Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đợi Tống Tịch Nhiên đặt ngón tay lên thắt lưng.
Tôi vươn vai một cái, nằm xuống giường của anh rồi nhắm mắt lại: “Hơi buồn rồi, em đây.”
Tống Tịch Nhiên khom lưng đứng chôn chân tại chỗ.
Mãi lâu anh đứng dậy, khép cửa lại giúp tôi rồi tắm nước lạnh.
Ngày hôm , đám thiếu niên tụ tập lại bàn tán xem “thần tiên tỷ tỷ” nào có thể khiến đội trưởng biến thành kẻ dẹo dẹo than vãn.
Quanh Tống Tịch Nhiên có quá ít người khác giới.
Rà soát chưa được bao lâu, vậy bọn họ lại nghi ngờ đầu tôi.
Trần Gia Trạch và Thẩm Kiệt đồng thanh: “Xàm ngôn!”
“Em gái tôi tay con trai còn chưa nắm bao giờ. Hơn nữa, đứa nó đâu phải gu của nhau…”
Tôi bị tiếng ồn ào cho tỉnh giấc, mơ màng đẩy cửa bước ra từ của Tống Tịch Nhiên.
Trần Gia Trạch dụi dụi mắt, chân đứng không vững: “Kìa, ai đó, giúp tôi nhìn xem, đằng kia có phải có người không?”
“Phải, em gái ông đấy.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Trần Gia Trạch “rắc” một tiếng, c.h.ế.t đứng tại chỗ.
“Tiểu Bảo, sao em lại ở trong của anh Tống?”
Tôi ngập ngừng một hồi, chọn cách tránh né: “ trước đây em ở bị dọn hết chăn đệm rồi, không ở được nữa.”
“Vậy em có thể tìm anh để đặt khách sạn …”
Trần Gia Trạch chưa hết câu đã bị Tống Tịch Nhiên vội vàng chạy tới ngắt lời:
“Khách sạn khách sạn! Vừa rồi các đoán gái tôi thích là ai đúng không? Khỏi đoán nữa, tôi thích Trần Y Dao.”
vài chữ đơn giản nhưng dường như khiến não bộ Trần Gia Trạch bị quá tải:
“Nhầm rồi phải không anh Tống? Chẳng phải anh và bạn gái quen nhau qua game sao? Nhưng Dao Dao nhà chúng tôi thích đọc sách, hoàn toàn không biết chơi game đâu.”
xong còn giả vờ thoải mái nhìn người khác: “Đúng không? Anh Tống sáng sớm đã đùa rồi.”
Một chàng vỗ vai Trần Gia Trạch: “Đỉnh thật. Anh Trạch à, đối mặt với hiện . Chuyện đã nước này tôi không giấu nữa, bậc hạng mùa này của em gái còn cao hơn cả anh đấy…”
Môi Trần Gia Trạch run rẩy: “Tiểu Bảo, em… em lén lút chơi game lưng gia đình, còn yêu qua mạng nữa? Sao lại như vậy được, từ nhỏ em đã là đứa ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất …”
Tống Tịch Nhiên chắn trước mặt tôi: “Dù có ngoan ngoãn không thì ấy là Trần Y Dao. ấy việc mình thích, không phải chịu trách nhiệm với bất kỳ ai cả.”
Trần Gia Trạch dần lấy lại bình tĩnh: “Đội trưởng, tình yêu mạng vốn dĩ rất hư ảo, sao anh chắc chắn được gặp mặt ngoài đời anh sẽ thích em ấy như vậy?”
ra, đây là vấn đề tôi luôn thắc mắc.
Tống Tịch Nhiên không hề do dự, gằn từng chữ:
“Tôi thích Trần Y Dao, thích toàn bộ con người em ấy. Trước đây không ra em ấy là do tôi mù. Mắng em ấy là tôi sai, tôi sẽ dùng hành động tế để trả nợ cho lỗi lầm của mình, cho em ấy chấp tôi thôi.”
Trần Gia Trạch há miệng, không thốt ra được lời nào, nhìn tôi qua vai Tống Tịch Nhiên.
ăn ý giữa anh em khiến tôi hiểu anh ấy đang hỏi: [Tiểu Bảo, em xác định đúng là anh ấy rồi chứ?]
Tôi khẽ gật đầu.
Tôi không cho Tống Tịch Nhiên biết, ra anh là người đầu tiên tôi thích.
Và không có bất ngờ, anh sẽ là người cuối cùng.
là tôi còn giận “ác cảm” trước đây anh dành cho tôi.
Cho nên, phải trừng phạt anh bằng cách bắt anh theo đuổi tôi lại một lần nữa.
ngày đó.
Để theo đuổi tôi, Tống Tịch Nhiên mua chuộc luôn cả người xung quanh tôi.
bạn trưởng ký túc xá được chiếc túi LV mẫu nhất ấy hằng mong ước.
