Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

15

Tay tôi cầm cà phê khẽ run lên.

Tôi từng cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.

Không ngờ…

Đó chỉ là bắt đầu.

Tôi kéo Trần Húc nước, chọc giận Triệu Lan.

Nhưng đồng thời cũng kéo ra một nhân vật mà tôi hoàn toàn không đối đầu nổi.

Trần Khải Minh.

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác bất lực từng có.

Toàn bộ kế hoạch, toàn bộ phản công của tôi trước nay…

Đều xây dựng dựa trên phán đoán về thực lực của đối phương.

Nhưng bây tôi phát hiện.

Ngay đầu…

Tôi đã nhìn sai bàn cờ.

Tôi tưởng đang đấu với một tay chơi nghiệp dư.

Không ngờ phía bên kia bàn cờ…

Lại là một thủ chuyên nghiệp cấp cao.

“Vậy… em làm sao ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Viễn.

Khoảnh khắc ấy, người đàn anh mười năm không gặp này…

Lại trở chiếc phao cứu sinh duy nhất tôi có bấu víu.

Cố Viễn nhìn tôi, mắt vừa kiên định vừa dịu dàng.

“Đừng sợ.”

“Anh tới … chính là để giúp em.”

“Anh không để ông ta làm hại em.”

“Anh?”

Tôi hơi ngẩn người.

“Đàn anh, là chuyện của em.”

“Em không muốn kéo anh vào.”

“Người như Trần Khải Minh… anh đấu không lại đâu.”

Cố Viễn bật cười.

Nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa có chút giễu.

“Ôn Tình, có lẽ em cũng hiểu lầm anh rồi.”

“Em anh chỉ là một đối tác bình thường của văn phòng luật sư thôi sao?”

Anh ấy dừng vài giây.

Sau đó ra một câu khiến tôi chết .

“Nhà họ Cố và Trần Khải Minh…”

“Đấu với nhau hai mươi năm rồi.”

Lúc ấy tôi biết.

Thân thế của Cố Viễn…

Cũng hoàn toàn không đơn giản như tôi từng .

Gia tộc của anh ấy ở Bắc Kinh là thế lực đủ sức đối đầu ngang hàng với Trần Khải Minh ở phía Nam.

Ân oán giữa hai nhà có đời trước.

Mấy chục năm nay, tranh đấu công khai lẫn âm thầm từng dừng lại.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Cố Viễn không chọn tiếp quản công ty gia đình.

Anh ấy muốn đi một con đường khác.

Cho nên mở văn phòng luật sư riêng.

Trong giới cũng xem như có danh tiếng.

Nhưng phía sau anh ấy…

Vẫn luôn là toàn bộ tài nguyên và quan hệ của nhà họ Cố chống lưng.

“Trần Khải Minh là kiểu người thế , anh hiểu rõ hơn em.”

Cố Viễn chậm rãi tiếp.

“Ông ta tàn nhẫn, thủ đoạn, vì mục đích mà bất chấp tất cả.”

“Nhưng ông ta cũng có điểm yếu.”

“Ông ta cực sĩ diện.”

“Cũng coi trọng danh tiếng hơn bất thứ gì.”

này ông ta đưa đội luật sư tới, ngoài là muốn lật án cho Trần Húc.”

“Nhưng thực chất…”

“Là muốn dùng pháp luật để đè chuyện này , giảm mức độ ảnh hưởng của scandal tới thấp nhất.”

“Ông ta không muốn bên ngoài biết rằng…”

“Con trai Trần Khải Minh bị cắm sừng, còn vào tù như một thằng ngu.”

Khóe môi Cố Viễn khẽ cong lên.

“Cho nên cơ của chúng ta…”

“Chính nằm ở điểm này.”

mắt anh ấy sáng lên đầy sắc bén.

“Chúng ta không đối đầu trực diện với ông ta.”

“Điều cần làm…”

“Là khiến mọi chuyện ầm ĩ hơn nữa.”

“Lớn đến mức ông ta không đè nổi.”

“Lớn đến mức ông ta nhận ra…”

“Cứ cố bảo vệ Trần Húc khiến chính bản thân trả giá bằng danh tiếng còn thảm hơn.”

“Đến lúc đó…”

“Ông ta nhiên biết lựa chọn thế .”

Tôi người nghe anh ấy .

Đó là thế giới mà trước tôi từng chạm tới.

Cuộc đấu giữa những gia tộc lớn.

Đầy quyền mưu và tính toán.

Xa lạ…

Nhưng lại khiến tôi có cảm giác an tâm lạ.

Bởi vì này.

Tôi không còn đơn độc nữa.

“Đàn anh…”

“Vì sao anh lại giúp em?”

Tôi hỏi ra nghi vấn sâu nhất trong lòng.

“Chúng ta trước …”

“Chỉ là đàn anh đàn em bình thường thôi mà.”

Cố Viễn nhìn tôi.

Im thật lâu.

Trong quán cà phê vang lên một khúc blues dịu nhẹ.

