Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tránh xa bà ta , cái loại biết người ngoài không coi con cái gì, đáng sợ thật đấy!”
Ngay cả mấy bà già khu cũng không chơi với bà , bà như tà.
Chiếc nạ “Bồ Tát sống” mà mẹ tôi luôn tự hào, hoàn toàn bị xé toạc, lộ gương xấu xí và hám hư vinh bên dưới.
Bà cuối cùng cũng sợ rồi.
Bà chạy bệnh viện tìm tôi.
Lần không hống hách, không lớp .
Tóc tai rối bù, sưng đỏ, trông già đi cả chục tuổi.
“Nhiễm Nhiễm… con mau xóa hết mấy thứ trên mạng đi…”
“Mẹ xin con, ai cũng chửi mẹ, mẹ không dám khỏi nhà …”
“Con cứ xem như vì mẹ, nhịn thêm lần , không?”
Tôi bà, buồn cười.
“Mẹ à, mẹ không phải luôn coi trọng thể diện nhất sao?”
“ mẹ nổi tiếng rồi đó, cả nước đều biết mẹ rồi, sĩ diện đủ lớn chưa?”
“Đây là thứ mẹ tự giành lấy, tận hưởng cho tốt .”
8.
Nhà thím Hai bị dân mạng tấn công mức thần kinh sụp đổ.
Anh họ mất việc, thím Hai bị người ta khui địa , ngày nào cũng người hắt sơn cửa nhà.
Bọn họ không dám trút giận cư dân mạng, bèn đổ hết đầu mẹ tôi.
Thím Hai gọi điện chửi mẹ tôi: “Triệu Thục Phân! Tất cả là do bà hại! Nếu không phải bà chúng tôi khiêng cái máy chết tiệt đó, chúng tôi rơi bước đường hôm nay sao?”
“ chúng tôi đòi bồi thường tổn thất tinh thần! cả mất việc của con tôi! Tổng cộng năm trăm nghìn! Không thì chúng tôi nhà bà uống thuốc độc!”
Lý lẽ thật cảm động.
Nhưng trớ trêu thay, mẹ tôi lại tin.
Bà cho rằng do “không phối hợp tốt” mới hại nhà thím Hai thành thế.
Tâm lý thánh mẫu méo mó bà lại bùng .
Bà lao bệnh của tôi, lần không phải xin tôi gỡ bài, mà là ép tôi .
“Nhiễm Nhiễm, thím Hai con dọa tự sát đó! Đều là người nhà, con thật sự muốn ép họ chết à?”
“Con năm trăm nghìn, dàn xếp chuyện xong cho rồi, không?”
Tôi đang vật lộn với buổi hồi phục chức năng khô khan đau đớn, nghe câu đó thì chẳng hơi sức mà nổi giận .
“Không . xu cũng không.”
“Không những không , mà giấy triệu tập của tòa chắc họ cũng nhận rồi. Cướp sản, cố ý gây thương tích, vu khống bôi nhọ, nhiều tội chồng , chuẩn bị ngồi tù đi.”
Mẹ tôi không ép tôi, ánh đột nhiên trở nên tuyệt vọng.
“! Con ác! Con mà không cứu người, mẹ tự cứu!”
Bà quay người bỏ chạy.
Nửa tiếng sau, Châu Chính gọi điện cho tôi.
“Vợ à, mẹ em trộm sổ đỏ nhà , đang rao nhà tại văn môi giới.”
Đó là sản trước hôn nhân của tôi, căn hộ hai nhỏ, vẫn mẹ tôi ở.
Bà tưởng đó là nhà của bà.
Bà thật sự định nhà của tôi lấp cái hố không đáy bên nhà thím Hai!
“Chặn bà ấy lại.” Tôi lạnh lùng nói, “Đóng băng giao dịch ngay.”
Khi mẹ tôi bị văn môi giới báo rằng không thể căn nhà, hơn do tôi đã yêu cầu toàn sản nên khoản tiết kiệm mang tên bà cũng bị đóng băng.
Bà hoàn toàn phát điên.
Bà lại lao bệnh viện, gào khóc om sòm ngay hành lang.
“Lâm Nhiễm! Mày muốn ép chết mẹ mày hả?”
“Đó là nhà của tao! Tao muốn thì ! Mày dựa đâu mà phong tỏa?”
Tôi vệ áp bà , đóng cửa lại.
Tôi rút từ dưới gối xấp liệu, ném thẳng bà.
“ cho rõ, đó là tên con, nhà của con.”
“ cái .”
Tôi lại ném báo cáo điều tra.
“Cái thím Hai mà mẹ thương tiếc bao năm, nhà hai căn nhà tái định cư, tiết kiệm hai triệu.”
“ mẹ thì ăn tiêu dè sẻn, hết hưu trí cho họ, khi họ âm thầm cầm của mẹ đi mua hàng hiệu, sau lưng gọi mẹ là ‘con mụ già ngu’!”
“Mẹ à, mở to mà , cả đời mẹ sống vì ai?”
Mẹ tôi run rẩy nhặt những bản sao kê chuyển khoản và giấy tờ sản của nhà thím Hai dưới đất.
Bà những con số rành rành trước , ảnh túi hiệu vòng bạn bè của thím Hai – những thứ bà chưa từng bao .
Bà nhớ lại việc chen chúc ở chợ sáng tiết kiệm năm đồng, nhớ lại từng món đồ tốt của tôi bị cho thím Hai đổi lấy vài câu tâng bốc giả dối.
Lại nhớ hôm đó khi tôi nằm vũng máu, thím Hai lo khiêng cái máy kia.
“Không thể nào… không thể nào…”
Bà môi run , trắng bệch như giấy.
Đột nhiên, trợn trắng, ngã vật xuống sàn.
Lần bà không giả vờ.
Mà là bị cái tình thân giả tạo bà nâng niu cả đời, tức ngất đi.
9.
Cuối cùng vụ án cũng mở phiên tòa.
Do chứng cứ xác thực, kết cục nhà thím Hai đã định.
mong giảm án, thím Hai trên tòa diễn màn “phản đòn” đặc sắc.
Khi thẩm phán hỏi về động cơ cướp máy.
Thím Hai đột nhiên mẹ tôi – đang ngồi phía khán giả với vẻ ngơ ngác – hét :
“Thưa thẩm phán! Không phải chúng tôi cướp! Là Triệu Thục Phân chúng tôi khiêng đó!”
“Bà ta nói đó là đồ của con gái bà ta, bà ta quyền quyết định! Là bà ta nhất quyết cho chúng tôi!”
“Hơn , người đẩy cũng là bà ta! chết mà không cứu cũng là bà ta! Bà ta là chủ mưu! Chúng tôi bị bà ta xúi giục!”
Anh họ cũng phụ họa theo: “Đúng! Bà nội là người xấu! Tụi cháu cái gì cũng không biết!”
Cả xử án xôn xao.
Mẹ tôi ngồi đó như bị sét đánh.
Bà người chị em dâu mà hết lòng giúp đỡ cả đời, người mà vì họ bà không tiếc làm tổn thương con gái ruột.
đây, lại như chó điên nhào người bà, dội từng gáo nước bẩn giảm vài tháng tù.
Cả người mẹ tôi run lẩy bẩy, nước nước mũi chảy đầy , định đứng dậy biện hộ, nhưng chân mềm nhũn không đứng nổi.