Thẩm Kiệt nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày.
phát hiện Tống Tịch Nhiên không hề vì chuyện ấy từng định theo đuổi tôi ghi thù, mọi thứ như cũ, ấy lập tức biến thành “đầu tàu” chèo thuyền cho chúng tôi.
Anh trai tôi lần đầu tiên được ăn bữa sáng do chính tay đội trưởng .
“ nào, có hợp khẩu vị không? Có thêm chút bơ đậu phộng không?”
Anh tôi mặt đầy kinh hãi: “Anh Tống, anh đừng như vậy…”
“Sữa muốn uống nóng để nhiệt độ thường?”
Trần Gia Trạch sắp quỳ xuống luôn rồi: “Cầu xin anh đấy đại ca, chúng ta cứ cư xử theo kiểu cũ , như vậy tôi thấy thoải mái hơn.”
Tống Tịch Nhiên trầm tư: “ đồng ý không can thiệp việc tôi theo đuổi Dao Dao nữa, đồng thời tốt giúp tôi vài câu trước mặt nhạc phụ nhạc mẫu, thì tôi sẽ trở lại như cũ.”
Trần Gia Trạch: “Đại ca à, giữa em gái yêu quý nhất và người anh em tốt nhất, một bên là gái ngoan, một bên là lưu manh già, đổi lại là anh thì anh có chịu nổi không?”
Tống Tịch Nhiên: “Anh vợ còn tôi nữa không?”
Trần Gia Trạch nổi hết da gà da vịt: “Đội trưởng, tôi thua rồi, tôi không can thiệp nữa là được chứ .”
Tống Tịch Nhiên thu lại nụ cười: “Mấy giờ rồi còn ăn, cút tập tăng cường cho tôi.”
Trần Gia Trạch lộ ra vẻ mặt “đúng vị rồi đấy”, hớn hở dắt tay Thẩm Kiệt rời .
Tống Tịch Nhiên gọi tôi ra ăn sáng, tôi vừa tắm xong.
Trên người còn quấn chiếc khăn tắm quây ngang n.g.ự.c.
“Cục cưng…” Yết hầu của người đàn ông lăn lên lộn xuống một vòng.
Tôi không ra điều bất thường, đưa sợi dây chuyền Hello Kitty màu hồng cho anh: “Đeo giúp em với.”
“Được.”
Tống Tịch Nhiên vòng tay ôm lấy tôi từ phía : “Cục cưng à, eo em nhỏ thật đấy, mùi dầu gội thơm nữa.”
“…”
“Cục cưng, em quay lại , hình như anh đeo ngược rồi.”
Tôi bất đắc dĩ xoay người lại, không ngờ Tống Tịch Nhiên lại đứng sát mình .
Nếu tôi tiến lên một chút xíu thôi là sẽ chạm bờ môi nhạt màu mềm mại kia.
Hơi thở giao hòa, tôi theo bản năng lùi lại, lưng tựa sát mép bàn.
Tống Tịch Nhiên nhốt tôi giữa cánh tay, cúi người chạm khẽ ch.óp mũi tôi:
“Trần Y Dao… Anh thích em.”
Mặt tôi đỏ bừng như sắp nổ tung, cố tỏ ra bình tĩnh: “Em biết rồi.”
Cằm tôi bị ngón tay thon dài khẽ nâng lên.
Nụ hôn dày đặc của người đàn ông rơi xuống.
Đầu tiên là trán, rồi gò má, khóe môi…
Cuối cùng là ngậm lấy cánh môi tôi.
“Cục cưng, mở miệng ra nào.”
Tôi như bị mê hoặc, ngoan ngoãn theo.
Bị động đón xâm nhập sâu sắc của anh.
Cảm được biến đổi sinh lý của nhau.
Trong khoảng hở để lấy hơi, chân tôi mềm nhũn, được Tống Tịch Nhiên bế bổng lên đặt ngồi lên bàn.
“Trần Y Dao…”
“Dạ?” Tôi khẽ đáp lại.
Người đàn ông cười đầy trêu chọc: “Bà xã, kiểm hàng không?”
Từ việc đeo dây chuyền phát triển thành này.
Tôi biết mình lại bị tên lưu manh già này đưa tròng rồi.
Nhưng không kìm lòng được đắm chìm trong đó.
Nhiệt độ trong cứ tăng dần lên.
Coi như lần tắm này phí công vô ích rồi.
Nhiều lúc tôi thầm nghĩ.
Tống Tịch Nhiên rất bám người.
Chiếm hữu cao.
Bá đạo.
Mặt dày mày dạn.
Thỉnh thoảng còn hung dữ.
Nhưng một người có tính cách né tránh như tôi, lại một người tình không bao giờ có thể đuổi được.
Tống tiên sinh.
Quãng đời còn lại, hãy cùng nhau bước tiếp nhé.