Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

tàu cá giữa bão cứ như một gã điên, dù tôi có bám chắc mấy thì người ngợm cũng bầm dập hết cả.

Có điều lúc nước sôi lửa bỏng cũng chẳng thấy đau, tôi dồn hết sức bình sinh đẩy cánh cửa khoang, mặc kệ đủ thứ cá mú hải sản kỳ quái b/ắn vào người, rồi chốt c.h.ặ.t khóa cửa lại.”

“Được rồi, kéo …”

Đúng lúc tôi chuẩn bảo Chu kéo mình về thì bất ngờ xảy sự cố.

Một khổng lồ ập , cuốn phăng cả tàu vào làn nước.

Với lực mạnh như thế, Chu kia căn bản không giữ nổi sợi dây, tôi đ.á.n.h bật khỏi mạn tàu, rơi biển.

ơi!”

tiếng gầm rú, tôi thấy tiếng hét xé lòng Chu .

Chắc là nhầm rồi, từ điển cái tên làm có chữ “”.

Tôi cười khổ một tiếng, cứ coi như là gọi mình đi.

Tôi túm c.h.ặ.t sợi dây thắt lưng, bám c.h.ặ.t vào lan can tàu đáp lại:

không sao!

Chăm lo cho bản thân đi, đừng để hất văng ngoài!”

May mà sau đợt lớn có một khoảng lặng, Chu dùng hết sức kéo dây, lôi tôi từ mạn tàu boong.

Sau có mấy thuyền viên giải quyết xong việc chạy lại giúp đỡ, nhanh ch.óng kéo tôi về lại khoang tàu.

Đợi tàu vượt qua vùng dữ, Chu từ phía lảo đảo chạy , ôm chầm lấy tôi vào lòng, c.h.ặ.t mức như muốn nghiền nát xương cốt tôi vậy.

Tôi cảm nhận được sự run rẩy người anh, tay chân anh lạnh ngắt, nhưng khi anh vùi vào vai tôi, tôi lại thấy có nóng hổi rơi hõm vai.

có biết rơi là không tìm thấy xác luôn không!”

“Được rồi được rồi, chẳng phải không sao đây à?”

đúng là nhờ có vợ lão Chu, là toàn bộ… vốn dĩ chuyến đã…”

ít thôi, cái thằng ch.ó Hồ Tam bao giờ mới biết để tâm một chút, đã bảo bao nhiêu rồi là phải nhớ khóa cửa.”

yên biển lặng rồi nhưng chẳng ai còn tâm trí đâu mà ngủ.

Hải sản khoang hàng thất thoát mất một phần ba, có thuyền viên đưa tay quẹt mặt như sắp khóc nơi.

Chu cúi im lặng ngồi cạnh tôi, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, hàng lông mi rũ che khuất mọi cảm xúc, nhưng không che giấu được vẻ đỏ hoe vành mắt.

Chu thì gục vào cánh tay, tôi chọc chọc vai cậu bé, cố tình trêu chọc:

“Lúc nãy ngoài kia thấy có người gọi đấy, có phải không?”

Cậu bé xoay người quay lưng lại phía tôi, không năng .

“Gọi tiếng nữa đi, không chê gọi già đâu.”

“…”

“Nhanh nào, xong còn đi ngủ bù đây.”

“…”

định đợi bố đổi cho kế trẻ đẹp khác à?”

!

!

!

Được chưa hả Dương Thiển, nữa tôi về tôi dỡ tung phòng sách bây giờ!”

Cái tên thiếu niên hay dỗi hờn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ngẩng khỏi cánh tay, hậm hực lườm tôi.

Nhưng làn da trắng trẻo , hốc mắt đỏ hoe như ráng chiều, chẳng có chút uy h.i.ế.p nào, nhìn cứ như một chú cún đáng thương vậy.

“Ha ha ha…”

Tôi bật cười, cả khoang tàu cũng cười theo.

cảng tàu, Chu cùng các thuyền viên đi xuất hàng chia tiền, tôi dẫn Chu đi đặt phòng trọ trước.

Trời gần tối, Chu mới vác hành lý nặng trĩu, cầm điện thoại xem bản đồ, đạp chiếc xe đạp công cộng đi tới.

Thấy anh mệt lử, tôi và Chu vội chạy lại đỡ hành lý giúp anh.

“Sao anh không bắt taxi?”

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi lòng bàn tay mình, giao hành lý cho Chu , thản nhiên :

“Cũng chẳng bao xa, bắt taxi còn phải đợi.”

Gã ngốc , nhìn là biết anh tiếc tiền, cái cớ tìm cũng hay đấy, tôi cũng chẳng thèm vạch trần anh.

“Nghỉ ngơi chút rồi ăn cơm, đặt đồ ăn ngoài rồi, chẳng muốn đi đâu nữa.”

“Ơ, được.”

Đêm đây rất yên tĩnh, tiếng biển không xa không gần rất vừa tai, khiến lòng người cảm thấy rất an bình.

phòng trọ đang phát vài bản nhạc nhẹ, tôi quấn chăn dùng điện thoại viết lách.

Chu tắm rửa rất lâu, khi ngoài người còn vương hơi nước, lông mày cụp , cơ bắp người cũng chẳng thấy thả lỏng chút nào.

“Thấy anh tâm trạng không tốt, có chuyện sao?”

Anh đi cạnh giường, tôi ngồi thẳng dậy ôm lấy eo anh, vùi mặt vào cơ bụng săn chắc anh dụi dụi.

“Đừng.”

Anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi , đẩy tôi , “Anh có chuyện muốn với .”

Thấy anh có vẻ nghiêm trọng, tôi cũng căng thẳng theo.

“Thật chúng ta đi biển…”

Anh ngồi bên mép giường cúi , nuốt một ngụm nước bọt như có nghẹn lại cổ.

“Là… có lẽ không kiếm được… không kiếm được bao nhiêu tiền…”

đây đuôi mắt anh lại hơi đỏ , những ngón tay thon dài thô ráp đan vào nhau, siết c.h.ặ.t trắng bệch như một tù nhân đang khai báo tội lỗi.

biết mà, các anh về sớm, đường lại mất không ít cá, chắc chắn không bằng trước đây rồi.”

“Không chỉ là không bằng, chúng ta… cũng chỉ được chia…

được chia có năm sáu vạn tệ thôi.”

Anh như chim hoảng sợ lạc vào vòng vây thợ săn, như đối mặt với kẻ thù lớn, như đi băng mỏng, cả người căng như dây đàn, đột nhiên xoay người nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi.

“Dương Thiển, anh hứa chỉ thôi, sang năm sẽ ổn thôi, giêng là có thể kiếm được nhiều như trước đây, anh… những anh hứa với sẽ không thay đổi đâu.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.