Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Tôi sải bước nhanh về chỗ ngồi, ngồi phịch xuống rồi phát ra một tiếng rên rỉ đầy đau khổ.

Tiểu Trương ló đầu sang hỏi: “Bà sao thế? Bị Diệp tổng mắng à?”

“Không có.”

“Thế sao cái mặt bà trông thê t.h.ả.m vậy?”

“Anh ta khen tôi.”

“??? Được khen mặt như mất sổ gạo thế à?”

“Anh ta bảo tôi nên dồn tâm trí vào việc đáng thì tốt hơn.”

Tiểu Trương ngẩn người một : “Nghe câu này sao cứ giống như…”

“Giống cái gì?”

“Giống từ chối tỏ tình .”

Tiểu Trương à, ông đoán rồi đấy. đến mức không thể hơn.

Diệp Diêm vừa trịnh trọng từ chối “ tỏ tình” tôi xong.

Một tỏ tình vốn dĩ chẳng tồn tại.

Đây là bi kịch nhân gian .

Tôi tắt điện thoại, gục đầu xuống im lặng.

văn phòng, Diệp Diêm đang ngồi trên , nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Cuối cùng anh nói ra rồi.

Anh rốt cuộc đã nói ra được điều đó.

“Theo đuổi người khác, không nên theo đuổi kiểu này.”

Từ ngữ chừng mực, thái độ ôn hòa, vừa bày tỏ được lập trường, lại vừa không làm tổn thương tình .

trả “Vâng”, biểu rất bình tĩnh, chắc hẳn là đã lĩnh hội được ý anh rồi.

Diệp Diêm gật đầu, thấy rất hài lòng với cách xử lý .

Anh xoa xoa thái dương, vành tai lại đỏ bừng lên.

8.

Tối hôm đó, tôi tựa vào khung bếp, giả vờ bâng quơ hỏi : “Con trai tên là gì thế ạ?”

Tay thoăn thoắt xào rau: “Cẩu Đản.”

“Cẩu Đản?” Tôi sững người: “Thế tên khai sinh là gì ạ?”

“Tên khai sinh nghe không lọt tai đâu, là do bố nó đặt, thôi không nhắc đến nữa.”

Cẩu Đản, tôi lẩm bẩm nhắc lại hai lần, cái tên này chẳng liên quan gì đến Diệp Diêm cả.

Kiểu đàn ông như con thành tinh như Diệp Diêm chắc chắn không thể mang cái tên này được.

Tảng đá lòng cuối cùng được trút bỏ.

Thế nhưng sau tắm xong, tôi đem toàn bộ mấy cái chai lọ mang tới cất hết vào sâu tủ.

Bất kể con trai là ai, Diệp Diêm đã nói rồi: “Bắt chước máy móc chỉ khiến người ta thấy phiền chán”.

Muốn tránh hiềm nghi thì trước tiên phải thay đổi mùi hương đã.

Mấy ngày sau đó, mỗi lần Diệp Diêm đi ngang chỗ tôi sẽ nhìn thêm một cái, nhưng tuyệt nhiên không nói gì.

Tôi cứ ngỡ chuyện này thế là xong xuôi rồi.

Nào ngờ đến ngày thứ tư, gặp tôi ở phòng trà, anh ta bỗng nhiên hỏi một câu: “Dạo này cô đổi hoa à?”

Tôi đang rót , trả bằng giọng điệu hơi mỉa mai: “Vâng thưa Diệp tổng. Tôi đã hoàn toàn chấn chỉnh lại tâm thái, đang tập trung làm việc thật tốt đây ạ.”

Anh ta “ừ” một tiếng rồi quay lưng đi thẳng.

Sau về phòng làm việc, Diệp Diêm gọi nhân viên hành vào hỏi: “Có phải hạt cà phê ở phòng trà ty vừa thay loại không?”

Nhân viên hành bảo là không.

Diệp Diêm ngồi phòng, thẫn thờ nhìn ra ngoài sổ.

không dùng đồ cùng loại nữa, không tặng cà phê, không khen áo sơ mi anh đẹp thang máy, không lén lút ngửi mùi hương trên người anh anh đi ngang nữa.

Đáng lẽ ra anh phải thấy nhẹ nhõm .

miệng anh đã bảo cô hãy dồn tâm trí vào những việc đáng.

đã nghe theo, thậm chí làm rất tốt.

Vậy thì tại sao mấy ngày nay anh cứ có thói quen chạy ra phòng trà suốt như vậy làm gì cơ chứ?

