Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Con dao đó là chiến lợi phẩm ông giành được từ một tên chỉ huy nhỏ đánh , mấy chục chưa từng rời người.

Ông thấy bố mẹ chồng tôi. Sắc người họ lập tức trắng bệch bằng thường cũng thấy được.

Ông nội tuy trông hung dữ, tóc bạc dựng đứng, thịt xệ xuống, dưới cằm một vết sẹo sâu.

Nhưng ông là một ông lão rất hiền hòa.

nhỏ tôi còn cưỡi vai ông, nhổ râu ông nữa là.

đi, đi!”

Ông nội vung tay, giọng lớn như sấm.

“Chưa ăn cơm đúng không? Vợ thằng cả, vợ thằng , làm thêm mấy món!”

Đối với việc tôi tới, ông nội bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt.

Các thím và bác gái từ bếp thò một cái, đi chuẩn bị cơm nước.

Mấy bác trai trong đi , ai nấy cao to lực lưỡng đứng thành một hàng, người nào cũng hơn mét tám, vai rộng lưng dày, đứng đó chẳng khác gì một bức tường.

Bước chân mẹ chồng khựng lại rõ ràng. Bàn tay bố chồng nắm ghi đông xe cũng siết chặt.

Bà nội tôi nhỏ giọng với mẹ chồng:

“Đừng sợ, bọn nó dữ thôi, tính đều tốt cả. trẻ đi săn theo bố nó quen nên trông hơi dọa người.”

Mẹ chồng miễn cưỡng .

Mấy chén rượu trắng bụng, không khí dần sôi nổi.

Ông nội uống một bắt chiến tích oanh liệt thời trẻ.

đói quá, ông quyết định lên núi lập trại thế nào, dẫn mười mấy người chiếm một ngọn núi, cướp của giàu bất nhân để chia cho dân nghèo sao.

tới, ông tập hợp người trong trại lại, rằng tuy ta là thổ phỉ, nhưng vẫn là người Trung Quốc, không thể để bọn hoành hành đất của .

Ông dẫn người xuống núi đánh , đánh hơn bốn , từng giết lính địch, từng cứu dân lành.

Ông còn quen bà nội tôi thế nào.

lần ông đi đường, thấy mấy tên du côn bắt nạt một cô gái. Ông dùng báng súng đập ngã tên cầm , đám còn lại chạy sạch.

Cô gái đó chính là bà nội tôi, đi theo ông.

Mấy cũ mèm tôi đến mòn tai , nhưng bố mẹ chồng tôi thì là lần .

người trợn há miệng, đũa đang gắp thức ăn cũng quên đưa miệng, cứ giơ giữa không trung mà ông .

bố chồng trợn tròn, miệng mẹ chồng hơi hé, toàn là vẻ khâm phục.

Ông nội xong một đoạn, người liền vỗ tay mạnh, khen ông là anh hùng.

Ông nội được khen đến đỏ bừng, rượu cũng uống thêm chén.

người phụ họa, ông càng hăng hái, lại định xưa một thị trấn thăm dò tình báo thế nào.

Tôi bình tĩnh ngồi bên cạnh ăn cơm.

Câu tôi không dưới tám trăm lần .

Khi tôi về, trời đã tối đen.

Ông nội kéo tay bố chồng tôi không buông, nhất quyết bảo cuối tuần lại tới, muốn lấy thanh đao Nhật ông từng thu được xưa cho ông ấy xem.

Bố chồng được yêu quý mà mừng sợ, liên tục gật .

Nếu không chú út ngăn ông nội lại, e rằng tôi còn chưa đi nổi.

đường về, trăng to sáng, chiếu con đường thành một màu bạc.

Bố mẹ chồng đi phía trước, tôi và Hứa Quân Khiêm đi phía .

Mẹ chồng quay tôi một cái, giọng đầy cảm khái:

“Ông nội con đúng là anh hùng đấy, hơn hẳn đám người trong làng . Chẳng trách con gan dạ như vậy. Được ông như thế nuôi lớn, muốn nhút nhát cũng khó.”

Bố chồng cũng theo:

“Đúng đúng, hổ phụ sinh hổ tử… à, hổ nữ cũng được.”

hôm nay ở ông chú họ, mẹ con và bố đã nghĩ bao nhiêu cũng không dám làm, vậy mà con làm là làm.”

bất gì, bố mẹ đều con. Con chỉ đông, bố mẹ không đi tây. Con bảo đánh chó, bố mẹ tuyệt đối không đuổi gà.”

Hứa Quân Khiêm nhân lúc trời tối cứ nắm tay tôi không chịu buông.

Anh cũng uống mấy chén rượu, hơi say, bước chân chút lâng lâng, nhưng bàn tay nắm tay tôi thì rất chặt.

Thừa lúc bố mẹ không chú ý, anh nghiêng muốn lén hôn tôi, bị tôi giơ tay chặn lại.

người đấy!” Tôi nhỏ giọng .

“Vậy về anh hôn tiếp.” Anh hì hì, sáng như sao trời.

Tôi sự không chịu nổi Hứa Quân Khiêm cứ dùng đôi lấp lánh đó .

Tôi chỉ muốn nhanh nhanh về .

Dù sao thì ai lại không thích quá trình tạo em bé chứ.

Trăng rằm mười lăm tròn sáng, soi lên con đường về của bốn người tôi.

Bố chồng đẩy xe phía trước. Mẹ chồng đi bên cạnh ông. người không biết đang gì, mẹ chồng bật , tiếng vang rất xa con đường làng yên tĩnh.

Tôi khẽ bóp tay Hứa Quân Khiêm.

Anh quay tôi, lại .

Gia tộc nhẫn nhịn mấy chục cuối cùng cũng đón được người cầm trịch mạnh nhất của họ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn