Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bà ấy gào long trời lở , hàng xóm trái phải thò xem.
Tôi chẳng hoảng chút nào, chỉ đứng đó bà ấy diễn.
Đợi bà ấy gào gần xong, tôi mới chậm rãi mở miệng:
“Thím Mã, chiêu này của thím không dùng được đâu. Thím không bị thương, cũng chẳng chảy máu, tôi đánh thím kiểu ?”
“Hơn , thím nói tôi ăn cứ vớt, bác Vương, chị , chú Triệu ngang nghe thấy. Có cần tôi gọi họ tới đối chất không?”
Tiếng khóc của thím Mã khựng .
Bà ấy đương nhiên biết những người đó nghe thấy. đó bà ấy thể hiện mình hào phóng nên còn cố ý nói thật to.
Tôi ngồi xổm xuống, ghé sát bà ấy, hạ thấp giọng:
“Thím Mã, tôi khuyên thím thấy tốt dừng. Thím chặn đường tôi năm, tôi ăn của thím chút dưa, coi như hòa.”
“Nếu thím còn làm ầm lên, tôi sẽ lên gặp trưởng thôn tố thím chiếm dụng lối chung, gây cản trở giao thông. cái hũ dưa này của thím đặt trên công, nói đến đâu thím cũng không có .”
“Còn chuyện bố chồng tôi bị ngã, tôi vẫn chưa tính xong đâu. Thím có làm lớn hơn không?”
Mặt thím Mã đỏ trắng, môi run lên nửa ngày. Cuối cùng bà ấy bò dậy, phủi trên quần, hung hăng trừng mắt với tôi.
“Cô cứ chờ đấy!”
“Tôi chờ mà.” Tôi cười đáp.
Bà ấy quay người vào , đóng cửa cái rầm.
cái hũ trống vẫn còn đặt đó, bà ấy cũng không dọn.
Tôi quay bố mẹ chồng. Trên mặt mẹ chồng lo lắng hả hê, bà nhỏ giọng hỏi tôi:
“Bà ấy có thật sự tìm trưởng thôn không?”
“Tìm tìm thôi, mình có mà.”
Tôi bưng bát củ cải lên.
“Mẹ, vào ăn cơm . Nguội là không ngon đâu.”
Thấy tôi chẳng hoảng, mẹ chồng cũng dần yên tâm, theo tôi vào sân.
Bố chồng sau cùng. sắp đóng cửa, tôi thấy ông về phía thím Mã một cái, khóe miệng hình như động đậy, giống như đang cười.
4
Ngày hôm sau, chiêu sau của thím Mã đã tới.
Tôi và Hứa Quân Khiêm tốt nghiệp học, hiện cùng làm ở ngân hàng trong thị trấn.
Bạn thân cùng thôn của Hứa Quân Khiêm đạp xe điện tới ngân hàng tìm chúng tôi, nói bố mẹ chồng tôi đánh nhau với người ta ngoài ruộng.
chúng tôi xin nghỉ, mượn xe của đồng nghiệp rồi vội vã chạy về .
Dọc đường, Hứa Quân Khiêm lái xe rất nhanh, mặt căng cứng.
Tôi biết anh lo, nhưng cũng không nói .
Đến cổng thôn, ông già đang hóng mát dưới gốc cây thấy chúng tôi, ánh mắt hơi lạ. Có người còn ho một tiếng rồi quay .
Tim tôi lộp bộp một cái, nhanh về phía ruộng.
Khi chúng tôi tới nơi, hiện trường đã loạn thành một nồi cháo.
Bố mẹ chồng đứng ở ruộng mình. Cổ áo bố chồng bị xé rách, trên mặt có một vệt máu.
Tóc mẹ chồng rối tung, khóc hét đó.
Đối diện là bốn người thím Mã.
Thím Mã, chồng bà ấy là Mã, trai cả Mã Trụ, trai út Mã Trụ.
Mã và trai đang xô đẩy bố mẹ chồng tôi. Thím Mã đứng khoái trá dưới bóng cây, tay còn cầm một nắm hạt dưa cắn, dáng vẻ chẳng khác đang xem kịch.
Mã Trụ đẩy bố chồng tôi một cái. Bố chồng lảo đảo , suýt ngã.
Mẹ chồng vội lên đỡ. Mã Trụ tiện tay xô một cái, làm mẹ chồng cũng loạng choạng.
Mắt Hứa Quân Khiêm đỏ lên. Anh nhanh tới, định khuyên can, miệng nói: “Đừng đánh , đừng đánh , có từ từ nói.”
người anh là vậy, chuyện cũng giảng đạo .
Nhưng thím Mã nào phải đến để nghe đạo ?
Mã Trụ thấy Hứa Quân Khiêm tiến , chẳng nói chẳng rằng nhặt một cán cuốc dưới , vung thẳng vào tay anh.
Tiếng va chạm nặng nề ấy ngay cả tôi cũng nghe thấy.
Hứa Quân Khiêm rên khẽ, ôm tay lùi , mặt trắng bệch.
Máu trong người tôi xộc thẳng lên .
Dám đánh chồng tôi? Chán sống rồi à!
Tôi lao lên. Mã Trụ còn chưa kịp thu cán cuốc , tôi đã nắm lấy cán rồi giật mạnh.
Có lẽ hắn không ngờ một người phụ nữ như tôi dám giật gậy, tay lỏng cán cuốc đã rơi vào tay tôi.
Tôi vung ngược , nhắm đúng vị trí trên tay hắn đánh Hứa Quân Khiêm, nện xuống một phát thật chắc.
“Á!” Mã Trụ hét thảm, ôm tay gập người xuống, mồ hôi lạnh túa cả .
Mã Trụ thấy anh trai bị đánh, đẩy bố chồng tôi đang cãi nhau với hắn , vung nắm đấm lao tới đánh tôi.
tay Hứa Quân Khiêm tuy đau đến mức không nhấc nổi, nhưng thấy có người đánh vợ mình, anh bùng nổ.
Anh sải một chắn trước mặt tôi, vật lộn với Mã Trụ.
Hứa Quân Khiêm cao, tuy gầy nhưng đánh thật cũng không hề yếu. cái đã đè Mã Trụ xuống .
Mã thấy đứa chịu thiệt cũng sốt ruột, bỏ bố chồng tôi để xông tới giúp.
Bố chồng tôi, người hiền lành nhu nhược cả đời, này chẳng biết lấy đâu dũng khí. Ông ôm chặt eo Mã từ phía sau, sống chết không buông.
Mã giãy cái không thoát, mặt đến đỏ bừng.
Thế cục vốn nghiêng hẳn về một phía, vì tôi và Hứa Quân Khiêm tới mà hoàn toàn đảo ngược.
Thím Mã cũng sốt ruột, không xem kịch . Bà ấy xắn tay áo, vứt hạt dưa xuống , la oai oái lao tới giúp.