Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

Em trai của chồng tôi hôn, tôi với tư cách là chị dâu đến dự lễ .

Chiếc váy trắng tinh khôi, con đường hoa đỏ rực rỡ, cùng những lời thề nguyện chân tha thiết.

Tất cả khiến tôi nhòe vì xúc động, mơ hồ nhớ lại vài năm trước, khi tôi vẫn chưa trở một người đàn độc ác bây giờ.

“Chồng , anh có từng hối hận vì em không?”

Chồng tôi đáp lại đầy thâm tình: “Ngốc , anh nào hối hận chứ.”

Một lát , buổi lễ thúc, tôi chuẩn nhập tiệc thì mẹ của dâu bất ngờ lao đến trước mặt tôi, giọng điệu ngang ngược chất vấn: “Phong bì lì xì của phù dâu mất , có phải lấy không?”

Cả khoảnh khắc im phăng phắc.

Người chồng tôi mặt mày tái mét, mồ hôi lạnh túa .

1

Từ nhỏ đến lớn, câu tôi nghe nhiều nhất bên tai chính là “phải sống thiện lương với người khác”.

Hồi nhỏ không hiểu ý nghĩa, tôi theo cách mình tự hiểu.

Học sinh lớp trên nạt tôi, tôi liền rắn độc mang đến tặng chúng.

Chị gái bên ghen tị với chiếc kẹp tóc xinh đẹp của tôi, tôi liền lẻn vào nửa đêm, cạo trọc đầu ta.

cụ đối diện tôi là đứa độc ác, tôi liền tranh lúc nấu ăn, đốt luôn căn bếp .

Từ đó rất lâu không còn ai chọc vào tôi nữa.

Thậm chí họ còn không lại gần tôi.

Mẹ tôi vốn vô tư đến mức kỳ lạ, tò mò hỏi: “Tiểu Lê, sao mọi người đều tránh con thế?”

Tôi ngẩng đầu, cười lộ lúm đồng tiền: “Vì họ sợ chắn đường của Tiểu Lê thôi.”

Mẹ tôi yên tâm hẳn, còn khen tôi lòng người, đâu có người nhường đường.

nào biết .

Đâu đường, bất kể tôi có người nhường nhịn tôi.

Quãng thời gian dễ chịu ấy không kéo dài bao lâu.

đến một ngày, có một đám lưu manh chuyển đến bên cạnh, chặn tôi con hẻm nhỏ, đòi tiền bảo kê.

Tôi rút d.a.o , rạch cổ tay từng đứa một.

Chuyện này khiến cảnh sát phải vào cuộc, khiến mẹ tôi bừng tỉnh.

kéo tôi lại, dặn dò hết lần này đến lần khác: “Tiểu Lê, phải sống thiện lương với người khác, dù có giả vờ phải tỏ ngoan ngoãn.”

“Nếu có người nạt con thì sao?”

Mẹ tôi cười: “Con phải nhẫn nhịn, phải nhường nhịn…”

“Đợi đến khi đối phương nghĩ con dễ nạt, đợi đến khi tất cả mọi người đều rằng con đang ức h.i.ế.p.”

con hãy phản công tuyệt cảnh, tay một lần là dứt điểm!”

Mẹ tôi chớp , : “ vậy vừa trút giận, lại không ai trách con, có phải rất thú vị không?”

tôi sáng lên.

Mẹ thân yêu, cuối cùng con hiểu ý nghĩa thật sự của câu “sống thiện lương với người khác”!

2

Tôi thu lại toàn bộ gai góc của mình, đầu giả vờ một gái ngoan ngoãn.

đến ngày hôn với chồng.

Một khách của công ty nhiều năm chây ì không trả nợ, còn ngang nhiên lợi dụng đám để uy h.i.ế.p, ép mẹ chồng tôi ký lại hợp đồng hợp tác.

mẹ chồng vốn thật thà đến mức khờ khạo, tức giận đến run người nhưng lại không biết sao.

Còn tôi, lúc rảnh rỗi giữa những lượt nâng ly chúc rượu, đã bẻ gãy hai chân của hắn.

căn phòng nghỉ ngập mùi m.á.u tanh, tôi nhẹ giọng an ủi: “Đừng lo, với y học hiện nay, chân của anh vẫn có thể nối lại .”

“Đừng nghĩ đến việc báo cảnh sát nhé, camera đều quay lại , là anh tự vào đây định chuyện xấu với tôi trước, tôi là tự vệ phản công thôi.”

Khi chồng tôi, Phó , xông vào, nhìn thấy khắp nơi toàn là m.á.u, anh sợ đến ngây người.

Phải rất lâu anh mới tìm lại giọng : “Vợ , em… em là thường xuyên vậy, hay thỉnh thoảng thôi?”

Tôi nghĩ một chút : “ khi nào có người chọc vào em thì mới vậy.”

“Chồng , anh sẽ chọc vào em chứ?”

Phó cười còn khó coi hơn khóc: “Yên tâm, anh… anh không !”

Đối tác kia khi nhập viện, ngay ngày đã trả hết số tiền còn thiếu.

mẹ chồng khi biết chuyện, ánh nhìn tôi tràn đầy kính sợ.

Tôi hỏi: “Hai người muốn hủy hôn không? Yên tâm, tôi không để ý đâu.”

mẹ chồng liền đẩy Phó về phía tôi: “Không không không, coi đây là phí bảo vệ chúng tôi nộp, xin con dâu che chở!”

Từ đó, tôi lại tiếp tục đóng vai một người vợ hiền.

Họ , xóm đều khen tôi là người có tính tình tốt.

Họ đâu biết rằng, khi đóng cửa lại, gia đình năm người, tôi ngồi ở vị trí chủ bàn.

Ba năm , em trai của chồng hôn.

mẹ chồng đích thân dẫn tôi đến ngồi ở vị trí chính.

Nhìn chiếc váy trắng tinh, con đường hoa đỏ rực, những lời thề nguyện chân .

Tôi xúc động đến mức nhòe .

“Chồng , anh có từng hối hận vì em không?”

Chồng tôi ôm lấy vai tôi, dịu dàng : “Ngốc , anh nào hối hận chứ!”

Buổi lễ thúc, chuẩn vào tiệc.

Tôi đang định ăn thì mẹ của dâu, dì Lưu, đột nhiên hùng hổ lao đến trước mặt tôi: “Phong bì lì xì của phù dâu mất , có phải lấy không?”

Cả lập tức lặng tờ, người chồng tôi mồ hôi lạnh túa .

Em trai chồng, Phó Sâm, vội vàng chạy đến giảng hòa: “Mẹ, chị dâu vẫn ngồi ở đây từ nãy đến giờ, sao có thể đụng đến phong bì của phù dâu ? Chắc là vô tình để đâu đó thôi, chúng ta cùng tìm lại…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.