Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Các người nói bậy nói bạ, tôi là người một , tiền của bà ta chính là tiền của tôi!”
Trương Quế Phân đến hổn hển ngụy biện.
Tranh cãi ngoài càng lúc càng dữ dội.
Tôi vui vẻ hưởng yên tĩnh, ngủ một giấc an ổn.
Sáng sớm hôm sau, tôi tinh thần sảng khoái thức .
Mở ra, hành lang là một mảnh hỗn độn.
Ba người Duyệt, Chu Dương và Trương Quế Phân tiều tụy ngồi bệt tôi, hai thâm quầng.
Thấy tôi mở , ba người bật .
“Mẹ!”
Duyệt lao tới ôm chân tôi.
Tôi nghiêng người tránh ra, vồ hụt, ngã .
“Tô Tình!”
Chu Dương đỏ , xông lên túm tôi.
Tôi giơ điện thoại lên, màn hình là giao diện gọi cảnh sát.
“ tiến thêm một bước, tôi sẽ báo cảnh sát, tố tự ý xông vào dân, ý định gây thương tích.”
Bước chân Chu Dương khựng lại, ta hung dữ trừng nhìn tôi.
Trương Quế Phân ngồi phịch , bắt đầu ăn vạ lăn lộn.
“Ôi trời ơi, không thiên lý nữa rồi, mẹ ruột độc ác ép c.h.ế.t con gái con rể rồi, mọi người mau đến xem !”
Bà ta vừa gào vừa lén ra hiệu bằng với tôi, ý là bảo tôi mau thỏa hiệp, đừng làm lớn chuyện.
Tôi cao nhìn bọn .
“Diễn xong chưa? Diễn xong rồi thì cút.”
“Mẹ!”
Duyệt bò dưới , quỳ lết đến mặt tôi, ôm lấy bắp chân tôi, nước nước mũi chảy đầy mặt.
“Mẹ, con thật sự biết sai rồi, con không nên ma xui quỷ khiến nghe lời mẹ chồng, con không nên chuyển tiền của mẹ , càng không nên nói những lời khốn nạn đó!”
“Mẹ tha thứ cho con lần này , bên chủ đầu tư ra tối hậu thư, mười hai giờ trưa hôm nay tiền không vào tài khoản thì sẽ làm thủ tục pháp lý, con sẽ bắt ngồi tù mất!”
khóc đến khàn cả giọng, cứ như thật sự hối cải.
Tôi cúi đầu nhìn .
“Không con chúc mẹ cô độc đến già ? vậy, cuộc sống mới của con nhanh như vậy gặp rắc rối rồi à?”
Câu này vừa thốt ra, tiếng khóc của Duyệt im bặt.
ngẩng đầu lên, mặt đầy khiếp sợ và khó xử.
Những xóm đứng xem náo nhiệt xung quanh cũng hít vào một hơi.
“Trời ơi, đứa con gái nào nguyền rủa mẹ mình như vậy không?”
“Lời này nói ra cũng quá độc ác rồi!”
“Tô Tình đối xử với tốt như vậy, đúng là nuôi sói trắng!”
Những tiếng xì xào của xóm truyền vào tai Duyệt, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Sắc mặt Chu Dương cũng khó coi đến cực điểm.
Trương Quế Phân thấy vậy, bò dưới , chỉ vào mũi tôi mắng.
“Bà già kia, bà thế nào? Duyệt Duyệt quỳ mặt bà rồi, bà cứ bám lấy một câu nói đùa không buông, bà nhất định ép c.h.ế.t cả tôi mới cam lòng không?”
“Nói đùa?”
Tôi giơ điện thoại lên, mở ảnh chụp màn hình vòng bạn bè kia, phóng to, đưa ra mặt mọi người.
“Dọn sạch gánh nặng, mở ra cuộc đời tốt đẹp. Chúc mẹ tôi cô độc đến già.”
Tôi đọc từng chữ một.
“Trương Quế Phân, bà nói cho tôi biết, đây cũng là lời nói đùa ?”
“Bà…”
Trương Quế Phân tôi chặn họng đến cứng miệng, gương mặt già nua đỏ bừng.
“Mẹ, con nói trong lúc giận thôi, con nhất thời hồ đồ!” Duyệt vội vàng giải thích.
“Mẹ biết con nói chuyện không suy nghĩ mà, mẹ đừng coi là thật!”
“Tôi coi là thật rồi.” Tôi bình tĩnh nhìn .
“Mỗi một chữ con nói, tôi đều ghi nhớ trong lòng.”
Sự lạnh lùng của tôi hoàn toàn chọc giận bọn .
“Tô Tình, tôi hỏi bà lần cuối, rốt cuộc bà ngân không!”
Chu Dương tiến lên một bước, mặt mày dữ tợn.
Tôi lắc đầu.
“Không .”
“Được! Đây là bà ép tôi!”
Chu Dương đột nhiên hét vào trong phía sau tôi.
“Chu Hằng, vào đây!”
Tim tôi giật thót.
Chỉ thấy một thanh niên hơn hai mươi tuổi lao ra góc cầu thang, là em trai của Chu Dương, Chu Hằng.
Sau lưng cậu ta một người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt, chắc là vị hôn thê vừa hỏng chuyện của cậu ta.
“, nói nhảm với bà ta làm gì, cứ trói bà ta đến ngân chẳng xong rồi !”
Chu Hằng đầy vẻ hung ác, vừa lên động thủ.
“Các người làm gì? Cướp à?” Tôi nghiêm giọng quát.
“Cướp thì ! Là bà nợ tôi!” Trương Quế Phân thét lên, lao về phía tôi.
“Đưa căn cước và thẻ ngân ra đây!”
Mục tiêu của bà ta là chiếc túi đeo của tôi.
Tôi phòng , nghiêng người tránh, đồng thời duỗi chân ra, ngáng bà ta một cái.
Trương Quế Phân “ối” một tiếng, ngã sấp mặt .
“Mẹ!”
“Bác gái!”
Mấy người Chu loạn thành một đoàn.
Tôi nhân cơ hội lùi vào trong , trở tay định đóng .
“ chạy?”
Chu Dương phản ứng cực nhanh, một tay chặn , sức ta rất lớn, tôi căn bản đẩy không nổi.
“Kéo bà ta ra cho tôi!” Chu Dương gào lên.
Chu Hằng và vị hôn thê của cậu ta xông lên, một trái một giữ lấy cánh tay tôi, cứng rắn kéo tôi ra ngoài.
“Buông tôi ra, các người đang phạm pháp!”
Tôi kịch liệt giãy giụa.
“Phạm pháp? Đợi bà c.h.ế.t rồi, ai biết tôi phạm pháp?”
Trương Quế Phân bò dưới , mặt mang nụ cười ác độc.
“Hôm nay hoặc là bà ngân , hoặc là không cẩn thận rơi lầu !”
xóm đều sợ hãi, người lên giúp, lại Chu Dương hung ác trừng dọa lui.
“Ai dám lo chuyện bao đồng, tôi g.i.ế.c người đó!”
Tôi bọn kéo đến cầu thang, gió lạnh lùa vào cổ áo.