Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Cô thấy có vấn đề không?”

Tôi dán mắt vào điều khoản đó, nhưng chẳng chữ lọt vào đầu nổi. “Không ạ.”

“Thật sự không có?”

“Thật .”

Anh gấp hợp đồng lại, đưa cho tôi. “Vậy cô đi làm việc đi.”

Tôi nhận lấy hợp đồng rồi đi ra ngoài. Lúc đi đến , giọng của anh từ phía truyền tới.

“Trợ lý Lâm.”

Tôi ngoảnh lại.

Anh dựa lưng vào ghế, khóe môi vẫn vương nụ cười.

“Hôm nay cô mặc bộ đẹp đấy.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng, áp bản hợp đồng trước n.g.ự.c.

Quyến rũ! Đây tuyệt đối là quyến rũ! Một sự quyến rũ trắng trợn!

Sáu, lúc tan làm trời đổ .

Tôi ở cổng công ty đợi tạnh.

Diệp Diêm từ phía đi tới, tay cầm chìa khóa xe. Hôm nay anh không mặc áo khoác, chiếc áo sơ mi bị gió thổi hơi dán vào người, làm lộ rõ đường nét bờ vai vòng eo săn chắc.

Tóc anh dính vài giọt , tóc mái rủ xuống trên xương chân mày.

Anh chẳng lời , chỉ lặng yên cạnh tôi cùng ngắm .

“Trợ lý Lâm.”

“Cô tránh mặt tôi à?”

Tôi nhìn vào màn ngoài. “Không có.”

“Vậy để tôi đưa cô về nhé?”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Vâng.”

Trong xe rất yên tĩnh.

Cần gạt cứ thế gạt qua gạt lại, lúc lái xe, cổ tay anh thong thả trên vô lăng. Trong xe vương vấn mùi hương gỗ tông lạnh, giống hệt mùi hương trên người anh. Tôi nhìn vào kính chắn gió, nhưng qua khóe mắt, tôi vẫn cảm nhận được anh quan sát mình.

Xe dừng lại dưới chân chung cư của tôi. Cơn cũng vừa lúc tạnh hẳn.

Tôi tháo dây an toàn: “Cảm ơn Diệp tổng.”

“Diệp Diêm.”

cơ ạ?”

“Gọi tôi là Diệp Diêm.”

“Vâng, thưa Diệp tổng.”

Đôi mắt Diệp Diêm hơi nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch thành một độ cong đẹp mắt.

Tôi đẩy xuống xe. Nhịp tim còn chưa kịp bình ổn lại đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Dì Công. Dì ấy mặc bộ đồ mặc họa tiết nhí, tay xách rác, ngay lối vào tòa .

Diệp Diêm cũng xuống xe, bước đến cạnh tôi.

Gió thổi qua làm rác trên tay dì Công khẽ đung đưa.

“Mẹ?!”

Tôi cũng thốt lên: “Mẹ???”

10

Trong phòng khách lúc có ba người.

Dì Công ngồi trên ghế sofa, tôi Diệp Diêm trước mặt dì giống như chịu sự thẩm vấn chung.

“Mẹ.” Diệp Diêm lên tiếng trước, giọng thấp hơn bình thường nửa tông, “Sao mẹ lại ở đây?”

Dì Công vỗ vỗ vào vị trí trống cạnh: “Ngồi xuống rồi .”

Cả tôi Diệp Diêm đều không nhúc nhích.

Dì Công cũng chẳng vội, tự rót cho mình một ly , thong thả uống một ngụm.

đó mới từ tốn mở lời.

“Mẹ của tiểu Lâm là bạn thân chí cốt mấy chục năm nay của mẹ.”

Tôi ngẩn người.

“Hồi con thuê , mẹ con bé có nhờ mẹ tìm giúp một người giúp việc theo giờ đáng tin cậy.” Dì Công nhìn tôi, giọng điệu thản nhiên như bàn về giá rau ngoài chợ, “Dì nghĩ đi nghĩ lại, tìm người ngoài không yên tâm, nên đích thân dì làm luôn.”

“Dì đích thân làm luôn ạ?”

“Ừ. Dì lập một cái nick phụ để kết bạn WeChat với con đấy.”

Tôi lôi điện thoại ra, nhìn vào ảnh đại diện của “Dì Công” trong WeChat – đó là một đóa sen.

Đem so sánh kỹ với ảnh đại diện ở nick chính của dì, hóa ra là cùng một bông sen nhưng được chụp ở hai góc độ khác nhau.

… Cái ai ngờ được chứ, đến mẹ tôi chắc cũng chẳng nhìn ra.

Giọng Diệp Diêm vang lên cạnh: “Cho nên mỗi mẹ đến cô ấy nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ là để làm giúp việc theo giờ sao?”

“Chứ còn nữa?” Dì Công lý lẽ đanh thép, “Mẹ của anh làm việc cũng phải làm cho tới nơi tới chốn.”

Diệp Diêm im lặng.

“Vậy sao dì không với con ạ?” Tôi hỏi.

ra còn vui nữa.” Dì Công lại nhấp một ngụm , “Dì vốn dĩ muốn nuôi một con gái. Mẹ con cũng khoe con trên trang cá nhân, dì nhìn thèm lắm. Khó khăn lắm mới có cơ hội tự mình chăm sóc một , chẳng lẽ dì lại tự mình làm lộ sao?”

