Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

9

Trời mưa càng nặng, anh nói: “ hôm nay vào ăn chay, tiện tránh mưa.”

Anh gật: “Được.”

Từ năm ngoái, chùa thu phí vào cửa.

Một bữa ăn chay, 50 tệ.

Tôi đưa chứng minh nhân dân cho nhân viên, mua hai vé.

Vào cửa, tiên là lư hương, được phát miễn phí ba cây nhang.

Tôi và Ngô Vi Minh cắm xong ba cây nhang, tiến vào ăn.

Đúng giờ ăn, không nhiều .

Tôi để Ngô Vi Minh ngồi , đi lấy cơm.

Xếp hàng, thấy một nhân viên đến nói gì với anh.

Mặt anh không tốt.

Tôi do dự, có nên qua xem không, may đến lượt tôi.

Khi tôi bê hai bát cơm chay quay lại, mặt anh bình thường.

nãy tới gì?” Tôi đặt muỗng vào anh.

Anh im lặng một rồi nói: “Không sao.”

Rồi lặng lẽ ăn cơm.

Anh ăn nhanh, má phồng lên.

“Ăn chậm lại.” Tôi nhắc.

Anh không lời, vẫn nhét đồ ăn liên tục.

Tôi tưởng dâng hương mẹ, anh buồn.

Ăn xong, trời vẫn mưa, anh nhất định về .

“Đợi mưa tạnh , được không?” Tôi nắm anh: “Chúng ta đi dạo, thoải mái lắm.”

“Không, về thôi.”

Bất đắc dĩ, chúng tôi lao mưa.

May mắn, nhanh ch.óng gọi được xe, về đến .

Về , Ngô Vi Minh đi thẳng lên sofa ngồi.

Tôi đứng ở cửa sắp xếp đồ.

anh gọi: “Đồng .”

Chốc lát, cả thế giới như tắt tiếng, óc tôi nổ tung, lưng ướt mồ hôi lạnh.

Anh biết rồi.

Ngô Vi Minh hít sâu vài lần.

“Tôi…” Tôi đến ngồi bên, nắm anh: “Tôi muốn nói từ lâu rồi.”

Anh rút : “Cô đi đi.”

“Tôi đi đâu?”

“Đi nơi cô nên đến.”

“Ông sao biết?”

“Nhân viên chùa lại CMND của cô, có nói tên cô.”

“Lần ở quán lẩu, tôi ai gọi ‘Đồng ’. Tháng trước, mùa hoa ở đại bên cạnh qua lâu rồi.”

Anh lấy CMND của tôi từ túi, đặt lên trà.

mua vé để quên . này đừng cẩu thả.”

Tôi cười khổ, quả thật sơ hở nhiều.

“Tôi tại sao phải đi?”

“Vì cô là Đồng .”

“Tại sao?”

Anh hít sâu: “Đồng , giữa tôi và cô là quan hệ không cân bằng. Cô có chưa? Tình cảm cô dành cho tôi không phải yêu, mà là ngưỡng mộ, biết … tổng kết lại, không phải tình yêu. Cô không cần tôi.”

“Ngô Vi Minh, ông tôi vì ông nên đáp lại bằng thân xác sao?”

Anh nhíu mày: “Không phải sao?”

Tôi lắc : “Không. Tôi thật sự thích ông.”

“Cô không thích.”

“Tại sao ông không? vì ông mù? Ông mù mất quyền được yêu sao? Ông mù không cho phép tôi yêu ông sao?”

“Cô dành cho tôi không phải tình yêu.”

Anh nói xong, đứng dậy, chuẩn bị lên lầu.

Tôi chạy đến anh: “Ông không phải tôi, sao biết tôi không yêu ông?”

“Ngô Vi Minh, dù tôi không yêu ông, ông vẫn yêu tôi đúng không? Ông có thể bỏ tôi đi sao?”

Anh nghiêm túc gạt tôi : “Thu dọn đồ, rời đi ngay.”

Ngày hôm , Ngô Vi Minh liên hệ công ty giúp việc cử một trợ đến nấu cơm.

Anh mặc kệ tôi.

Rèm lầu hai lại kéo kín.

Tôi bước vào phòng sách: “Chiều nay tôi đi, đến nói lời tạm biệt.”

Anh ngồi sofa, không lời.

“Cảm ông chăm sóc tôi bấy lâu, tôi đi rồi, ông ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ tốt, ốm uống t.h.u.ố.c, mệt nghỉ ngơi. Nếu trợ không tốt, nói thẳng với cô ấy. Không cải thiện thay . Được chứ?”

Anh gật .

“Nếu nhớ tôi, gọi , tôi bật máy 24/24.”

Tôi anh.

Anh bất động.

Nửa năm .