Diệp Diêm không ngừng suy nghĩ, rồi bỗng nhiên anh đã thông suốt.

thích cô mất rồi.

Đường đường là một tổng tài, bị một cô trợ lý theo đuổi suốt hai tháng trời, thế anh lại từ chối người ta.

Đến người ta không theo đuổi nữa thì phát hiện ra – anh đã thích cô mất rồi.

9

đây Diệp Diêm có gì đó lạ lắm, tôi nghi ngờ anh ta đang quyến rũ .

Thứ Hai, tôi vào văn phòng đưa báo cáo tháng cho anh.

, nghe thấy tiếng “Vào đi” tôi đẩy bước vào.

Anh đang ngồi sau làm việc xem tài liệu, đầu chẳng buồn ngẩng lên. Tôi đặt báo cáo xuống rồi xoay người định rời đi.

“Trợ lý Lâm.”

“Có tôi ạ.”

“Số liệu chỗ này, cô đây xem một chút.”

Tôi vòng cạnh anh, người nhìn vào màn hình.

Anh bất chợt rướn người về phía trước, cánh tay duỗi ra từ hông tôi, chỉ vào một ô trên màn hình. Hương gỗ thanh lãnh lập tức ập đến, vai anh như chạm sát vào vai tôi.

“Chỗ này.” Anh nói.

Giọng nói trầm ấm vang lên ngay sát tai tôi.

Những con số trên màn hình dần trở nên mờ mịt, đầu óc tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Sau chỉ vào ô đó, anh không thu tay về ngay ngón tay dừng lại trên màn hình một nhịp.

“Thấy chưa?”

“Tôi thấy rồi ạ.”

Anh thu tay lại, tựa người vào lưng .

Tôi đứng thẳng dậy, quay người đi ra ngoài.

“Trợ lý Lâm.”

Tôi ngoảnh đầu lại. Anh đang dựa vào nhìn tôi, khóe môi hơi nhếch lên.

“Không có việc gì nữa, ra ngoài đi.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng, khép lại.

Tựa lưng vào cánh , tim tôi đập loạn nhịp.

Vừa rồi anh ta cố tình không?

Thứ Ba, tại phòng trà.

Tôi đang rót thì anh từ phía sau đi vào.

Không gian cạnh cây nóng lạnh vốn dĩ chẳng rộng rãi gì, thế anh cứ nhất quyết phải vòng tay sau lưng tôi để lấy lọ hạt cà phê trên giá.

Diệp Diêm rướn người từ phía phải tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c như dán c.h.ặ.t vào vai tôi.

“Cho tôi mượn đường một chút.” Anh nói.

Giọng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Sau lấy được lọ cà phê, anh lùi lại, nhưng tôi nhận rõ ràng tốc độ anh lùi ra chậm hơn cả đưa tay tới.

Tôi bưng ly đứng ngẩn ra tại chỗ hồi lâu.

Tiểu Trương đi ngang : “Lâm Noãn à, sao mặt bà đỏ thế kia?”

“Nóng quá thôi.”

Tiểu Trương nhìn vào bảng nhiệt độ điều hòa trung tâm.

22 độ, rồi lại nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc.

Tôi không thèm giải thích.

Thứ Tư, họp.

Tôi phụ trách ghi biên bản cuộc họp.

Diệp Diêm ngồi chủ tọa, tôi ngồi ở phía đối diện chéo góc.

Nhân viên bộ phận sản phẩm đang báo cáo, tôi đầu gõ phím. Đang gõ dở thì thấy có một ánh mắt đang dán vào . Tôi ngẩng lên, thấy Diệp Diêm đang nhìn chăm chú.

Đó là cái nhìn mang theo chút dò xét và ý cười.

Tôi nhanh ch.óng đầu xuống tiếp tục gõ phím.

Một lát sau ngẩng đầu lên, anh đang nhìn.

Khóe môi anh nhếch lên cao hơn nãy một chút.

Thứ Năm, anh gọi tôi vào văn phòng để đối soát một bản hợp đồng.

Tôi đứng cạnh làm việc, anh ngồi lật xem hợp đồng.

Lật đến một trang nào đó, anh bỗng đẩy bản hợp đồng về phía tôi, ngón tay chỉ vào một điều khoản.

“Điều khoản này cô xem đi.”

Tôi người xuống xem.

Anh ngồi yên không nhúc nhích, tôi thì đang thấp người, mặt như ngang hàng với anh.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, khoảng cách đến mức quá đáng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.