Gió hồ Nhĩ Hải khẽ thổi tung vài sợi tóc trước trán anh ấy.

Rồi anh ấy bỗng bật cười.

Nụ cười giống hệt một chàng trai năm .

“Bởi vì…”

“Anh cũng từng thích em.”

ngày em một đấu cả trong cuộc thi tranh biện tân sinh viên.”

“Chỉ tiếc…”

“Trong mắt em lúc đó chỉ có Trần Húc.”

16

“Anh cũng từng thích em.”

Câu ấy của Cố Viễn giống như một viên đá nhỏ ném hồ đang yên trong lòng tôi.

Gợn lên từng vòng sóng mà ngay cả chính tôi cũng từng nhận ra.

Tôi nhìn anh ấy.

Nhìn chân và thẳng thắn trong đôi mắt kia.

Trong chốc lát…

Lại không biết nên đáp lại thế .

Tôi của năm đó vừa ti vừa nhạy cảm.

Đeo cặp kính dày cộp.

Mặc những bộ quần áo đã bạc màu vì giặt quá nhiều .

Giống như một nhánh cỏ含羞 mọc lẽ nơi góc tối.

Còn Cố Viễn…

Là hướng dương đứng giữa đèn sân khấu.

Tôi chỉ dám lén nhìn anh ấy giữa đám đông.

từng

mắt anh ấy cũng từng dừng lại trên người tôi.

“Hồi đó em ngốc thật.”

Cố Viễn giống như đọc suy trong lòng tôi, bật cười lắc đầu.

“Kiểu người như Trần Húc…”

“Chỉ cần nhìn một cái là biết tham vọng và ích kỷ tới mức .”

“Vậy mà em lại cứ như con thiêu thân lao vào lửa.”

“Khi ấy anh thật rất muốn kéo em lại rồi mắng cho tỉnh.”

“Nhưng anh không có tư cách.”

Đúng vậy.

Tư cách.

Khi ấy anh là đàn anh vô số người ngưỡng mộ.

Còn tôi chỉ là cô đàn em bình thường chẳng ai để ý.

Giữa chúng tôi…

Cách nhau quá xa.

Mà Trần Húc thì khác.

Anh ta giống tôi.

Đều là những người liều bò lên tầng đáy xã .

Chúng tôi có xuất thân giống nhau.

Có khát vọng giống nhau.

Cho nên tôi chọn anh ta.

Bây lại…

Có lẽ chính là châm chọc của số phận.

Tôi từng cho rằng đã tìm đồng loại.

Hóa ra…

Đồng loại là những kẻ dễ cắn xé nhau nhất.

“Đều qua rồi.”

Tôi nâng cà phê lên, cố che giấu chút thất thố trong mắt.

“Đàn anh, cảm ơn anh đã cho em biết những chuyện này.”

“Nhưng em vẫn không muốn kéo anh vào.”

“Phía Trần Khải Minh… em cách đối phó.”

Cố Viễn nhìn tôi, đáy mắt hiện lên chút bất lực.

“Ôn Tình, em vẫn hiểu sao?”

“Chuyện này bây …”

“Không còn là cuộc chiến của riêng em nữa rồi.”

“Kể lúc Trần Khải Minh quyết định ra tay…”

“Bàn cờ này đã mở.”

“Em là quân cờ.”

“Anh cũng vậy.”

“Trần Khải Minh muốn lợi dụng em để rửa sạch vết nhơ cho con trai ông ta, giữ lại mũi cho nhà họ Trần.”

“Còn anh…”

“Muốn lợi dụng chuyện này để đả kích ông ta, tranh thêm lợi ích cho nhà họ Cố.”

“Bây chúng ta…”

“Đang ngồi trên cùng một con thuyền.”

Lời anh ấy rất tàn nhẫn.

Nhưng cũng cực thực tế.

Tôi cười khổ.

“Vậy nên…”

“Em chỉ là một quân cờ anh dùng để đối phó nhà họ Trần thôi sao?”

“Không.”

Cố Viễn gần như lập tức phủ nhận.

“Em là đồng đội của anh.”

“Cũng là người…”

“Anh muốn bảo vệ nhất.”

Anh ấy nhìn tôi chăm chú.

mắt nóng bỏng đến mức khiến lòng tôi run lên.

“Ôn Tình, anh không muốn lừa em.”

“Giúp em… đúng là có liên quan tới lợi ích gia tộc.”

“Nhưng nhiều hơn…”

“Là tư tâm của anh.”

“Anh không muốn nhìn cô gái từng tỏa sáng rực rỡ trên sân tranh biện năm ấy…”

“Bị những chuyện dơ bẩn này mài mòn hết sáng.”

“Anh càng không muốn…”

“Em lại bị tổn thương thêm nữa.”

Tim tôi bị câu ấy đánh mạnh tới mức đau nhói.

Mười năm rồi.

đầu tiên…

Có người muốn bảo vệ tôi.

Không vì tôi là vợ ai.

Không vì tôi là con dâu nhà .

Cũng không vì tôi có mang lại lợi ích gì cho họ.

Chỉ đơn giản vì…

Tôi là Ôn Tình.

“Vậy em cần làm gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

Mọi mê mang và do dự trong mắt đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó…

Là ý chí chiến đấu đã lâu không xuất hiện.

Tôi không lùi nữa.

Lùi một bước…

Là vực sâu vạn trượng.

Tôi chiến đấu.

Vì chính .

Cũng vì không muốn phụ tin tưởng của người đàn ông trước .

Cố Viễn bật cười.

Anh ấy biết…

Ôn Tình trong ký ức của anh ấy đã quay trở lại rồi.

“Rất đơn giản.”

“Chúng ta không cần làm gì cả.”

“Chỉ cần…”

“Đem toàn bộ thật công khai ra ngoài.”

“Giao quyền lựa chọn cho công chúng.”

“Biến dư luận vũ khí.”

Anh ấy lấy trong túi ra một chiếc máy tính bảng.

Mở thư mục mã hóa bên trong.

Ở đó…

Là toàn bộ chứng cứ tôi từng thu thập .

Chuyện ngoại tình của Trần Húc.

Âm mưu giữa Lưu Yến và Trương Vĩ.

cay nghiệt và ngang ngược của Triệu Lan.

Cùng với…

Bản tuyên bố hôn chi tiết do chính tôi viết.

“Đống tài liệu này…”

“Đủ rồi.”

Cố Viễn nhìn tôi.

“Bây điều anh cần em làm…”

“Là dùng danh nghĩa của chính em, đăng tất cả lên.”

“Em dám không?”

Tôi nhìn những hình ảnh trên màn hình.

Những quá khứ mục nát mà tôi từng muốn chôn sâu mãi mãi.

Tôi biết…

Chỉ cần nhấn nút gửi đi.

Tôi bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Trở tâm điểm bàn tán của tất cả mọi người.

Quyền riêng tư của tôi.

Nỗi đau của tôi.

bị phóng đại vô hạn để thiên hạ bình phẩm.

Nhưng…

Tôi không sợ.

Bởi vì cũng là bước đầu tiên…

Để tôi giành lại cuộc đời của chính .

Tôi nhận lấy chiếc máy tính bảng.

Đăng nhập vào tài khoản đã rất lâu không dùng tới.

Nơi từng ghi lại những ngày tháng phong hoa tuyết nguyệt.

Và cả tình yêu ngu ngốc của tôi dành cho Trần Húc.

Tôi chỉnh lại toàn bộ chữ viết và hình ảnh.

Cuối cùng.

Tôi gõ một câu.

Tôi, Ôn Tình, hôm nay chính thức hôn.

Không vì tiền bạc.

Chỉ cầu một công bằng.

Sau đó…

Tôi nhìn Cố Viễn.

Rồi tay nhấn nút “Đăng”.

17

Internet là một thứ cực đáng sợ.

Nó có khiến một người nổi tiếng chỉ sau một đêm.

Cũng có hủy hoại một người chỉ trong nháy mắt.

Bản tuyên bố hôn của tôi…

Giống như một quả bom chìm nổ tung giữa biển đang yên .

Toàn bộ lập tức dậy sóng.

“Vợ nhà sáng lập Công nghệ Húc Nhật tuyên bố hôn, chồng ngoại tình tới mức vào tù.”

“Drama hào môn: Tiểu tam sinh con nhưng cha đứa bé lại là anh em thân thiết.”

“Mẹ chồng độc ác ép vợ cả rời đi, tính toán cả đời cuối cùng hủy.”

Hàng loạt tiêu đề giật gân nhanh chóng leo top tìm kiếm trên khắp các nền tảng.

Chứng cứ tôi đưa ra quá đầy đủ.

Mỗi tấm ảnh.

Mỗi đoạn ghi âm.

Mỗi đoạn chat.

Đều giống như những nhát búa nện thẳng lớp nạ mà nhà họ Trần cố dựng lên.

Đặc biệt là bản xét nghiệm ADN do chính tay Triệu Lan làm…

Cuối cùng lại chứng minh “cháu đích tôn” là giả.

châm chọc mang tính kịch bản ấy khiến toàn bộ cư dân xem đến phát cuồng.

Dư luận gần như nghiêng hẳn về phía tôi.

Tôi bị đẩy hình tượng nữ chính nhẫn nhịn nhiều năm rồi phản công tuyệt địa.

Còn Trần Húc, Lưu Yến, Trương Vĩ và Triệu Lan…

Thì biến những kẻ bị cả chỉ trích.

Tra nam.

Tiểu tam.

Mẹ chồng độc ác.

Anh em phản bội.

Ảnh của bọn họ, quá khứ của bọn họ…

Đều bị cư dân đào sạch không sót thứ gì.

Cổ phiếu của “Công nghệ Húc Nhật” lao dốc ngay trong ngày.

Rơi thẳng mức sàn.

Vô số cổ đông tràn vào tài khoản chính thức của công ty đòi hoàn tiền.

Các đối tác hợp tác cũng lượt tuyên bố chấm dứt hợp đồng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.