“Vậy những như sữa tắm, sáp thơm, kem dưỡng tay đó… toàn bộ đều là của Diệp Diêm ạ?”

“Ha ha ha, thơm lắm đúng không? Dì cũng dùng của nó đấy, thằng nhóc sống tinh tế lắm.”

“… Dì ơi, vì những đó anh ấy cứ hiểu lầm là con theo đuổi anh ấy.”

Dì Công ly xuống, liếc nhìn Diệp Diêm một cái.

“Cái ? Thằng nhóc , con bị chập mạch à?”

Sự xấu hổ của Diệp Diêm lúc như hiện rõ mồn một.

“Mẹ .-“

“Con đừng có nữa.” Dì Công ngắt lời anh, “Tiểu Lâm dùng đồ là do mẹ mang đến, con đúng là tự luyến hết mức rồi, mẹ còn chẳng buồn con đấy.”

Diệp Diêm câm nín.

Dì Công dậy, nhìn Diệp Diêm rồi lại nhìn tôi. đó mỗi tay dì kéo một người, tay hai chúng tôi chồng lên nhau.

“Hiểu lầm được giải tỏa rồi, cả hai đều là những trẻ ngoan.” Dì Công vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, “Một là dì sinh ra, một là dì nuôi dưỡng. cũng không chạy thoát được đâu.”

Dì quay người đi vào bếp: “Hôm nay có sườn hầm, hai đi rửa tay rồi vào ăn cơm.”

Tôi Diệp Diêm vẫn chôn chân tại chỗ, tay vẫn còn chạm vào nhau. Anh cúi xuống nhìn, tôi cũng cúi xuống nhìn.

Tôi định rút tay lại, nhưng anh lại nắm c.h.ặ.t lấy.

Dì Công bưng thức ăn ra, thấy cảnh đó tặc lưỡi hai tiếng.

11

Sáng Hai, khi tôi vừa đến chỗ làm đã thấy trên bàn một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm.

Mở ra xem, trong là một chai .

Thân chai không hề có logo, trên nhãn chỉ có một dòng chữ viết tay rất nhỏ: “Không phải là bắt chước, là độc nhất.”

Đó là nét chữ của Diệp Diêm.

Tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em nhận được rồi.” Anh trả lời ngay lập tức: “Dùng thử xem.”

Tôi không thử cất luôn chiếc hộp vào ngăn kéo.

Buổi trưa, đích thân anh mang giữ nhiệt lên bàn tôi. trong là sườn xào chua ngọt bông cải xanh xào tỏi do dì Công nấu.

Trong còn có thêm một hộp dâu , được miếng to nhỏ không đều nhưng lại được xếp vô cùng ngay ngắn.

Tiểu Trương ghé đầu sang hóng hớt: “Ai bổ dâu tay nghề kém thế .” Tôi gắp một miếng bỏ vào miệng, không .

Buổi chiều tôi vào văn phòng anh nộp tài liệu, lúc anh đón lấy xấp giấy, ngón tay anh khẽ chạm vào tay tôi.

“Ăn dâu chưa?”

“Ăn rồi ạ.”

“Thế ?”

“Hơi chua ạ.” Anh tựa lưng vào ghế nhìn tôi: “ mai sẽ đổi loại ngọt.”

Kể từ đó, sáng anh cũng đến đón tôi đi làm. Dì Công là người mở , rác cũng đã được sẵn ở lối ra.

Diệp Diêm cúi người xách rác lên, còn tôi bưng ly cà phê lững thững đi theo anh.

Trong thang máy chỉ có hai người, anh xách rác, tôi nhâm nhi cà phê.

Con số hiển thị tầng cứ thế nhảy lùi dần.

“Dâu dì Công …”

“Ừm.”

“… đẹp hơn anh nhiều.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Anh sẽ học.”

anh học thật.

Trưa hôm , dâu được tỉa rõ ràng là đã đều đẹp hơn hẳn.

ba là xoài, được gọt thành từng khối vuông vức, xếp hàng tăm tắp.

tư là kiwi, năm là cam.

Tiểu Trương còn thắc mắc không biết có phải Diệp tổng vừa mới đăng ký một lớp đào tạo tỉa quả hay không.

Lúc tan làm, anh đưa tôi về . Xe dừng dưới hầm chung cư nhưng anh không mở khóa ngay. Ngón tay anh gõ nhẹ hai nhịp lên vô lăng, rồi quay sang nhìn tôi đăm đắm.

cũng tặng rồi, dâu cũng rồi, đến xoài, kiwi, cam cũng hết cả rồi, đưa đón cũng làm luôn rồi.” Diệp Diêm đột nhiên áp sát lại gần, cố ý bày ra vẻ mặt đáng thương.

“Lâm Noãn, anh muốn có danh phận.”

Ánh đèn đường hắt qua khung sổ, tôi thấy vành tai anh đỏ ửng, nhưng ánh mắt lại chẳng hề né tránh.

“Để xem biểu hiện của anh thế đã.”

Hai chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười.

“Được.”

Tôi đẩy bước xuống xe. Khi vừa đi tới sảnh tòa , tiếng của anh lại vọng theo.

“Lâm Noãn!”

“Mai gặp nhé!”

“Mai gặp lại.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn