Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đi làm, lại đi làm, cả giới này đều đang đi làm.
giác nhà có điều kiện mà vẫn phải ra ngoài đi làm thuê là như nào?
Xin thưa, giác giống như đang nằm bật dậy trong quan tài, người c.h.ế.t sống lại được một chút vậy.
Mạng xã hội đúng là hại người không ít. Nguồn cơn là do mẹ tôi đăng một bài viết Tiểu Hồng Thư tiêu đề: “Con tốt nghiệp xong ngày nào cũng nằm ườn ở nhà, chẳng thấy đi chơi bời cả. Thanh niên thời nay đều này sao?”
Cư dân mạng được dịp thêm dầu vào lửa, ai nấy đều hóa thân thành bậc thầy truyền năng lượng tích cực.
“Cư dân mạng Tiểu Vương nhiệt tình: ơi, không đâu. Sáng nào cũng dậy từ sáu để chạy bộ năm cây số.”
“Hi hi hi hi: ơi, không có ý gây chuyện đâu nhé. Nhưng có lẽ con đang thiếu mục tiêu sống đấy, để chị ấy ra ngoài đi làm là được ngay. Những người xung quanh ai cũng làm vui vẻ cả!”
“Đang nỗ lực thi cao học: Đồng ý bạn bên trên. ơi đảm bảo, chị ấy cần đi làm hai tháng thôi là con người chắc chắn sẽ khác hẳn bây ! hãy tin .”
Bài đăng nhiệt nhanh ch.óng, lượt bình luận vượt mốc ba trăm nghìn, toàn là những cư dân mạng rảnh rỗi vào góp vui.
Mỗi bình luận đều nói “Tôi không có ý gây chuyện”, nhưng gộp chung lại tư tưởng cốt lõi có một: Bắt tôi phải đi làm.
Họ đúng là không chịu nổi khi thấy một con “cá mặn” được hạnh phúc mà. Trời cao đất dày ơi!
Sau khi đọc xong bình luận, bố mẹ tôi lo lắng đến mức vội vàng đóng gói tôi gửi ra khỏi cửa, dùng quan hệ để tôi vào làm tại công ty của con trai một người bạn cũ.
Tôi được giao cho một chức danh nhàn rỗi: Làm trợ cho trợ của tổng.
Thôi được rồi, đã đến yên tâm mà ở lại vậy.
Sau khi nhậm chức, tôi thuê một căn hộ chung cư ở rất gần công ty.
Thời gian đi làm mất chưa đầy 15 phút đi bộ, quá đã.
một con cá mặn như tôi, có giấc ngủ và món ngon là không thể phụ bạc.
Vì dọn ra ở riêng nên tôi không muốn tự dọn dẹp vệ sinh, bèn nhờ bố mẹ tìm cho một dì giúp theo đáng tin cậy.
Bị mùi thơm quyến rũ cho tỉnh giấc, đúng là một trải nghiệm vừa tuyệt vời vừa đau khổ.
Dì giúp bê đĩa bánh sandwich từ trong bếp ra: “Con , mau ăn lúc còn nóng này.”
Tôi nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân rồi xỏ giày, miệng ngậm miếng bánh sandwich lao ra ngoài: “Con ơn dì Công, trưa nay con lại về ăn ạ. Sắp muộn rồi, con đi đây!”
2
“Tít! Điểm danh thành công.”
Âm thanh thật diệu kỳ, tôi đã kịp quẹt thẻ vào đúng phút cuối cùng làm .
Tôi tựa vào tường thở dốc, chân run một cái, cả người ngả về phía sau.
rồi tôi đập thẳng vào một “bức tường thịt”.
Một mùi hương thanh mát thoang thoảng tỏa ra, tôi mượn lực đứng vững, vừa quay đầu định ơn nụ cười bỗng đông cứng lại: “ ơn anh… Diệp tổng.”
nay vẫn ra vẻ như khổng tước xòe đuôi, Diệp mặc bộ vest màu xám đậm cắt may tinh xảo, không thắt cà vạt, xương quai xanh lộ ra sau cổ áo sơ mi hơi mở, trắng đến phát sáng.
“Không có lần sau đâu đấy.” Diệp qua chấm công rồi lạnh lùng tiếng.
“Vâng.”
Đúng là xui xẻo mà, đi làm gần một tháng trời mới có nay suýt muộn, mà lại đụng ngay phải anh ta.
Chẳng kẻ làm thuê nào thích đi chung cả. Diệp đã bước vào trong, tôi tự giác đứng chờ chuyến tiếp theo.
Cửa đang đóng lại một nửa bỗng mở ra, thấy tôi không nhúc nhích, anh ta buông lời kiệm lời như vàng: “Vào đi.”
…Thôi được, anh là , anh nói cũng đúng.
chậm rãi đi , không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở.
Diệp đột ngột hỏi: “Cô là người mới à?”
“Vâng, tôi là trợ mới của Trợ Trần ạ.”
Đã đi làm cả tháng rồi đấy đại , chỗ ngồi của tôi sắp mòn luôn rồi. Nhưng mà cũng tốt, thiết lập “người tàng hình” đúng là thể chất vàng để lười biếng.
Tiếc là nay lại bị lộ diện, đáng ghét thật!
Vẻ mặt tôi không chút xúc, nhưng trong đang gào thét.
Anh ta bỗng nhiên khẽ hít mũi một cái rồi cau mày.
Diệp cúi đầu cổ áo , rồi lại sang tôi, đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Tôi cũng lén tự ngửi , không phải do tôi đấy chứ?
Tối qua mới gội đầu xong, thơm lắm mà.
Tôi không dám hỏi, lo lắng không yên.
đã đến tầng. Hai chúng tôi người người sau bước ra ngoài.
Tôi không chú ý nên vô tình đi anh ta một bước.
Anh ta hơi ngẩn ra.
Tôi: ? Ồ đúng đúng, anh ta là , phải đi phía sau.
Tôi nở nụ cười mỉm, lùi lại phía sau anh ta một cách mượt mà.
Cuối cùng cũng về tới chỗ ngồi.
Anh ta đi về phía văn phòng, khi vào cửa còn ngoái lại tôi một cái.
Tôi: Ánh mắt đó có ý vậy?
3
Rất nhanh tôi đã hiểu ra, khối lượng công buổi trưa gấp đôi.
Tuy không phải nhắm vào một tôi, cả bộ phận đều phải , nhưng tôi vẫn đau như cắt.
Sườn xào chua ngọt của tôi, súp lơ xanh xào tỏi của tôi, cả món thịt kho tàu bí truyền của dì Công nữa.
Mất hết rồi, mất sạch sành sanh rồi.
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho dì Công:
“Dì Công ơi, trưa nay con phải nên không về được. Dì ăn đi ạ, đừng đợi con.”
Dì Công trả lời ngay lập tức: “ sao được, hay là để dì mang đồ ăn đến cho con nhé.”
vào màn hình, tôi bỗng thấy ấm áp vô cùng.
Dù là người giúp theo , nhưng dì Công luôn đối xử tôi cực kỳ tốt, làm cũng nghĩ đến tôi, như coi tôi là con ruột vậy.
“Dạ thôi dì ạ, con ăn tạm cái đó là được rồi.”
Dì Công không nhắn lại nữa, tôi cất điện thoại, tiếp tục vùi đầu vào sắp xếp các bảng biểu.
Mười hai rưỡi, Trợ Trần từ văn phòng Diệp bước ra, vỗ vỗ tay.
“Mọi người tạm dừng một chút, Diệp phu nhân nói nay mọi người vất vả rồi nên đã đặt đồ ăn cho cả phòng, sắp giao đến nơi rồi đấy.”
Cả văn phòng ngay lập tức sống dậy.
“Diệp tổng muôn năm! muôn năm!”
“Tớ đã bảo mà, trong Diệp tổng vẫn có chúng !”
Tôi lầm bầm: “ đừng bắt chúng nữa.”
Tiểu Trương ngồi bên cạnh huých tôi một cái: “Có đồ ăn rồi mà vẫn không khóa nổi cái miệng cậu lại à.”
Năm phút sau, đồ ăn giao đến. Trên túi giấy có in logo của một nhà hàng cao cấp, trông có vẻ không hề rẻ.
Từng món ăn lần lượt được lấy ra.
Sườn xào chua ngọt, súp lơ xanh xào tỏi, thịt kho tàu.
Tôi sững người.
Mấy món này… toàn là món tủ của tôi cả.
“Vãi thật, nay là cái vận may này!” Tôi hạ thấp giọng nói Tiểu Trương, “Toàn là món tớ thích ăn thôi.”
Tiểu Trương liếc xéo một cái: “Tỉnh lại đi, đây là đặt cho cả hội chứ có phải cho riêng cậu đâu.”
“Tớ biết, nhưng mà trùng hợp quá thôi.”
Tôi vui vẻ gắp một miếng sườn xào chua ngọt, vị chua ngọt vừa vặn, thịt mềm và tơi.
Thật lạ, vị này hơi giống món dì Công làm.