Còn chừng mười ngày là Tết.

Trời lạnh, mưa lẫn tuyết rơi.

Tôi kéo vali đến trước cửa Ngô Vi Minh.

Đoán giờ ăn trưa, anh chắc đang ăn dưới .

Ấn chuông, trợ mở cửa.

Chưa kịp nói gì, tôi lao thẳng vào.

Không ngoài dự đoán, Ngô Vi Minh đang ngồi ăn.

“Ê, cô nhóc, sao chạy lung tung thế?” trợ hét phía .

“Ngô Vi Minh.” Tôi tiến đến anh.

Anh giọng tôi, rõ ràng sửng sốt.

Nửa năm qua, tôi không liên lạc với anh một lần.

Anh càng không thể chủ động liên hệ tôi.

Ngô Vi Minh gầy hơn nhiều, mặt u ám, cằm râu chưa cạo.

Trông già hơn vài tuổi.

Anh dừng đũa: “Lên lầu nói chuyện đi.”

Vào phòng sách, tôi bật đèn, đóng cửa.

Rồi khóa trái.

Anh tiếng “cạch,” nhíu mày.

Tôi ngồi phịch xuống sofa: “Qua đây ngồi đi.”

Anh ngồi ở góc sofa, cách tôi khá xa.

“Ha.” Tôi liền dịch sát, ngồi cạnh anh.

Rút hợp đồng ký từ túi , đặt trên trà với tiếng “bịch.”

“Lấy thoại , đọc nó.” Tôi nói.

Ngô Vi Minh một không phản ứng.

Tôi lục túi quần anh, bật chế độ đọc to trên thoại.

thoại tự đọc dung hợp đồng.

Là hợp đồng tuyển dụng của tôi, tôi được một trường trung lân cận nhận giáo viên tiếng Anh.

Hợp đồng đọc xong.

Tôi nhìn anh: “Ngô tổng, tôi giờ có công việc ổn định, ở trường cách đây chưa đến một cây số. Ông muốn tôi sống cuộc đời riêng, tôi vốn sư phạm, hướng đi là vào trường dạy . Một nửa bạn cùng lớp tôi đi dạy ở các vùng huyện, còn tôi, vào thành phố, với tôi là lối đi tốt. Ông nói có đúng không?”

Anh không nói gì.

“Nếu không có gì bất ngờ, tôi sẽ việc ở trường này suốt đời. yêu, kết hôn, sinh con. Ngô tổng, ông muốn tôi ở gần ông, kết hôn với khác và sống hết đời, hay kết hôn với ông và sống hạnh phúc?”

“Đồng …”

“Dù sao, tôi chọn phương án thứ hai.”

Anh im lặng lâu, hỏi: “Cô thật sự quyết định rồi chứ?”

“Không sao? Ngô Vi Minh, tôi không biết chứng minh thế nào tình cảm tôi dành cho ông là yêu, chứ không phải biết . Tôi biết nửa năm nay, tôi mỗi ngày đều đến ông. khi tới tương lai có ông, tôi có động lực tập, ôn thi. Nếu là biết , tôi không được.”

Nói xong, tôi anh: “ ông, tim tôi đập rộn ràng. Tôi mỗi ngày đều muốn ông, gần ông, ở cùng ông. Đây không phải yêu, là gì?”

Anh cuối cùng tôi.

“Không đuổi tôi nữa sao?” Tôi nói.

“Tôi rất nhớ cô.” Anh nói.

Tôi đ.ấ.m vào bụng anh: “Đồ đáng ghét.”

Anh vuốt tóc tôi nhẹ nhàng: “Xin lỗi.”

ông bù đắp tôi thế nào?” Tôi ngẩng nhìn anh.

Anh suy nghiêm túc một : “Chuyển cho cô 888.800 tệ…”

“Ông bị sao , Ngô Vi Minh!” Tôi tức giận: “Tôi không cần tiền.”

muốn gì?” Anh mím môi: “Tôi có tiền…”

Tôi nhẹ nhàng hôn anh: “Tôi muốn ngủ cùng ông!”

Tắm rửa xong, bước vào phòng anh, anh đang nằm sách.

“Tôi tắm xong rồi.”

Anh tắt thoại.

“Tôi vào đây nhé!”

“Ừ.” Anh nhấc chăn.

Tôi chui vào.

“Tắt đèn đi.”

Anh tắt đèn.

Tôi lại chui vào lòng anh.

Anh cứng đờ: “Ngô tổng, đàn ông các ông cứng hết sao?”

Anh nghẹn họng: “Vừa có vừa không.”

Rồi lật , đè tôi xuống.

“Ngô Vi Minh… ông…”

“Chúng ta có nên nâng cấp lên ‘cấp độ cao hơn’ không?”

HẾT.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn