lại lùi thêm một bước, toàn thân anh mỏng manh đến mức tưởng chừng như một giây sau, anh sẽ xương cốt của mình cháy thành tro.

Đôi mắt anh vẫn rất đẹp, trong ánh sáng trắng, hàng mi cong cong không thể đóng lại, vô chói mắt.

Tôi vẫn không bắt được anh ta, anh ta đã trốn thoát trong giấc mơ của tôi, hay nói đúng là trong cuộc đời tôi…..

, tôi đã sẵn sàng để anh ra và cũng bỏ qua cho chính bản thân. Tôi tỉnh dậy từ một giấc mơ lớn.

Trong phòng ấm áp, tôi nhảy xuống giường rồi dùng cây lau nhà bằng bông đẩy phòng ngủ.

Dư Nhuận Trạch nghe thấy mở liền từ trong bếp ra, khi anh nhìn thấy tôi với mái tóc rối bù thì nheo mắt cười và ra hiệu cho tôi nhìn ra ngoài sổ: “Tiểu Châu, tuyết rơi rồi.”

Tôi sửng sốt một lát, vô thức anh: “Có ai tới nhà không?”

Anh ta giật mình một rồi lắc đầu.

Sau khi được câu trả lời, tôi bỗng cảm thấy như có một vật nặng rơi xuống đất và cảm thấy nhẹ nhõm rất .

Ồ, không có ai đến đây.

Người đàn ông đứng ở bếp, khóe môi dần dần cong lên: “Muốn ăn lẩu không? Là loại rất cay.”

Tôi nhìn Dư Nhuận Trạch đang đeo một chiếc tạp dề James Bear có in cổ áo màu xám, trông thật sự không hợp với dáng người cao gầy của anh ta, thậm chí còn có buồn cười.

“Được.” Tôi cười lớn, rồi nhìn người đàn ông quay trở lại căn bếp nhỏ, trong còn có thái rau phát ra.

Ngoài sổ, chiếc xe lớn quanh chiếc xe nhỏ, làm bay hương vị của thành phố.

Có lẽ, cuộc đời chúng ta sẽ không giờ là một bức tranh để cho người khác đánh giá xem độ mảnh mai của nó có vừa vặn hay không.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình thật may mắn, bởi có thể sống một cuộc đời nhẹ nhàng, không cần phải đối mặt trực tiếp với nỗi buồn và chứng kiến hoang tàn đằng sau ánh trăng.

cờ, đây có đúng là trường hợp của bạn không?

20. Cố Duẫn Bạch (độc thoại).

Ngày được chẩn đoán mắc bệnh ung , tôi đã suy nghĩ rất .

Trần Châu Châu, có thể em sẽ không giờ biết rằng tôi đã bảo trợ lý cố tiết lộ khách sạn đó cho em.

Em nhìn xem, xem Cố Duẫn Bạch là người xấu như , biết rằng có một cô gái đứng đợi cả đêm trong màn đêm lạnh lẽo, nhưng tôi vẫn cứ bỏ mặc em.

Tôi muốn em tránh xa tôi ra, để em không phải nhìn tôi đến cuộc đời, và em lại có thể có một cuộc sống khác tươi sáng .

Sau này tôi nói với em rằng tôi đã yêu một người, nhưng Châu Châu, sao em lại bướng bỉnh như vậy?

Tôi đã nhờ Chu Lộ giao đống tin tức đó cho em, tôi hy vọng điều này sẽ khiến em cho rằng tôi là kẻ sát nhân đã gián tiếp giết chết bố của em, bằng này, em có thể sẽ không hối hận mà rời bỏ tôi.

Nhưng tôi không ngờ rằng, cho dù theo ý của em, bố em cũng là tôi mà chết thì em vẫn tới tìm tôi.

Chính mắt tôi nhìn thấy em điên loạn, mà khi bị cốc sứ trắng trong tay em đập vào trán, tôi cũng không hề cảm thấy đớn, không ngờ tôi lại sự vui mừng, tôi rất vui trên đời này còn có người yêu tôi như vậy.

Trước khi bất tỉnh, tôi đã đổi ý, Trần Châu Châu, tôi không muốn em rời xa tôi. Tôi của mươi năm qua không hề có sống một cuộc sống hạnh phúc, nhưng trong giai đoạn đời, tôi nghĩ, có lẽ ông trời có thể tử tế với tôi một .

Em xem, Cố Duẫn Bạch quả là một người ích kỷ.

Bác sĩ cho biết tế bào ung trong dạ dày của tôi đã di căn đến ruột và đang ở giai đoạn , cho nên khả năng phẫu thuật thành công là rất mong manh.

Nếu vẫn bảo thủ điều trị, có thể… có lẽ là có thể kéo dài thêm được ba tháng, hoặc ít ba năm.

Tôi đã nhờ chị Trình bồi tôi trong một vở kịch, em sẽ không nỡ từ chối một người có vấn đề về tâm thần đâu, đúng không?

Trước đây tôi luôn bảo em phải ngoan, lại bắt còn em đợi ngày như vậy, lần này đổi lại là để tôi ngoan nhé.

Em từng nói, tôi như cũng đều giỏi, vậy thì lần này hãy để tôi thành kẻ ngốc nhé, miễn là tôi được ở em.

Đôi khi tôi cảm thấy, Châu Châu, em thật tàn nhẫn.

Em để tôi uống bia như vậy, rõ ràng trước đây em không chịu để tôi uống .

Thật sự rất , Trần Châu Châu, đầu tôi , bụng cũng , tôi quằn quại trên ghế sô pha, thật là không muốn sống nữa, nhưng tôi phải nhẫn nhịn, không được để em tức giận. 

Ngày hôm đó, tôi đã theo em rất , tôi nhìn thấy em ăn lẩu với người đàn ông khác.

Tên anh ta là Dư Nhuận Trạch à? Tôi biết anh ta.

Tôi vừa ghen tị vừa cảm thấy buồn bã, từ khi mà tôi đã quen với sự tử tế của em vậy.

Nhưng tôi rất muốn em quay lại, được chứ? 

ra tôi cũng có thể học ăn cay.

Tôi cũng để lại một lá , trong tổng cộng có hai nghìn chữ, và tôi muốn em biết rằng tôi không phải là người quay dưới nước trong “Đứa trẻ ngốc.”

Lúc đó tôi vẫn còn trẻ, vẫn biết trân trọng cơ hội.

Nhưng đến ngày quay đó, mẹ tôi lại gây chuyện trong nhà, bà là một người phụ nữ vừa đáng thương cũng vừa đáng trách.

Khi tinh thần tốt thì bà coi tôi như con ruột của mình, khi tinh thần không tốt thì bà trở nên điên cuồng và vô lý.

Bị đánh mắng từ nhỏ đến lớn là chuyện thường , tôi chưa giờ có được một giấc mơ bình yên.

Bố tôi có người mới, bà ta cũng coi tôi là con trai trên danh nghĩa, cho nên tôi đành phải rời khỏi đoàn để chăm sóc cho mẹ.

của Bắc Thanh Xuyên là do người thay thế , đạo không hài lòng nên cứ liên tục cắt và bắt đầu lại từ đầu. 

Sau này, khi chị Trình kể cho tôi nghe, tôi mới biết có một người trong đoàn đã qua đời do bệnh viêm phổi tái phát, nhưng lúc này đã quá muộn rồi. 

Nếu không phải tôi rời đoàn thì có lẽ bi kịch đó đã không xảy ra. Đều tại tôi.

Trong năm đó, tôi đã khiến mọi người chú ý đến cuộc sống của em, em được vào đại học, em tốt nghiệp và em người khác thành lập một studio…

Có thể em không biết rằng đây rất đã có một người như vậy, chăm chú theo dõi cuộc sống của em, vui mừng cho em khi em vui, lo lắng cho em khi em buồn.

Nhưng mà tôi lại cảm thấy có tủi thân, ngoài đều truyền ra tôi – Cố Duẫn Bạch là một người có tăm lẫy lừng, đúng thật là nói nhảm mà.

Viết xong bức này, tôi nghĩ, Cố Duẫn Bạch quả là một người tàn nhẫn. Khi biết được sự thật chắc chắn em sẽ khóc tôi phải không?

Trong mắt em khi đó, Cố Duẫn Bạch chính là một thằng con hoang. Tôi sẽ để em dành cả cuộc đời còn lại cho cảm giác tội lỗi này, để em không giờ có thể hết lòng yêu người khác nữa.

Nhưng Trần Châu Châu, về sau hình như tôi lại yêu em rồi.

Tôi đã đốt lá chứa đựng sự thật.

Tôi muốn em biết sự thật được bọc trong sự dối trá.

Bằng này thì cho có rời bỏ tôi, em cũng sẽ bớt khổ đã bị hận thù lấn áp.

Đời này bất hạnh để em thích, chính là lỗi của tôi, Cố Duẫn Bạch.

Lúc nằm trên giường bệnh, lúc hấp hối, tôi chợt ra rằng khi con người đang trong trạng thái xuất thần, tâm hồn họ sẽ có tham lam.

Em từng nói rằng tôi xứng đáng được mọi thứ tốt nhất, nhưng điều mà tôi – Cố Duẫn Bạch, luôn mong muốn chính là được ở em, mỗi ngày đều được ở em.

Châu Châu, nếu như con người sự có kiếp sau thì tôi hy vọng người đồng hành em vẫn luôn chính là tôi.

Cuộc sống này, tôi buộc lòng phải làm như vậy….xin lỗi em.

HẾT TRUYỆN.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn