Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Bảy món một canh, nguyên liệu nhà tôi mua, sáu. Công bếp hai tiếng, tính theo tiêu chuẩn công ty giúp việc, một giờ một năm, tổng . Phí rửa bát dọn dẹp tính riêng, hai . Gói trọn tám . Tôi bỏ số lẻ rồi, nể các đấy.”

Bác cả cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi cơn khiếp sợ, đập đùi đứng dậy.

nha hoang nhà đây! ! Quản vợ cháu đi!”

lập tức lùi về sau một bước, cúi , giọng thật thà:

“Bác cả, chuyện cháu không quản được. Cháu đánh không cô ấy.”

Bác cả suýt nghẹn một hơi.

“Cháu—”

Tôi không ta nói hết, cúi xuống nhặt chân bàn gãy đôi đất, cân thử trong tay.

“Tám tệ, chuyển khoản ngay. Không chuyển cũng được. Vừa rồi tôi để ý, hai cánh cửa kính ngoài ban công nhà bác cộng chắc cũng tầm giá đó.”

Miệng Thúy Bình mở ra rồi ngậm , ngậm rồi mở ra.

Duyệt khóc không ra hơi:

“Đồ đàn bà chanh chua! Tôi báo cảnh sát!”

“Báo đi.”

Tôi cầm chân bàn gõ nhẹ lên bàn trà.

“Cả nhà bốn các động miệng, một mình tôi động tay. Đến lúc đó thiệt còn chưa biết đâu. Huống hồ tôi bẩn vài bộ quần áo của các , cũng chẳng phải chuyện lớn.”

Tôi liếc nhìn nước sốt chua ngọt bác cả.

“Cùng lắm đền một chai dầu gội.”

bác cả bừng, tay vào tôi, run rẩy hồi lâu mới bật ra được một chữ:

“Cút!”

Tôi thong thả gọi về phía bếp:

“Mẹ, mình đi thôi. Cơm nhà họ không ngon.”

Mẹ chồng đã đứng cửa bếp rất lâu.

Bà vẫn luôn nhìn.

Hốc mắt hoe, môi run lên mấy lần, cuối cùng khẽ gọi tôi:

…”

Tôi đi qua, nắm tay bà.

“Đi thôi mẹ. Về nhà sườn xào chua ngọt mẹ. Đĩa kia bê ra rồi, không lãng phí.”

Ra khỏi cửa, từ phía sau đuổi theo, nắm lấy tay tôi.

“Tay có đau không?”

“Không đau.”

“Anh thấy em tát mạnh lắm.”

“Quen rồi.”

Anh cúi , tai đến mức sắp nhỏ máu.

, cảm ơn em.”

Tôi lấy khuỷu tay thúc anh một cái.

“Đừng cảm ơn em, cảm ơn chính anh đi. Nếu anh không bảo em bê đĩa sườn ra, có lẽ em vẫn chưa quyết tâm.”

Anh ngẩn ra, rồi cười.

Bố chồng đi phía sau, cả đường không nói gì, lưng thẳng không ít.

Chương 6

Sau bữa cơm đó, mọi chuyện yên ổn nửa năm.

Nhà bác cả thể đã đưa tôi vào danh sách “sinh vật nguy hiểm”, ngay cả tên tôi cũng không dám nhắc.

Thúy Bình gặp cũng mắng tôi “đàn bà chanh chua”, “đồ điên”, không còn dám gọi điện bắt mẹ chồng tôi đến nhà bà ta việc nữa.

Nụ cười mẹ chồng nhiều , đi đường cũng có gió.

Bố chồng thậm chí bắt chủ động nói chuyện trong bữa cơm. Trước kia một bữa nói chưa đến câu.

Cuộc sống trôi qua rất dễ chịu.

Tôi quản lý cửa hàng một công ty chuỗi nhà hàng. Không tính thành đạt gì lớn, quản lý mấy chục nhân viên, cũng khá có tiếng nói.

vẽ thiết kế một công ty thiết kế. Lương trung bình, nhân duyên tốt, đồng nghiệp và lãnh đạo đều thích anh.

Hai chúng tôi sống những ngày tháng nhỏ khá vui vẻ.

đến một hôm.

Tôi tan về nhà, thấy mẹ chồng ngồi ngẩn trong phòng khách.

bàn trà đặt một tờ báo. Bà nhìn một bài viết đó rất lâu.

Tôi ghé qua nhìn.

Tiêu đề viết: Dự án cải tạo khu nhà lụp xụp khu phố cổ ven sông chính thức khởi động, liên quan đến phường, dự kiến hoàn thành thu hồi trước cuối năm sau.

Mẹ chồng vào một dòng chữ, ngón tay hơi run.

, xem .”

Phường An Bình.

Đó địa căn nhà cũ của bố mẹ chồng.

Căn nhà đó đứng tên bố chồng. Diện tích chín mươi mét vuông, cũ kỹ, nhỏ hẹp, đã mươi năm, tường bong mấy lớp.

Theo tiêu chuẩn bồi thường thu hồi, cộng thêm phí tái định cư, phí chuyển nhà, phí tạm cư, tổng cộng có thể nhận khoảng tám triệu tệ.

Tám triệu.

Với gia đình bình thường chúng tôi, đủ thay đổi cả đời.

mẹ chồng không có vui mừng.

có lo lắng.

Tôi hiểu.

“Bác cả sẽ đến?”

Bà không nói, vẻ đã câu trả lời.

Quả nhiên.

Thông báo dán ra chưa đến một tuần, điện thoại của Thúy Bình gọi đến.

Không phải gọi mẹ chồng, mà gọi bố chồng.

Khi bố chồng nghe máy, tay còn run.

Tôi và ngồi ngay bên cạnh, nghe rõ mồn một.

“Quốc Đống à, anh nói rồi. Căn nhà cũ phố An Bình năm đó tài sản tổ tiên bố để , theo lý thì anh em mỗi một nửa. Bây giờ sắp phá dỡ rồi, tiền phải chia công bằng, nói có đúng không?”

Bố chồng lắp bắp hồi lâu:

“Chị dâu, sổ nhà đó viết tên em. Năm đó lúc chia nhà đã nói rõ rồi…”

“Nói rõ? nói rõ? Bố mất mười năm rồi, chết không đối chứng. Năm đó các nhân lúc anh không nhà, lén sang tên căn nhà đó. Chuyện mà không biết?”

Tôi nghe mà bật cười.

Lén sang tên?

Sổ trắng giấy đen, có dấu công chứng, thế mà gọi lén?

bố chồng không biết cãi nhau.

Bị Thúy Bình nói súng liên thanh, , miệng vụng về đến mức không bật ra nổi một chữ.

dây bên kia, Thúy Bình ném câu cuối:

“Quốc Đống, nghĩ kỹ. Chuyện nếu không nói chuyện được, đừng trách anh trở .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.