Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Diệp tổng, uống nhiều cà phê hại dày lắm, trước khi tan làm anh nên uống một nước ấm thì tốt hơn.”
Anh nhận lấy nước, nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt đó diễn tả thế nào nhỉ, giống một chú mèo được vuốt lông quá thoải mái lại không nỡ thừa nhận vậy.
“Trợ lý Lâm.”
“Có em ạ.”
“Rốt cuộc hôm nay cô muốn làm gì?”
Tôi nở nụ cười chân thành nhất: “, em chỉ muốn làm việc thật tốt để chia sẻ bớt gánh nặng với Diệp tổng thôi ạ.”
Anh nhìn chằm chằm tôi suốt ba giây.
Sau đó cúi đầu uống nước.
“Ra ngoài đi.”
“Vâng thưa Diệp tổng.”
Tôi xoay đi ra ngoài, lúc đi đến cửa thì giọng của anh từ phía sau vọng lại.
“Ngày mai cà phê vẫn cũ nhé.”
Tôi không quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên.
Kế hoạch nịnh bợ bước đầu thành công mỹ mãn.
Diệp Diêm mở ngăn kéo ra, bên có đặt một cuốn tay.
Lật đến trang gần nhất chép, bên trên viết dày đặc những dòng chữ-
[ tắm cùng loại ✓]
[Nước hoa cùng loại ✓]
[Kem dưỡng tay cùng loại (thương hiệu ngách, rất khó mua trên thị trường) ✓]
Anh cầm b.út lên, viết thêm một dòng nữa:
[Biết tôi uống cà phê không đường không ✓]
Sau đó anh đặt b.út xuống, tựa vào lưng ghế.
Ngón tay khẽ gõ lên , nhịp điệu hơi nhanh hơn bình thường một .
cả chuyện này mà cô ấy biết.
Cô ấy quan sát mình bao lâu ?
Diệp Diêm nhắm mắt lại, đầu hiện lên cảnh tượng thang máy hôm nay.
Lúc cô ấy “Màu này đẹp quá, tôn da sếp trắng hẳn ra”, đôi mắt ấy sáng lấp lánh, giọng điệu chân thành đến mức chẳng giống nịnh hót nào.
Không đúng, ràng là nịnh hót mà.
nếu chỉ nịnh hót thì tại phải nhớ chuyện tôi uống cà phê không đường không ?
Tại lại chú ý đến việc tôi thay áo sơ mi mới?
Tại trước khi tan làm lại mang một nước ấm đến, còn bảo là uống cà phê hại dày?
Tại tất cả đồ dùng đều phải xài cùng loại với tôi?
Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ trên cuốn tay.
tắm cùng loại, tinh dầu thơm cùng loại, kem dưỡng tay cùng loại.
Cà phê không đường không .
Màu sắc của chiếc áo sơ mi mới.
Cà phê hại dày.
Cô ấy nắm thói quen của mình lòng tay, cả thương hiệu ngách tìm cho bằng được, lại còn để ý thấy dày mình không tốt nữa.
Diệp Diêm khép cuốn lại, cầm nước ấm lên nhấp thêm một ngụm.
Nhiệt độ nước khéo.
Không nóng không lạnh, vặn để uống.
Cô ấy rốt cuộc thích mình đến nhường nào chứ?
Ý nghĩ này nảy ra giống đập nước bị vỡ, không cách nào ngăn lại được.
Cà phê, thang máy, họp hành, đưa nước.
Cả ngày quay quanh anh, đôi mắt sáng rỡ khen anh “giỏi quá”, “đẹp trai”, “chuẩn xác”.
Đây mà là thái độ của cấp dưới đối với sếp ?
Đây ràng là.-
Diệp Diêm đặt xuống, day day huyệt thái dương.
Vành tai lại đỏ bừng lên.
Không được.
Hành vi này không cổ xúy.
Chốn công sở không phải là nơi để yêu đương.
Theo ta không theo kiểu này.
Dùng đồ cùng loại, nhớ thói quen, bưng trà rót nước… quá mức thâm hiểm.
Quá là cố tình .
Quá là…
Diệp Diêm lại uống thêm một ngụm nước.
Nhiệt độ nước đúng là khéo thật.
Diệp Diêm lật sang một trang mới cuốn tay, viết xuống một dòng chữ:
[Cô ấy thích tôi ✓]
Sau đó anh khóa cuốn tay vào ngăn kéo.
Sáng hôm sau khi đến chỗ làm, tôi phát hiện trên mình có thêm một cà phê.
Latte đầy đường, thêm .
Bên cạnh có một tờ giấy chú đè lên, là nét chữ của Diệp Diêm:
[Có qua có lại.]
Tôi chằm chằm nhìn tờ giấy chú suốt năm giây.
Thế này là có ý gì?
sếp lại biết mình uống Latte nhỉ?
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của Diệp Diêm.
Rèm sáo kéo xuống thấp hơn ngày thường một , chẳng nhìn biểu của anh.
Mười giờ sáng, điện thoại nội bộ của Diệp Diêm vang lên.
“Lâm trợ lý, vào đây.”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Anh ngồi phía sau làm việc, hôm nay mặc một chiếc sơ mi màu xám nhạt, cà vạt thắt ngắn, cả khuy măng sét rất chỉnh tề.
Ánh mắt tôi dừng lại trên vòm n.g.ự.c hơi săn chắc của anh một giây, sau đó lập tức dời đi.
Trên trước anh đặt một cuốn tay mở sẵn.
Tôi liếc qua một , thấp thoáng thấy trên đó viết gì đó dày đặc, còn đ.á.n.h không ít dấu tích.
“Diệp tổng, sếp tìm tôi ạ?”
“Ừm.” Anh gập cuốn lại, đẩy vào ngăn kéo, “Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Anh tựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt lên , nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt đó rất phức tạp. Cứ chuẩn bị điều gì đó cực kỳ quan trọng vậy.
Im lặng.
Năm giây.
Mười giây.
Tôi bắt đầu thấy căng thẳng .
Không lẽ sếp tính mắng mình đấy chứ?
“Lâm trợ lý.”
“Có tôi.”
Anh lại tiếp tục im lặng.
Sau đó anh hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm rất lớn.
“Tấm chân tình của cô, tôi đại khái hiểu .”
Tôi: ?
Anh hiểu gì cơ?
“Thời gian qua, cô bỏ ra rất nhiều… nỗ lực.”
Anh ta cân nhắc từ ngữ, tiếp tục : “ tắm cùng loại, nến thơm cùng loại, kem dưỡng tay cùng loại. cả thói quen uống cà phê không đường không , hay sở thích về Tây phục, cà vạt, đồng hồ của tôi cô nắm . Thậm chí cô còn nhớ cả việc dày tôi không tốt.”
Tôi: ??? Chờ .
Khoan khoan khoan, tôi thấy diễn biến này nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ.
“Tôi rất ơn sự tận tâm của cô.”
Giọng anh ta vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức làm tôi thấy nổi da gà: “ mà…”
Anh ta khựng lại một .
“Cách thức này không đáng hoan nghênh đâu, việc bắt chước máy móc chỉ khiến ta thấy phiền chán thôi.”
Tôi: ????
“Theo khác, không nên theo kiểu này.”
văn phòng yên tĩnh tới mức có nghe thấy cả tiếng rè rè của máy điều hòa.
Tôi nhìn gương nghiêm nghị, hơi ửng hồng lại mang vẻ tiếc nuối và giáo huấn của Diệp Diêm mà đầu óc nổ tung pháo hoa.
Anh ta tưởng tôi theo anh ta.
Tôi há hốc mồm định giải thích.
khi nhìn thấy vành tai hơi đỏ và biểu “tuy cách làm của cô sai trái tôi hiểu tấm lòng của cô” kia, bao nhiêu lời định tôi đều nuốt ngược vào .
Không được, không ra sự thật lúc này.
Tôi nặn ra một nụ cười chuẩn mực, ngoan ngoãn.
“Vâng thưa Diệp tổng, tôi biết ạ.”
Diệp Diêm ràng rất hài lòng với thái độ của tôi.
Anh ta gật đầu, sắc giãn ra đôi .
“Năng lực làm việc của cô rất tốt.” Anh ta dừng lại một nhịp tiếp: “Tôi hy vọng cô có tách bạch giữa công việc và tình cá nhân, hãy dồn tâm trí vào những việc chính đáng.”
“Vâng.”
“Ra ngoài đi.”
“Vâng, chào Diệp tổng.”
Tôi mỉm cười đứng dậy, mỉm cười xoay , mỉm cười bước ra khỏi văn phòng, mỉm cười đóng cửa lại.
Và khoảnh khắc cánh cửa khép c.h.ặ.t, nụ cười trên tôi hoàn toàn sụp đổ.
Đồ thần kinh!!!
Kẻ tự luyến!!!
Đúng là con công thành tinh mà!!!
Ai thèm theo anh chứ!!!